Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Nhật ký hôn nhân của em (16)

KENHPHUNU.COM  | 21:00 , 10/05/2015
Nhật ký hôn nhân của em (16)

Các cụ bảo "nhàn cư vi bất thiện", đúng thật, lại thấy các chị kể chuyện vợ chồng giận dỗi, làm lành lãng mạn lắm, em cũng tính kế xem nên giận chàng thế nào đây.

Hồi đó, chừng sau khi cưới khoảng nửa năm, thấy rảnh rỗi quá, lại thấy cuộc sống vc chả khác gì hồi yêu nhau nên đâm ra hơi nghi nghi. Tại mấy đứa bạn với mấy chị bạn lấy chồng rồi toàn thấy kể xấu chồng, kể xấu nhà chồng, đâu có như em còn thấy chàng có nhiều ưu điểm hơn hồi yêu nhau ấy chứ. Hồi yêu nhau chàng sang nhà chơi toàn vắt chân chữ ngũ, tán phét với em, với ba mẹ em chứ chả hề mó tay vào việc gì. Ba em có hôm than bảo: "cái thằng Hùng này lười quá. Sang nhà người yêu suốt mà tịnh không thấy hộ tao cái gì, thấy tao làm vườn nó chỉ tay chống nạnh đứng ngó, thấy tao bê chậu cảnh cũng không ra hộ, thấy tao chặt thịt gà cũng chỉ đứng xem. Đâu có như tao hồi xưa, đi tán mẹ mày ngày đầu tiên tao đã giúp ông ngoại phát hàng rào từ trong nhà ra tận ngõ". Ấy thế mà lấy về thấy chàng chăm chỉ ra phết, cũng khéo tay, sửa chữa này kia đều khá cả.

Các cụ bảo "nhàn cư vi bất thiện", đúng thật, lại thấy các chị kể chuyện vợ chồng giận dỗi, làm lành lãng mạn lắm, em cũng tính kế xem nên giận chàng thế nào đây. Khổ nỗi soi mãi không biết lấy cớ gì. Mấy vụ nhậu nhoẹt thì quen rồi, vốn chả có ý kiến gì, giờ mà nói lại thành ra dở hơi. May quá, tới 1 tối chàng rủ đi sinh nhật chị Ngọc Anh. Túm ngay lấy cái cớ này, đi sinh nhật về em bắt đầu lên giọng ghen tuông.

- Này, sao tự dưng anh lại đi sinh nhật chị ấy. Hay là thấy người ta chưa gì nên vẫn tiếc?
- Em điên à? - chàng bảo - nghĩ linh tinh.

Không được, đã quyết định gây rồi thì phải gây cho tới nơi tới chốn

- Em chả điên. Em thấy chị ấy vẫn thích anh mà, giờ đã yêu ai đâu. 
- Em ăn nói cho cẩn thận đấy - giọng chàng có vẻ bực rồi - anh coi nó như em gái anh.
- Em chả tin. Lấy đâu ra cái tình anh em giữa 2 người chả có tí quan hệ ruột thịt nào được. 

Chàng không thèm nói gì. Em thấy bực, lại tiếp

- Em nói đúng quá anh không nói được phải không? Im lặng là đồng ý mà. Bây giờ vẫn chưa muộn đâu, quay lại vẫn còn kịp chán.

Vẫn không thèm nói gì, độ cú của em liền tăng lên.

- Em nói đâu có sai, vẫn thấy chị ấy gọi điện nhắn tin với anh cơ mà. Em không thèm đọc tin nhắn của anh chứ em mà đọc thì có mà khối chuyện để nói ấy chứ.
- Em thôi ngay. Nói linh tinh thế đủ rồi - chàng quát.

Chàng lại còn quát em à? ức không chịu được, từ trước đến giờ có quát em bao giờ đâu. Nghĩ thế là em bắt đầu khóc nức nở. Thấy vợ khóc mà cũng không thèm an ủi lấy một câu. Hay là chán mình rồi? Thế là lại khóc hu hu. Vừa khóc vừa tức. Được rồi, đã vậy đây cũng cóc cần, đây đi chỗ khác cho tha hồ mà sung sướng nhé.

Nghĩ vậy em liền ôm gối sang phòng cũ của chàng ngủ. Sang đó nằm nhưng mà vẫn mong chàng sang năn nỉ mình về, đúng theo cái kiểu con gà mái chạy trước con gà trống, vừa chạy vừa ngoái lại xem mình chạy thế có có nhanh quá không. Nhưng tịnh không thấy bóng dáng chàng đâu. Bực ơi là bực, xoay qua lộn lại không ngủ được, giường lại không có đệm nằm đau lưng ơi là đau lưng. Đúng là đang yên đang lành, tự dưng mình lại giở quẻ làm gì, giờ mình thì co ro nằm đây thao thức, còn lão thì chắc đang ngủ khì khì trong chăn ấm nệm êm rồi. Mãi gần sáng em mới ngủ được chút ít.

Sáng hôm sau, nghe tiếng chàng mở cửa, em lại vác gối về.

- Tưởng ở luôn bên đó chứ? - chàng hỏi
- Anh là đồ không có lương tâm - em gào lên - thấy vợ bỏ sang đó mà cũng không sang bảo người ta về. Thế mà cứ bảo anh yêu em lắm với chả anh thương em nhiều.
- Xin lỗi em nhá. Chiều cái gì có lí thì chiều. Còn vô lí thế thì đây chịu ạ - chàng bảo - làm thế cho chừa cái tật suy nghĩ lung tung, ghen tuông vô lí đi. Vớ vẩn trẻ con không chịu được.

Thì thôi vậy, một đêm nằm một mình ê ẩm thế đã đủ rồi. Tội gì mà em phải chịu khổ nữa. Từ lần sau phải có bằng chứng xác thực mới gây gổ được, kẻo người chịu thiệt chỉ là mình thôi. Chàng có xi nhê gì đâu, chỉ tổ tự mình chuốc lấy sự bực mình.

Hôm nay chàng đi du lịch với cơ quan, tối chủ nhật mới về. Nhím ngủ rồi thành ra lại cứ thấy chông chênh thế nào ý. Quen với việc xa chồng chứ chưa quen với việc chồng xa mình :Laughing:. Rảnh quá lại ngồi viết thư cho chàng. Hồi yêu nhau mình viết cho chàng nhiều thư lắm, tuần nào bét thì cũng 1 lá, còn chàng thì ngoài lá thư tình bất hủ đã kể thì sau đó cũng thêm được 13 lá nữa. Lấy nhau rồi, hồi chưa có con rảnh rỗi cũng thỉnh thoảng thư từ, lãng mạn ra phết. Tối nay rảnh, hâm nóng lại tí tình. Mà trong lúc đi tìm giấy viết thư (mình mua một xấp đủ loại), tìm thấy đống thư từ của 2 đứa. Thấy có 1 lá, đọc lại cũng thấy hay, chép lại phục vụ bà con nhé. Cái này là quà tặng kèm sinh nhật đầu tiên của chàng sau khi kết hôn. Nội dung như sau:

NHỮNG ĐIỀU VỢ ƯỚC Ở CHỒNG
Thứ nhất, anh hãy nỗ lực kiếm tiền. Đó là thứ mà thiếu nó, hai vợ chồng có lẽ suốt ngày bực bội.
Thứ hai, hãy yêu thương chăm sóc em, hãy tin tưởng, tôn trọng em và để cho em tự do.
Thứ ba, anh hãy tăng cường rèn luyện, giữ cho thân thể tráng kiện, hãy trở về để vợ chồng cùng ăn bữa tối; hãy hít một hơi dài bế em lên lầu, em mong ước ngày nào cũng được làm cô dâu mới của anh.
Thứ tư, xin hãy đối xử chu đáo với người thân của em như là ruột thịt của anh vậy.
Thứ năm, xin hãy nói ít nhất ba lần mỗi năm câu "Anh yêu em".
Thứ sáu, khi em thấy trong người khó chịu, anh hãy đóng vai bác sỹ hiền từ xoa bóp cho em, sau đó mới đưa em đến bác sỹ thật sự để lấy đơn thuốc.
Thứ bảy, hãy bất ngờ gửi quà đến chỗ em làm để mọi người chung quanh biết được tình yêu anh dành cho em.
Thứ tám, khi em âu sầu phiền muộn, xin hãy hôn em chứ đừng cãi lý với em.
Thứ chín, mãi mãi đừng bao giờ to tiếng với em bởi vì anh đã nói em là người anh yêu thương nhất.
Thứ mười, khi anh rảnh rang, hãy vì em mà xắn tay áo làm một vài món ăn thơm ngon.
Thứ mười môt, khi anh đi công tác, mong là đừng bao giờ máy điện thoại của anh hết pin hoặc xảy ra sự cố tương tự khi em gọi tới. Nếu có thể, anh hãy thường xuyên gọi cho em, dù chỉ để hỏi em ăn cơm chưa?
Thứ mười hai, cuối tuần, xin hãy cùng em làm việc nhà. Em thích cả hai vợ chồng vừa giặt giũ vừa ca hát.
Thứ mười ba, xin hãy ghi nhớ năm ngày kỉ niệm lớn: sinh nhật của vợ, ngày tỏ tình, ngày kỉ niệm lễ kết hôn, ngày lễ tình nhân và ngày lễ dành cho phái đẹp.
Thứ mười bốn, xin anh hãy nhớ ba kỉ niệm: nơi lần đầu gặp nhau, lần đầu tiên hôn nhau và lần đầu tiên gần gũi nhau.
Thứ mười lăm, xin anh ghi khắc năm sự kiện quan trọng: món ăn vợ anh thích nhất, màu sắc vợ anh ưa nhất, loài hoa vợ anh thích nhất, món quà vợ anh hay dùng nhất, cuốn sách mà vợ anh thích đọc nhất.
Thứ mười sáu, mỗi tuần xin hãy cùng em đi tản bộ, mỗi nửa tháng hãy cùng nhau đi ăn tiệm, hai tháng một hãy dắt tay nhau đi xem phim, mỗi năm ít nhất cùng nhau đi du lịch một lần.
Thứ mười bảy, mỗi tối hãy để em gối lên những lời yêu thương của anh mà đi vào giấc ngủ.
Thứ mười tám, khi giới thiệu em với bạn bè, xin hãy ôm em hơn là đứng bên cạnh dùng tay chỉ.
Thứ mười chín, em vốn đã nhiều khuyết điểm rồi, xin đừng xoi mói thêm nữa.
Thứ hai mươi, em được trời phú không ít ưu điểm, đến nỗi bản thân cũng không biết hết, xin hãy nói to cho em nhận ra.
Thứ hai mốt, không có cha mẹ thì không có em, xin hãy luôn biết ơn và tôn trọng họ.
Thứ hai hai, xin đừng tạo nên sự đa tình cho mình.
Thứ hai ba, nếu em làm sai việc gì xin đừng trách mắng, mong anh chủ động gánh lấy trách nhiệm dù không phải của anh, tấm lòng khoan dung của anh là bến đậu an toàn của em.
Thú hai tư, khi vợ thăng tiến, anh hãy vui mừng như là thành công của mình, hãy cùng vợ ăn mừng.
Thứ hai lăm, xin hiểu vợ trang điểm là vì yêu anh chứ không phải là để che giấu anh.
Thứ hai sáu, khi vợ buồn, hãy luôn luôn chìa bờ vai để vợ có thể dựa vào đó mà khóc.
Thứ hai bảy, khi có việc đột xuất phải về muộn, hãy nhớ gọi điện để vợ khỏi phải lo lắng.
Thứ hai tám, thỉnh thoảng hãy dành riêng một ngày cho vợ, vợ muốn gì thì chiều nấy.
Thứ hai chín, luôn luôn vui cười và lạc quan để cuộc sống rộn ràng hơn.
Thứ ba mươi, điều chủ yếu nhất là anh hãy nhớ: vợ luôn luôn đúng, bởi vì vợ yêu anh (bibi).
SHMILY G.B!

Nhím được hơn 9 tháng thì bắt đầu tập đứng rồi tập bám theo cái đôn ghế để tập đi. Tối tối vc em lại đưa con sang nhà ba mẹ. Mẹ lúc nào có Nhím sang thì cũng cố ngồi dậy, bắt ba và em dìu ra phòng khách ngồi để xem Nhím tập đi và làm trò. Mỗi lần ngồi mẹ đau lắm, mẹ bảo như là ngồi lên bàn chông, cả nhà đoán là khối u của mẹ bắt đầu di căn đến xương vì mẹ bắt đầu bị đau từ thắt lưng trở xuống, chân lắm lúc đang đi, có em và ba dìu 2 bên mà đột ngột mẹ lại khụy xuống, có hôm ba và em phải bế mẹ lại giường nằm. Thường thì ban ngày mẹ hay nằm, nhưng tối thì kiểu gì mẹ cũng cố ngồi dậy, mẹ bảo mẹ muốn ngắm Nhím xem Nhím mỗi ngày tiến bộ ra sao. Nhím là động lực sống của mẹ, mẹ bảo thế, vì vậy dù mưa gió hay lạnh lẽo thế nào cứ ăn cơm xong là vc em lại cho Nhím sang với ông bà. 

Cả ngày, chỉ lúc có Nhím sang chơi thì ngôi nhà mới rộn rã tiếng cười. Nó đang tập đi nên rất hứng chí, biểu diễn liên tục, tí tí lại ngã. Nó cũng thích được em đứng ở đằng sau cầm 2 tay nó dắt nó đi quanh nhà. Nhím đi mê mải, em mệt thì đến lượt chàng dắt con, rồi ba em, rồi em Nhường. Hồi đó chị gái của mẹ em ở dưới Nam Hà cũng lên trông hộ cho mấy tuần, rồi bác Thìn (chị gái mẹ nhà cách nhà em có 600m) tối tối cũng ra chơi. Thành ra buổi tối lại là lúc đông vui tấp nập nhất. Em Nhường bắt đầu có người yêu, một anh chàng đẹp trai làm cùng chỗ với ba, do ba làm mối cho. Giống hệt chàng ngày trước, tối tối cậu ta cũng có mặt, ngồi chơi với cả nhà.

Nhím thuộc dạng nghịch, cũng rất liều nên chả mấy chốc là nó biết đi, gần 10 tháng đã đi nhoay nhoáy khắp nhà. Cứ tưởng nó nặng mông thì biết đi chậm, ai dè lại biết đi sớm thế. Nhìn nó ục à ục ịch đi đi lại lại, cái mông núng na núng nính trông thật yêu. Mẹ dần dần không dậy được nữa, dù mẹ rất muốn và rất cố gắng. Ngày ngày ba bắt đầu phải tiêm thuốc giảm đau mạnh cho mẹ. Mẹ ăn cơm rất ít, chủ yếu ăn cháo. Mẹ bắt đầu thích ăn khoai lang, nhất là ngô luộc. Ngày nào em hay Nhường cũng cố lùng mua ngô về cho mẹ ăn. Ba thì cứ nghe đâu có thuốc gì hay có thể chữa được ung thư là tìm mọi cách mua về. Một này mẹ phải uống nào là nước mài sừng tê giác, mật gấu ngựa, nước đái bò tót, rồi ăn cái thứ mỡ gì mùi hôi kinh khủng, mỗi lần em bón cho mẹ em chỉ muốn buồn nôn, nhưng mẹ nhắm mắt nhắm mũi mẹ uống hết.

Rồi còn lá cây của người dân tộc sắc thay uống nước trắng, mẹ cũng cố gắng. Tiếp đến là thuôc tây, thuốc chống ung thư của Mỹ, của Anh... Mỗi lần uống hàng vốc thuốc, có hôm mãi thuốc nó chả trôi cho, cứ mắc trong cuống họng khiến mẹ rất khó chịu. Mẹ bảo giờ mẹ là cái cơ thể thí nghiệm các loại thuốc nhưng mẹ sẽ cố uống hết. Mẹ bảo em Hưng chỉ còn hơn 2 tháng nữa là bảo vệ luận văn, mẹ sẽ cố gắng để được chứng kiến ngày đó, rồi mẹ mong được nghe thấy tiếng Nhím gọi bà. Toàn là những ước muốn nhỏ nhoi, người bình thường không coi đó là ước muốn mà là những điều tất nhiên, nhưng với mẹ lại là những ước muốn phải vô cùng nỗ lực mới có thể đạt được.

Mẹ đã yếu đi rất nhiều, nhưng trí óc vẫn còn minh mẫn. Những cơn buồn nôn cũng tăng lên, những cơn đau cũng tăng lên cấp số nhân nhưng mẹ vẫn không rên rỉ. Mẹ cứ lấy cái khăn mẹ ngậm chặt giữa 2 hàm răng vì sợ nếu không cẩn thận sẽ bị đứt lưỡi. Những lúc trông thấy mẹ như thế mọi người lại len lén chùi nước mắt. Chỉ biết chăm sóc mẹ cho thật tốt, còn những cơn đau của mẹ dù muốn cũng không ai san sẻ được.

Nhà em sinh nhật mọi người bắt đầu từ giữa tháng tám cho đến tháng 12 là hết. Nói chung là cứ tầm đó đến cuối năm, tiền kiếm được bao nhiêu nướng hết bấy nhiêu. Sinh nhật chàng xong khoảng hơn nửa tháng là tới sinh nhật em, rồi sau đó hơn chục ngày là sinh nhật Nhím, chàng vẫn tiếc sao 2 mẹ con không sinh trùng ngày nhau cho nó đỡ tốn. Biết vậy nhưng mà ai mà chủ động trong việc đấy được, nó thích ra đời lúc nào thì nó ra thôi. Tính toán thế quái nào được. Năm nay sinh nhật em, em không làm gì, bảo với chàng là mẹ bệnh nên không muốn làm. Thành ra hôm đó mẹ chồng chỉ nấu 1 bữa cơm thịnh soạn để chúc mừng, chàng mua hoa tặng, và 1 cái laptop. Cái laptop cũ của em cứ bị chập bàn phím, lúc lúc lại nhảy loạn hết cả lên, không tài nào gõ được. Mà em thì chỉ chuyên gõ chữ chứ có dùng mấy đến các chương trình khác đâu. Nhân tiện có anh bạn đi Mỹ họp, chàng gửi mua tặng vợ 1 cái mới. Cảm động quá sức, không ngờ được chàng quan tâm thế. 

Tới sinh nhật con, vì là sinh nhật con tròn 1 năm, cũng không làm gì, Nhím còn bé quá chưa có bạn, hàng xóm hầu như toàn người lớn, có mỗi một chị, 1 anh 5 tuổi nhưng các anh chị đi học suốt ngày, cũng không thích chơi với em bé như Nhím mấy. Nếu bà ngoại mà khỏe mạnh, chắc cũng làm bữa hoành tráng chúc mừng, nhưng vì bà bệnh nên mọi sự vui vẻ cũng có giới hạn mà thôi. Dự định cho Nhím đi chụp ảnh nhưng rồi bận quá cũng không đi được. Thật là tiếc. Quần áo, đồ chơi thì bình thường mua quá nhiều, tới sinh nhật chả biết mua gì nữa, thành ra đặt mỗi cái bánh kem, con không chịu thổi nến, em lại thổi hộ con. Bà ngoại và ông ngoại cũng chỉ gửi quà chứ có sang được đâu. Nghĩ mà thương con quá. Còn bé thế mà chưa được hưởng một ngày vui vẻ thật sự. Từ lúc sinh con ra đến giờ, mẹ em ốm đau bệnh tật suốt thành ra cái sự chăm con của em nhiều khi cũng chưa đến nơi đén chốn. Thương con thì cũng chỉ biết mua cho con thật nhiều quần áo, đồ chơi, nhưng để dành thời gian chơi với con thì ít quá, có bao nhiêu thời gian rảnh lại ở bên mẹ mất rồi.

Bệnh tình cả mẹ càng ngày càng xấu, giờ mẹ nằm một chỗ, mọi sinh hoạt cá nhân đều diễn ra tại chỗ. Vì vậy việc chăm sóc có phần vất vả hơn trước nhiều. Thuê người thì không có ai nhận, nên chỉ có em, ba và Nhường thay nhau chăm mẹ. Ban ngày là 2 chị em, ban tối là ba. Ba là người vất vả nhất, vì đêm ba ngủ với mẹ, ban ngày ba vẫn phải đi làm. Mà ban đêm mẹ dậy liên tục, có đêm dậy tới hàng chục lần. Hết dậy để đi đái, lại dậy vì đau cần uống thuốc, dậy vì đói cần uống sữa, dậy vì buồn nôn, dậy vì vã mồ hôi ướt hết cả người... Thành ra ba ngủ rất ít, có lúc ba mệt quá ngủ say như chết, mẹ muốn thức ba dậy mẹ phải lấy cái thước kẻ mẹ đập đập vào người ba. Giờ mẹ không xoay người được nữa, vì mỗi lần xoay là lại đau đến co rút cả chân tay. Bao nhiêu vải xô em may cho Nhím hồi mới sinh em mang sang bên nhà hết, còn phải mua và may thêm gần 100m nữa. Mỗi lần mẹ đi vệ sinh lại cố gắng lật mẹ sang 1 bên để luồn 1 miếng vải mưa xuống rồi lót mấy tấm vải xô lên, rồi lại lật người mẹ lại. Xong xuôi lại lật mẹ sang... Mỗi lần như thế mẹ đau vô cùng còn người chăm cũng hì hục chả kém. Nghĩ thương mẹ đứt ruột mà cũng chả biết làm gì hơn. Ba thì già đi, hốc hác đi trông thấy. Có hôm, em ngồi gấp những tấm vải xô mới giặt, ba thì ngồi bóp chân tay cho mẹ, chợt nghe thấy mẹ nói:

- Em làm khổ anh và con nhiều rồi.
- Em đừng nói thế, chỉ cần em khỏe lại thì vất vả thế nào anh cũng chịu được - ba bảo
- Nhưng em biết bệnh em mà, không có hi vọng gì đâu anh ơi. Em còn sống ngày nào thì lại làm khổ anh ngày ấy - mẹ nghẹn ngào
- Em sẽ sống lâu mà. Không có em ba con anh biết làm sao? - ba nghẹn ngào
- Em cũng muốn thế lắm, Nhưng số em nó khổ, biết làm sao được.
- Không được, em phải cố gắng lên. Anh cũng sẽ cố gắng. Tốn kém thế nào anh cũng sẽ lo cho em - ba bảo
- Em rất cám ơn anh. Em thấy mình rất may mắn. Thường toàn vợ chăm chồng, còn anh thì chăm em không nề hà điều gì hết. Chỉ tiếc là em không có phúc được tận hưởng mãi điều đó.
- Em đừng nói nữa, Hòa ơi - ba bắt đầu khóc.

Mẹ cũng khóc, em cũng khóc. Thương mẹ quá. Thương ba quá. Mẹ mà có làm sao chắc ba sẽ khổ lắm. Con chăm cha không bằng bà chăm ông. Dù bọn em có chăm sóc ba thế nào cũng không thể nào bằng mẹ được. Mẹ ơi, mẹ nhất định phải cố gắng, mẹ còn những điều tâm nguyện chưa hoàn thành kia mà.

Theo WTT

Xem tiếp: Nhật ký hôn nhân của em (17)

CHIA SẺ BÀI NÀY
  • tag
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep