Nhìn thấy ba chăm mẹ thế, lòng em vừa đau xót vừa cảm phục. Tối về thủ thỉ với chàng:
- Sau này, nhỡ không may em mà bị làm sao, chỉ cần mình chăm em bằng một nửa ba chăm mẹ là em cũng thấy mãn nguyện rồi.
- Lại suy nghĩ linh tinh rồi - chàng trách - không được gở mồm như thế biết chưa.
Thấy vòng tay của chàng ôm chặt hơn, cứ như thể chàng cũng lo lắng rằng một ngày kia em bị thế thật. Nhưng quả thật cách ba chăm mẹ thật là tận tụy và hiếm có. Bất cứ ai cũng phải ngạc nhiên nếu được chứng kiến. Mẹ chồng em vẫn bảo "ông Hiến tình cảm thật đấy. Mẹ mà có ốm ba mày cũng chả làm sao mà chăm mẹ được như ông ấy. Tính ba mày sạch sẽ từ bé, hơi bẩn một tí là đã thấy ghê rồi. Về già chắc mẹ chỉ phiền đến các con thôi".
Vì mẹ nằm đã lâu, nhu động ruột cũng yếu nên mẹ bị táo nặng, có khi đến mấy ngày mới đi được, mà đấy là phải dùng thuốc thụt. Mỗi lần như thế mẹ vật vã đau đớn khổ sở hơn cả người ta đi đẻ. Ba thường lãnh trách nhiệm hộ mẹ, ba không thích cho tụi em làm hộ ba việc đó. Tay ba đeo găng y tế, ba bắt đầu giúp mẹ xoa nắn quanh hậu môn, giúp cho phân mềm ra để mẹ đi được dễ dàng. Vậy mà cũng phải mất hàng nửa tiếng đồng hồ mới xong. Sau đó, nghĩ thương ba cực quá, tranh thủ lúc nào ba đi làm thì ở nhà em lại giúp mẹ. Dù sao là con gái cũng thuận tiện hơn.
Em Hưng cứ chiều thứ 6 thì về với mẹ, sáng thứ 2 lại xuống HN sớm. Mối lần về, em tranh với ba việc ngủ tối với mẹ, ban ngày em cũng chẳng đi đâu, suốt ngày quanh quẩn bên mẹ để giúp mẹ cái này cái kia, nghe mẹ kể chuyện hay bóp tay bóp chân cho mẹ. Em thương mẹ lắm, thấy mẹ đau đớn em cũng đau lòng, nhưng em cũng cố không khóc, mỗi lần nằm bên mẹ em thường cắn chặt răng, tay gác lên che mắt. Khổ thân thằng bé, vốn là người cực kì tình cảm, giờ cứ phải đè nén cảm xúc của mình, trông đến là tội. Mối lần ngủ đêm với mẹ xong, hôm sau em lại bảo "có ngủ đêm mới biết ba trông mẹ vất vả thế nào. Chị ở nhà nhất định phải chăm mẹ chăm ba thật cẩn thận cho em". Trước khi em đi, lần nào mẹ cũng chỉ nói: "con hãy cố gắng, mẹ cũng sẽ cố gắng". Một lời nói mà hơn vạn lời nhắn nhủ, động viên. Những lúc ấy mọi lời hoa mỹ đều là sáo rỗng hết.
Mẹ bắt đầu phải tiêm móocphin vì thuốc giảm đau đã không còn tác dụng nữa. Tiêm được mấy ngày, khi mẹ thấy khoảng thời gian giữa những lần tiêm ngắn dần thì mẹ quyết định không tiêm nữa. Mẹ bảo còn gần 2 tháng nữa mới tới ngày em Hưng bảo vệ, nếu mẹ cứ phụ thuộc vào moócphin như hiện thời thì mẹ sẽ không thể đợi được đến lúc đó mất vì moocphin vốn hủy hoại con người ta rất nhanh, mà nếu mẹ mất trước lúc đó thì chắc chắn sự nghiệp học hành của em sẽ đứt gánh giữa đường, mẹ đã không giúp được gì cho em cả thì mẹ nhất định cũng phải giúp em đạt được điều đó. Từ đó mẹ kiên quyết chịu đau, dù đau thế nào mẹ cũng không cho tiêm. Hai hàm răng của mẹ lúc lúc lại trong tình trạng cắn chặt lấy cái khăn, lắm lúc mẹ đau quá, mẹ bóp tay em mà em còn thấy đau điếng cả người.

Phải chứng kiến tận mắt mới thấy nghị lực của con người nó dữ dội và kiên cường đến thế nào. Khi ba gọi xuống viện K kể về bệnh tình của mẹ và xin lời khuyên, ông bạn bác sỹ của ba đã nói rất thật "tôi không ngờ là chị nhà còn sống đến tận bây giờ, chứng tỏ gia đình đã chăm sóc hết mức và bản thân chị cũng đã cố gắng hết mức. Đến bây giờ y học chưa có phương thuốc điều trị, tất cả chỉ còn trông chờ vào ý chí của gia đình và người bệnh mà thôi". Nhờ có ý chí mà mẹ đã chống chọi được với bệnh tật gần 1 tháng không phải tiêm thêm mũi thuốc moocphin nào. Nghị lực của mẹ khiến ai ai cũng phải kính phục.
Một trong những tâm nguyện của mẹ là được nghe thấy Nhím gọi một tiếng "bà". Vì thế ngày nào 2 vợ chồng em cũng dạy con tập nói mỗi chữ "bà" thôi. Ba mẹ chồng, chú Thái cô Dinh, rồi ông ngoại dì Nhường liên tục dạy con bé nói từ ấy. Nhưng khốn nỗi có lẽ tại Nhím biết đi sớm quá nên rất chậm nói, suốt ngày chỉ được cái hét "a a a" là giỏi. Lắm hôm chỉ có 2 mẹ con trong phòng, em vừa dạy con nói chữ "bà" vừa khóc "mẹ xin con đấy, con hãy nói bà đi, chỉ có một từ thôi mà. Bà chỉ cần nghe con nói thế mà cũng không được sao con".
Ấy vậy mà từ đầu tiên Nhím nói được không phải là từ "bà" mà là từ "gà". Có lẽ tại con từ khi sinh ra đã được nhìn thấy bức tranh ba con gà của chàng treo trên tường, thêm nữa mỗi lần con khóc, con buồn nôn hay cần đánh lạc hướng để con chịu ăn em với chàng lại hỏi "gà đâu con?", rồi hay hỏi con " con chỉ xem đau là gà bố, đâu là gà mẹ, đâu là gà Đan Linh nào", tháo cả bức tranh xuống cho con vừa chỉ vừa sờ... thành ra con có ấn tượng sâu sắc với từ "gà" quá.
Dần dần Nhím cũng nói được từ "bà", lúc ấy Nhím được hơn 13 tháng. Hôm Nhím nói được từ "bà" em đã vui mừng đến chảy nước mắt. Tối đó đưa con sang nhà ông bà ngoại, đưa con vào buồng bà, em bảo con
- Con gọi bà đi
- Đúng rồi, Linh ngoan gọi bà đi nào - chàng khuyến khích
- Bà, bà - con hét tướng lên
Cả ông cả bà đều vui sướng, bà cười rõ tươi, còn quay ra bảo ông
- Anh thấy chưa, cháu biết gọi bà rồi đấy. Thế mà ai lúc trước cứ than thở là có mỗi 1 đứa cháu còn chưa biết gọi bà.
- Thì đấy là anh cứ nói thế - ông bảo
Rồi bà quay sang nịnh nó
- Đấy, ông ngoại bế con suốt mà con còn chưa gọi ông, thế mà con đã gọi bà rồi. Suy ra là con yêu bà hơn yêu ông nhỉ.
- Phải rồi, cháu thì phải yeu bà chứ - ông phụ họa
Con bé nó đã biết nói gì để trả lời đâu, nó thấy mọi người vui mừng, cổ vũ nó, nó thích chí lắm, nó cứ chạy ra phòng khách rồi lại chạy vào buồng bà ngoại đang nằm, tí tí lại hét "bà", "bà". Nhìn cái dáng lũn cũn của con mà em vừa vui vừa buồn. Vui vì con đã thực hiện được tâm nguyện của mẹ, buồn vì mẹ sẽ chẳng có cơ hội chứng kiến những bước trưởng thành của cháu nữa. Mẹ sẽ không biết được lần đầu tiên cháu đi trẻ thế nào, lần đầu tiên cháu hát ra làm sao, rồi cháu đi học cấp 1, cấp 2, cho đến lúc cháu vào đại học, hay lần đầu tiên cháu có bạn trai đến chơi nhà cũng thế... Vừa thương cho mẹ mà cũng lại xót cho con. Đến khi con lớn chút nữa, bắt đầu có kí ức thì con không còn nhó nổi hình bóng của bà ngoại, không nhớ được chút kỉ niệm nào của bà. Nhưng con đừng lo con gái bé bỏng ạ, mẹ sẽ kể cho con nghe về bà ngoại, để con tự hào rằng con có một bà ngoại xinh đẹp, tốt bụng và can đảm đến như thế nào.
Mỗi ngày còn nhìn được ánh mặt trời, dù phải đau đớn nhưng đấy cũng là một niềm hạnh phúc, một niềm mơ ước. Mẹ đã cố gắng chỉ vì những thứ nhỏ nhặt nhưng quý giá như thế. Lòng lại thấy buồn khi thấy có những người trẻ tuổi, khỏe mạnh chỉ vì những lí do không đáng mà từ bỏ cuộc sống này, đâu biết được là cuộc sống này đáng quý, đáng trân trọng biết dường nào.
Từ ngày mẹ nằm một chỗ, ban ngày em không cho Nhím sang nữa. Cứ cho con ăn sáng xong là em để Nhím lại với ông bà em phi xe sang với mẹ, trưa ru con ngủ xong em lại đi, tới giờ con dậy thì về cho con ăn, cho con tắm rửa. Tối tối 2vc mới đèo con sang với ba mẹ. Mỗi lần nhìn em đi, trông Nhím rất tội nhưng con hiếm khi khóc, con chỉ giơ tay lên vẫy byebye. Muốn cho con đi lắm vì có con mẹ sẽ rất vui nhưng em không thể. Một mình em phục vụ mẹ đã rất mệt rồi, Nhím lại biết đi rồi, xó xỉnh nào nó cũng lần mò, phải để mắt đến liên tục không thì biêu đầu sứt trán là chuyện thường, đã vậy còn có cái tật cái gì cũng bỏ vào mồm, không cẩn thận không xong.
Em Hưng cố gắng mãi cũng hoàn thành xong cái luận văn. Nếu theo lịch của viện thì hơn 1 tháng nữa mới bảo vệ, ba thấy lâu quá, sợ mẹ không chờ được, ba gọi điện xuống viện nhờ các thầy chiếu cố. Rất may là các thầy hết sức thông cảm nên cho em bảo vệ ngay tuần sau. Ngày em Hưng bảo vệ, cả nhà không ai xuống được để chúc mừng. Chàng cho em nó mấy triệu, bảo là bảo vệ xong thì mời các thầy với bạn bè một bữa, công việc của chàng cuối năm rất bận, thêm mẹ bệnh thế không thể xuống được, em phải tự lực cánh sinh, ở nhà mọi người đều đang dõi theo em.
Nghĩ cũng thấy tiếc vì không thể nhìn thấy em trong ngày hôm đó, nhưng mà dù thế nào mẹ cũng đã chờ đợi được ngày này. Cả mẹ cả em đã rất cố gắng. Bảo vệ xong em liền gọi điện về cho mẹ báo tin, mẹ đã khóc nức nở. Lúc ấy mẹ vui mừng hay mẹ nuối tiếc thì chẳng ai biết. Nằm mãi một chỗ, nghị lực mấy cũng khiến người ta có những suy nghĩ bi quan, mẹ cũng không là ngoại lệ. Mẹ chỉ tiếc một điều là em Hưng vẫn chưa có người yêu, mẹ sẽ không có cơ hội nhìn thấy người yêu của em nữa. Nhưng tình yêu vốn là một thứ không phải cứ muốn là được, không phải cứ ép là xong. Những vấn đề khác cả nhà có thể giúp mẹ toại nguyện nhưng chuyện tình cảm của em Hưng khi duyên số nó chưa đến có muốn cầu cũng chả xong. Chiều hôm em Hưng bảo vệ, lúc ấy chỉ có 2 mẹ con em đang ở với nhau, em Nhường và ba lên trường (ba đã xin cho Nhường về dạy ở chỗ ba), mẹ đột ngột bảo:
- Hằng này, giờ mẹ còn mình mẫn, mẹ muốn nói với con mấy điều. Mẹ đã suy nghĩ suốt mấy tháng nay. Không phải mẹ bi quan nhưng mẹ biết bệnh của mẹ, mẹ sẽ không qua khỏi được, mẹ chỉ cố gắng sống được thêm ngày nào hay ngày nấy thôi.
- Mẹ đứng nói thế - em vội vàng cắt ngang.
- Không được, mẹ phải nói. Trong nhà con là đứa bình tĩnh và can đảm, nếu mẹ nói với ba thì ba sẽ buồn mà không nghe hết, còn em Hưng thì sẽ không thể nhớ đầy đủ để thực hiện nên mẹ nói với con, đây là những di nguyện cuối cùng của mẹ con ạ.
Biết là không thể tránh né được nữa, em quyết định lắng nghe
- Dạ, mẹ cứ nói.
- Thứ nhất, sau khi mẹ mất, con phải có trách nhiệm với ba và với em. Hãy thay mẹ chăm sóc ba và em cho cẩn thận. Em Hưng còn nhỏ dại, đừng mắng mỏ nó mà hãy bảo ban nó, khi nào nó có người yêu có vợ, có con, con phải yêu quý vợ con nó, chăm sóc chúng cẩn thận. Còn ba con trông thế nhưng rất tình cảm, mẹ mất rồi có khi ba không đi bước nữa, nhưng con và em Hưng hãy cố gắng thuyết phục ba lấy vợ, con chăm cha không bà chăm ông đâu con ạ. Con sẽ thực hiện chứ?
- Dạ vâng.
- Thứ hai là về con. Gia đình chồng con rất tốt, hãy hiếu kính với bố mẹ chồng con như với ba mẹ, đối xử với ông bà cho thật tốt. Chồng con nó rất hiền, con không được bắt nạt nó, phải tôn trọng chồng nghe không. Còn cháu Đan Linh thuộc dạng nghịch ngợm nên con phải hết sức chú ý uốn nắn nó, đừng để nó lớn lên thành một đứa chẳng ra gì. Bản thân con thì mẹ không lo mấy, con vốn nghị lực nên mọi chuyện con sẽ vượt qua được thôi, chỉ có điều sức khỏe con hơi yếu phải chú ý giữ gìn. Nhớ không?
- Dạ, con nhớ.
- Tiếp theo là đến tang lễ của mẹ. Mẹ đã làm phiền ba con con quá nhiều nên mẹ có nguyện vọng muốn được đào sâu chôn chặt sau khi chết. Con hãy bảo ba và em vào Dốc Lim, chọn cho mẹ 1 mảnh đất, hết bao nhiêu tiền thì mua, xây sẵn cho mẹ, khi nào ba con mất sẽ xây bên cạnh mẹ. Giữa 2 cái mộ con cho xây một lỗ hình tròn, đổ cát vào. Như thế để có âm có dương. Rồi con ốp đá cho mẹ cho nó cẩn thận, xây hàng rào chung quanh nữa. Khi mẹ mất, nếu có thể con hãy tắm rửa cho mẹ, đội cho mẹ 2 cái khăn tang, một là tang bà nội, một là tang ba con, mẹ mất trước nên mẹ phải đội con ạ. Mặc cho mẹ bộ quần áo nâu mẹ hay đi chùa. Quần áo đồ đạc của mẹ, thứ gì con thấy cần thiết thì mang theo cho mẹ. Còn đâu con hãy đốt hết. Hãy để vào trong quan tài những công trình của mẹ được in thành sách và mấy quyển kinh phật. Khi nào mẹ mất rồi hãy báo cho bác Thìn, dì Giang và gọi lên cơ quan mẹ, còn lại thì muốn báo ai là tùy ba các con. Con có làm được không?
- Dạ, con sẽ làm
- Tốt lắm, tiền phúng viếng của mẹ dù ít dù nhiều, hãy bảo ba chia ra làm ba phần, đưa cho anh Đạo, cho anh Hùng và em Hưng. Bảo anh em chúng gửi tiết kiệm, khi nào các cháu của bà lớn đến 18 tuổi thì rút ra cho chúng nó. Nói là bà mất sớm, bà không có gì để lại cho các cháu. Bà chỉ có như vậy, các cháu muốn tiêu gì thì tiêu. Ngày giỗ mẹ không được tổ chức linh đình, chỉ làm mâm cơm cúng mẹ với tổ tiên là xong. Khi mẹ mất không được khóc nhiều, khóc cũng vô ích. Con hãy sống thật tốt, ở trên trời nếu mẹ có linh thiêng mẹ sẽ phù hộ cho ba và các con.

Từ lúc mẹ bắt đầu nói, nước mắt em đã lặng lẽ rơi, giờ thì em không kìm được nữa, cứ khóc nức nở. Thương mẹ qúa mẹ ơi, đến lúc này rồi mẹ vẫn còn lo lắng chu đáo cho mọi người. Lúc nào mẹ cũng lo mình là gánh nặng cho chồng cho con. Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ thực hiện di nguyện của mẹ chu đáo. Con thề với mẹ đấy.
Quả thật, mỗi ngày chứng kiến người mình yêu thương chết dần chết mòn là một cực hình vô cùng khổ sở. Cả gia đình em đã sống triền miên trong trạng thái ấy. Có những lúc sự mệt mỏi, đau khổ vượt quá hạn mức chịu đựng của con người, ba cũng trở nên cáu gắt, em cũng cáu gắt. Nhưng mà sau mỗi lần cáu gắt như thế lòng lại thấy hối hận vô cùng. Nhất là em, trong thời gian đó thỉnh thoảng lại cáu gắt với Nhím, với chàng. Nhím lười ăn vô cùng, bữa cháo nào cũng phải ăn rong, sữa thì vừa rong ruổi vừa đổ từng thìa một. Cứ một tay bế con, một tay cầm bát cháo hay bình sữa, em đi hết nhà này sang nhà khác, hết làng trên đến xóm dưới, gần tiếng đồng hồ mới xong một bữa. Mỗi ngày rong ruổi như thế cả thảy 5 lần, đi không biết bao nhiêu là quãng đường, bế con nhiều tới mức mà cổ tay phải chai cả lại, chân thì mỏi chỉ muốn khụy xuống. Con thì mỗi ngày mỗi nặng, trộm vía là ăn ít nhưng hấp thụ tốt nên không tháng nào là không tăng cân, mẹ thì ngày một gầy mòn, hốc hác. Ai trông thấy cũng phải kêu sao dạo này gầy thế, bế con thế mà không vẹo người à?
Chàng thì vừa xót vợ nhưng cũng cố động viên "vợ mình chắc đi thi cử tạ được. Công nhận em khỏe thật, anh bế nó một tí mà cũng thấy mỏi hết cả tay". Quả thật lắm lúc bế con phờ phạc cả người, chỉ ước gì con là cục gạch để quẳng đi cho nó nhẹ nợ, nhưng vì con là con, là giọt máu của mình nên lại tự nhủ phải cố lên. Ấy thế mà có lúc vừa cho ăn xong, con ho 1 cái lại nôn bằng hết, lại lọ mọ cho ăn lại từ đầu. Lắm lúc chịu không nổi, biết là không nên quát con vì con bé thế đã biết gì mấy đâu nhưng mà kìm lòng không nổi, vẫn cứ phải rít lên mấy câu, may không đánh con là tốt lắm rồi. Nếu chàng mà lớ xớ đứng gần đấy, thế nào cũng bị vạ lây. Những lúc ấy chàng cũng biết thân biết phận, chàng lại bế con, lại dỗ con cho vợ bình tĩnh lại. Khi nào em bình tĩnh rồi, chàng sẽ nửa đùa nửa thật rằng "chà chà, lúc nãy tính bọ chó của mẹ lại nổi lên, Linh có sợ không?" hay "mẹ mà cú lên thì ba con mình chỉ có nước mà di ăn mày thôi con ạ"... Chỉ cần nghe chàng nhắc nhở thế là em tự biết mình có lỗi vì đã không tự kìm chế được, lại tự nhủ lần sau không được như vậy nữa.
Cả ngày phục vụ con, phục vụ mẹ, tinh thần thì căng thẳng, buồn khổ nên tối về ê ẩm hết cả người như bị ai dần. Chàng đành làm nhân viên mátxa xoa bóp cho vợ, kể chuyện vui để chọc cho vợ cười. Hôm nào thần kinh căng thẳng quá mà em có lăn ra khóc thì chàng chỉ im lặng vỗ về. Chàng biết rõ cái tính của em, chỉ cần em khóc được thì em sẽ nhanh chóng quân bình lại tâm trạng, ngày hôm sau lại có sức mà chịu đựng với đời. Sống lâu với nhau, vợ chồng ngoài cái tình còn có cái nghĩa. Những bay bổng lãng mạn thời yêu nhau cũng chả còn sót lại được bao nhiêu. Nhưng tình cảm vợ chồng thì đằm thắm hơn rất nhiều. Lắm lúc chàng chỉ cần vừa bắt đầu nói là em có thể đoán được chàng định nói gì, hay nhìn thái độ của chàng em cũng biết được chàng đang vui, đang buồn hay đang lo lắng. Ngược lại với em chàng cũng vậy.
Mỗi lần có dịp gặp gỡ bạn bè hay ngồi nói chuyện phiếm ở cơ quan, nghe các chị kêu ca này nọ, rồi kể chuyện người này người kia ngoại tình, rồi đe nẹt "mày phải cẩn thận, chồng mày vừa tốt vừa kiếm được tiền bọn con gái là nó thích lắm đấy. Quản lí cho nó chặt vào kẻo rồi lại hối tiếc" lại chỉ biết cười trừ. Lại nhớ hồi mới cưới, có buổi tối nằm bên nhau, em đã bảo với chàng "hạnh phúc là một chiếc bình pha lê đẹp nhưng mong manh, nếu người này làm cho nó rạn nứt thì người còn lại tốt nhất là đập nó luôn. Em có thể rất dễ tính, không kiểm soát hay tra hỏi gì anh hết, nhưng anh nên nhớ rằng "cái kim trong bọc lâu ngày cũng sẽ lòi ra", thành phố này rất nhỏ, nếu anh có làm gì khuất tất, sớm hay muộn thì nó cũng đến tai em. Lúc ấy thì đừng cầu xin em tha thứ. Trí nhớ em rất tốt, nếu em có nói là em tha thứ nhưng thể nào trong lòng em cũng vẫn nhớ đến, sống bên nhau mà cứ phải dằn vặt nhau, nghi ngờ nhau thì thà chia tay luôn để còn có chút kí ức đẹp về nhau". Cho đến giờ chàng vẫn nhớ nằm lòng lời đe dọa ấy, thỉnh thoảng chàng vẫn bảo "trông bản mặt hiền thế này thôi nhưng ghê gớm phải biết". Em cũng chưa bao giờ nói là em hiền. Em sẽ hiền hay dữ là tùy từng trường hợp, từng đối tượng. Em có thể cho qua mọi chuyện, trừ chuyện chàng phản bội niềm tin của em.
Sáng sớm ngày 29 tháng 11, em Dinh bắt đầu đau đẻ. Vì dạo này quá bận nên cũng ít quan tâm đến 2 mẹ con em được. Hồi em bé được gần 8 tháng cũng đưa em nó đi mua sắm quần áo sơ sinh một buổi. Những đồ sơ sinh của Nhím còn gì cũng chuyển cho em nó hết, để em nó giặt giũ phơi phóng. Chị gái của Dinh cũng mới sinh đứa thứ 2 chưa được bao lâu nên cũng có khá nhiều đồ sơ sinh để cho em gái. Thỉnh thoảng cũng mua cho em nó bộ quần áo hay cái váy bầu này kia. Nếu có thời gian, chắc sẽ quan tâm đến Dinh được nhiều hơn nữa, có thể kể cho em nó về quá trình mang thai, sinh nở của mình để em có chút kinh nghiệm hơn. Nhưng chắc không lo vì có bao nhiêu sách về mang thai, làm mẹ cũng cũng đều đưa hết cho Dinh đọc rồi.
Rất may là em nó không nghén ngẩm mấy, ăn uống tốt nên em tăng hơn 20kg lận. Em khỏe mạnh và nhanh nhẹn, sát ngày sinh rồi vẫn cứ đi làm bình thường. Có điều em nó không chịu đi bộ, bảo thế nào cũng không đi. Chẳng biết có phải vì vậy không mà em đau đẻ suốt một ngày trời, đau từ sáng tới trưa, từ trưa tới chiều, từ chiều tới tối. Dù mẹ đã truyền, đã tiêm đủ kiểu mà cổ tử cung vẫn không mở mấy. Tới chiều Dinh bị vỡ ối. Nhìn em nó đau đớn, đi đi lại lại dọc hành lang, một bên là Thái dìu vợ mà em hãi quá. Lại thấy mình thật may mắn vì sinh nở dễ dàng, thấy chàng cũng may mắn vì không từng biết đến việc dìu vợ đau đẻ như thế nào. Dinh thì vừa cao vừa to, đau quá nên nó cứ vít cổ Thái xuống. Thằng bé dìu vợ méo hết cả mặt, hết cả hơi. Thỉnh thoảng em lại làm chân tiếp tế, một tay là hộp sữa cho vợ, một tay là nước uống cho chồng, bà đẻ cần ăn uống cho có sức còn người dìu cũng cần có sức mới dìu được chứ.
Mẹ hầu như ở trên viện suốt, tới bữa thì về ăn quáng quàng rồi đi. Em thì chạy qua chạy lại vì còn vướng Nhím, tới tối thì cho Nhím lên chơi với cô chú một lúc, khoảng 10h thì cho Nhím về nhà ngủ. Chỉ có chàng, ba mẹ, Thái và ba mẹ Dinh ở lại với vc em nó thôi. Tới gần 12h thì chàng nhắn tin bảo: "mẹ phải mổ cho em Dinh, vỡ ối lâu quá rồi". Gần 1h sáng chàng lại nhắn tin "xong rồi. Em bé nặng 3,2kg". Em nhắn lại "mẹ con Dinh khỏe không? em bé trông thế nào?", chàng trả lời "2 mẹ con khỏe, em bé mũi cao lắm. Ngủ đi tí nữa anh về". Lúc sau nghe tiếng xe máy về, rồi lại thấy có tiếng xe máy đi, lại thấy chàng vào phòng.
- Sao em nghe thấy tiếng xe máy đi cơ mà anh? - em hỏi
- À, Thái về lấy thêm chăn với đồ cho em bé. Dinh phải nằm lại viện mấy hôm mà - chàng bảo
- Em bé trông thế nào hả anh?
- Nó còn bé thế sao mà biết được. Chắc sẽ đẹp trai giống bố thôi. Da nó đỏ hồng à.
- Thế thì nó sẽ trắng lắm. Không như Linh, đen như củ tam thất ý
- Đen mới đẹp - chàng bảo
- Phải rồi, nó đen giống anh nên đen mới đẹp mà. Đúng là mèo khen mèo dài đuôi - em nguýt chàng
- Thôi ngủ đi em - chàng đánh trống lảng - Muộn quá rồi. Anh thấy mệt rồi.
- Được rồi - em đồng ý - chúc mình ngủ ngon.
- Chúc em ngủ ngon
Vừa nói, tay chàng lại quờ sang ôm vợ. Ngủ đi thôi, để còn có sức, mai còn nhiều việc phải làm lắm. Từ giờ nhà có thêm người mới rồi, sẽ bận rộn thêm rất nhiều, nhưng mà sẽ vui hơn đấy. Thích quá, một đứa cháu trai. Từ giờ có cơ hội mua quần áo con trai rồi. Trước cứ tiếc vì chỉ mua được quần áo con gái cho Nhím, từ giờ trở đi đã có một đứa cháu trai để sắm sửa cho rồi.
Theo WTT
Xem tiếp: Nhật ký hôn nhân của em (18)