Mình từng nghe một câu chuyện thế này:
Trong một gia đình có 3 anh em trai, bố mẹ thường xuyên cãi vã do người cha có tính trăng hoa, ngoại tình bay bướm. Mỗi lần như vậy, bố đều đánh mẹ thừa sống thiếu chết.
Chứng kiến những cảnh tượng như vậy trong suốt những năm tháng tuổi thơ, ba anh em lớn lên và phát triển theo ba hướng hoàn toàn khác biệt:
- Người anh cả nhìn bố đánh mẹ và gật gù: À ra là đàn ông có thể đánh đàn bà như vậy. Sau khi lấy vợ, anh ta cũng như bố mình, xem việc đánh vợ là bình thường và HIỂN NHIÊN. Và đàn ông có phụ nữ ở bên ngoài chẳng có gì là sai cả.
- Người con trai thứ 2, rất sợ hôn nhân. Anh ta sợ hãi việc phải lập gia đình vì không muốn giống như bố mẹ, gặp phải những xung đột khiến con cái và bản thân phải mệt mỏi chứng kiến. ANH TA KHÔNG KẾT HÔN.
- Người con trai út lại có suy nghĩ: Bố đã đối xử không tốt với mẹ. Mình nhất định KHÔNG THỂ GIỐNG BỐ. Anh cho rằng mình cần yêu thương mẹ vì bố đã không thể làm được điều đó. Trong mọi xung đột giữa 2 vợ chồng anh ta đều kiềm chế vì không muốn trở thành kẻ VŨ PHU như bố. Tuyệt nhiên, coi chuyện ngoại tình không nên vì nó ảnh hưởng lớn tới cuộc sống gia đình.
===> Ba người đàn ông sinh trưởng trong cùng một môi trường, có cùng bố mẹ, hưởng chung một nền giáo dục nhưng lại có ba tính cách hoàn toàn khác nhau, ba cách nhìn nhận về một sự việc hoàn toàn khác nhau: Người hoà tan vào hoàn cảnh. Người sợ hãi và trốn tránh và cuối cùng, là người vượt lên trên và thoát ra.
Tất nhiên câu chuyện chỉ mang tính chất tham khảo, nhưng nó cũng cô đọng nhiều điều.

Qua câu chuyện này, mình chỉ muốn nói rằng, đúng là môi trường sống và nền giáo dục ảnh hưởng rất lớn đến mỗi cá nhân. Nhưng việc quyết định để bản thân trở thành ai trên cuộc đời này, phụ thuộc rất lớn vào chính bản thân mỗi người.
Ai cũng có thể tác động vào bạn, không chỉ gia đình, bố mẹ, người thân, mà thậm chí còn có cả người ngoài, kẻ qua đường. Nhưng việc chọn lọc thông tin để quyết định con đường bạn đi, chỉ có chính bạn làm được.
Lên mạng đọc nhiều khi hoang mang ghê. Tụi trẻ con bây giờ sẵn sàng vì nổi tiếng mà trở nên thô lỗ, côn đồ và tự cho mình là đúng, rồi huyênh hoang trên mạng xã hội. Được một vài tờ báo không biết sinh ra với mục đích gì tung hô, khiến nhân sinh quan của các em trở nên ngày càng lệch lạc.
Nhiều người thường buông một câu: "Chúng nó như vậy, là do bố mẹ không dạy". Làm mẹ rồi, mình thấy câu nói ấy, đúng là như nhói trong tim. Thành thực thì, nhiều khi, như câu chuyện phía trên vừa nói: Dạy như nhau, nhưng lớn lên ra sao, còn do bản thân muốn thế nào mới nên như vậy.
Tuổi trẻ thì không ai cấm các bạn sai cả. Nhưng sai quá sai, thì mãi mãi chẳng sửa được đâu. Quãng thời gian ngông cuồng của tuổi xuân luôn luôn ngắn ngủi, đừng để trong sự ngắn ngủi đó mang tội lỗi cả một đời.
Nổi tiếng có rất nhiều cái giá. Có cái giá đáng phải trả đó là sự nỗ lực để thành công. Sự chăm chỉ, cần cù và siêng năng vì mục đích lớn. Nhưng có những cái giá đắt quá, trước khi "thương lượng" với cuộc đời, các em nên tự hỏi: Có nhất thiết phải làm vậy hay không? Nếu sự nổi tiếng mà các em có ngày hôm nay, phải đánh đổi bằng nhân phẩm, thì chắc là không đáng đâu.
Xã hội tồn tại rất nhiều giá trị. Không phải để làm màu. Những giá trị đó là cốt cách để chúng ta sống với nhau, giữa người với người, THẬT TỬ TẾ.
Và sự tử tế, đi cùng với nhân phẩm tốt, luôn là VÔ GIÁ! Nếu em có, không ai cướp nó khỏi em được. Nếu em tự buông bỏ, không tiền bạc, vật chất nào, mua lại được cho em.
Chị già sắp ba mươi, thân ái gửi các em teen manh động!
Vũ Phương Thanh
Nguồn: Facebook nhân vật