Tôi nghĩ ở nhà chăm con đơn giản lắm. Nhưng hôm nay tôi đã biết thế nào là lễ độ rồi. 1 ngày chưa trôi qua hết mà tôi đã ngất ngây trên cành quất rồi. Tôi có cảm tưởng sắp bị hai đứa nhỏ làm cho phát điên tới nơi rồi.
Ngày tôi về vợ gầy sộc đi, đôi mắt thâm quầng. Cô ấy chào đón tôi với nụ cười pha lẫn chút ngần ngại pha lẫn hạnh phúc. Vợ không dám chủ động ôm tôi như trước có lẽ vì sợ tôi đẩy ra. Bỗng dưng mắt tôi thấy cay xè...
Dù bất cứ ở đâu, dù bất cứ lúc nào hãy mạnh mẽ đứng lên quay về với bố mẹ, bố mẹ vẫn sẽ mãi là tổ ấm của con mỗi khi con về, vẫn còn đây những vòng tay yêu thương con.
Các mẹ nhà mình có đồng ý với em rằng con nít thường nói những câu làm người lớn chúng ta đứng hình không? Cũng nhờ những lần như vậy mà người lớn như em lại càng thêm hiểu con hơn.
Về nhà, tôi thấy vợ nằm trong phòng ngủ, không chịu bật điện lên. Tôi chạy vào ôm vợ. Cô ấy khóc nức nở trong vòng tay tôi rồi nấc lên: “Làm sao đây anh? Con mình đứa lớn nhất 5 tuổi, đứa bé 3 tuổi, mà em giờ chỉ còn sống được 3 tháng. Làm sao đây anh?”.
Cả Hải và Lan quỳ xuống xin mẹ cô đồng ý cho cưới nhưng mẹ Lan vẫn khăng khăng không cho, bà còn tát con gái một cái rõ đau rồi bảo: “Mày thích thì tao cho theo không nó về đấy, không cưới xin gì hết”.
Ngay cả những người phụ nữ trong cuộc cũng bị “ru ngủ” bởi những lời tung hô sáo rỗng, để rồi dùng cả cuộc đời mình miệt mài hy sinh cho một điều gì đó, mong giữ lại sự yên ấm cho ngôi nhà mình…
Để có thể dẻo dai và linh hoạt, sẵn sàng đáp ứng đổi thay của hoàn cảnh, một phụ nữ hiện đại cần có 4 sợi dây: công việc, gia đình, tâm linh và yêu thương chính mình.