Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Bỏ mặc vợ ốm đau bệnh tật, chồng nhốt con cả đêm đi chơi với bồ, sáng về thằng bé tím tái, nhìn mười đầu ngón tay mới hiểu ra…

KENHPHUNU.COM  | 13:00 , 17/09/2017
Bỏ mặc vợ ốm đau bệnh tật, chồng nhốt con cả đêm đi chơi với bồ, sáng về thằng bé tím tái, nhìn mười đầu ngón tay mới hiểu ra…

Tôi lấy vợ đã được hơn bảy năm. Con tôi năm nay sáu tuổi đang chuẩn bị vào lớp một.

Vợ tôi không xin được việc nên ở nhà bán hàng quần áo. Thu nhập trừ đầu trừ đuôi mỗi th.á.n.g lãi cũng được khoảng bảy, tám triệu. Tôi làm môi giới bất động sản, lương th.á.n.g tính theo doanh số nên rất bấp bênh. Có th.á.n.g kiếm được mấy chục triệu nhưng có th.á.n.g chỉ được hai triệu tiền lương cơ bản.

Thế nên mọi chi tiêu trong gia đình phụ thuộc hoàn toàn vào tiền bán hàng của vợ tôi.
Hôm ấy tôi đang ở công ty thì có điện thoại từ số vợ gọi nhưng là tiếng của một người lạ.
- …Vợ anh bị tai nạn nghiêm trọng lắm, anh đến ngay kẻo không kịp.

Tôi tức tốc đến bệnh viện. Vợ tôi đang ở trong phòng cấp cứu, bác sỹ tiên lượng rất xấu, nếu có qua khỏi thì khả năng cô ấy sống thực vật vẫn rất cao.

Người đâm vào vợ tôi là một người đàn ông cũng khá giàu có nên các khoản viện phí thuốc men ông ấy nhận trách nhiệm chi trả hết.

Bác sỹ đã lắc đầu, khuyên gia đình nên giải thoát sớm cho vợ tôi, nhưng bố mẹ vợ không nỡ rút ống thở của cô ấy mà ngày ngày đến viện chăm nom.

Tiền viện phí tôi không phải lo, cũng không muốn nhìn thấy cảnh vợ nằm một chỗ nên tôi viện cớ phải chăm con, ít đến thăm cô ấy hơn.

Ảnh minh họa

Thời gian đầu tôi gửi con ở trường tư gần nhà, tối khoảng năm giờ thì đón nó về tắm rửa rồi mua cháo ở quán ngoài ngõ cho con ăn. Thời gian dài vắng vợ, tôi đâm ra chán nản, thỉnh thoảng cũng theo đám bạn đi nhậu nhẹt. Có hôm tôi quên bẵng con mình ở trường. Lúc đến thì trường đã đóng cổng, bảo vệ cũng đã đi nghỉ, tôi giật mình mở máy điện thoại thì thấy hàng chục cuộc gọi nhỡ.

Tôi gọi vào số đó thì ra là của cô giáo trông lớp con trai tôi. Tôi tìm đến nhà cô để đón con về. Cô giáo nhìn tôi rất giận nhưng không dám to tiếng.

- Đến giờ em không thấy ai đến đón, em gọi thì không thấy anh nghe, em đưa bé xuống lớp trẻ muộn đến giờ về vẫn không liên lạc được với anh, nên em báo cáo nhà trường rồi đưa bé về nhà.

Thấy thằng bé mặt tái xanh tái mét vì nhớ bố mẹ, tôi cũng thấy chút thương thương. Tôi đưa nó về nhà, hai bố con ăn qua loa bát mỳ rồi đi ngủ.

Mấy hôm sau cô giáo bảo con tôi bị thủy đậu nên phải nghỉ ở nhà chữa cho khỏi mới được lên lớp.

Thời gian này tôi vừa bán được một vài căn chung cư, nhưng vẫn chưa lo xong thủ tục cho khách hàng nên tôi không thể nghỉ ở nhà chăm con ốm được. Tôi gọi điện nhờ mẹ vợ thì bà nói bận chăm con gái, nếu tôi đưa con lên viện thì bà mới trông được.

Tôi bí quá, nghĩ “chắc một mình thằng bé ở nhà cũng không sao đâu, nó cũng bốn tuổi rồi cơ mà”. Tôi liền mua một hộp bánh và ít sữa để trên bàn, rồi để con ngủ trong giường, tôi khóa cửa lại và đi làm.

Thế nào mà tôi quên bẵng mất thằng bé. Cũng vì hôm ấy hợp đồng bán nhà hoàn thành, tiền được thu về nên đội chúng tôi tổ chức đi liên hoan một bữa mê tơi sau những ngày vất vả.

Ăn uống xong, thằng nào thằng nấy đã ngà ngà say. Chúng nó gạ gẫm.
- Đi tăng nữa đi chúng mày.
- Đi đâu nữa?
- Karaoke “tay vịn” tý cho khuây khỏa. Anh em mình vất cả cả mấy th.á.n.g rồi.

Tôi chẳng lạ gì món karaoke “tay vịn”. Mấy em tươi mát được thằng bạn sành sỏi chọn rất kỹ lưỡng, em nào cũng da trắng như trứng gà bóc, ăn mặc gợi cảm, nói năng lại nhẹ nhàng.

“Tay vịn” của tôi là một em chắc khoảng hai mươi tuổi là cùng. Người em thơm như viên kẹo, bầu ngực nõn nà cứ áp mãi má tôi bỏng rát. Từ ngày vợ nằm viện tôi cũng có ra ngoài giải quyết nhu cầu, nên không khó khăn mấy để tôi ngã giá ngủ một đêm với em.

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy đầu vẫn còn ong ong vì rượu và gái. Tôi móc ví trả tiền nhà nghỉ thì tá hỏa khi thấy ví đã bị em đêm qua móc sạch.

Lúc này tôi mới chợt nhớ ra cả đêm qua tôi không về, mà con thì ở một mình trong nhà, cửa thì khóa bên ngoài.

Tôi tức tốc lao về, tay run lập cập mở cửa. Con tôi nằm thoi thóp dưới đất, mười đầu ngón tay tóe máu, tôi hiểu ngay ra chuyện gì. Liền ôm thằng bé mềm oặt chạy vội ra đón taxi đi lên viện. Chỉ chậm một chút nữa thôi là các bác sỹ không cứu nổi con tôi vì kiệt sức.

Hôm ấy, vợ tôi trút hơi thở cuối cùng ở viện. Giờ con tôi đã được sáu tuổi, mỗi khi nghĩ đến những ngón tay của con tôi cào cửa ra ngoài mà tôi ân hận vô cùng. Nỗi day dứt về sự vô tâm với con đến tàn bạo của mình có lẽ sẽ theo tôi đến hết cuộc đời.

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep