Đàn ông ngoại tình, đừng đổ lỗi cho đàn bà chúng tôi, càng đừng bao giờ gắn cho cái mác “đàn bà cũng có lỗi…”. Thực tình chúng tôi chẳng sao cả, càng không có chuyện đúng hay sai trong chuyện đàn ông ngoại tình.
Đứng bên ngoài cửa phòng, nghe câu chuyện đó mà tôi chết lặng. Thì ra, bấy lâu nay, anh giấu tôi, cặp kè với một cô gái khác trong sự ủng hộ nhiệt tình của gia đình chồng.
Rồi cái tin Quân cặp bồ với cô công nhân trẻ, đẹp trong phân xưởng do anh phụ trách đến tai tôi đúng lúc vì tôi suy kiệt cơ thể mà phải nằm viện điều trị. Quân chỉ ghé thăm tôi đúng 1 lần lúc tôi vừa nhập viện, đến hôm nay là nửa tháng rồi mà bóng dáng chồng đâu chẳng thấy. Nuốt nước mắt vào trong tôi ân hận vì mình quá mù quáng, quá đam mê gia đình mà không biết lo cho bản thân để đến nỗi bây giờ mất chồng vào tay kẻ khác...
Thất vọng và suy sụp, bao nhiêu hi sinh của tôi, thanh xuân, sức khỏe, đau đớn, nhẫn nhịn và cả lòng tốt của bố mẹ tôi, tất cả đều bị gạt hết đi bởi người chồng tệ bạc mà tôi đã tin lầm.
Sống với nhau gần 10 năm, chị Mai không ngờ chồng mình lại có thể đưa ra một đề nghị hoang đường như vậy, bởi trong mắt chị anh vốn dĩ là một người đàn ông thông minh và chín chắn.
Chẳng là bạn thân em vừa trải qua sóng gió hôn nhân các mẹ ạ. À sóng gió ở đây là em nói thôi chứ với nó thì chả phải thế, vì nó vẫn vui như chưa từng vui và tươi như chưa từng tươi. Chuyện là, một ngày đẹp trời nó phát hiện chồng nó có bồ nhí bên ngoài. Khỏi phải nói nó điên tiết tới cỡ nào. Liền kéo 2 con bạn thân đi... đánh ghen.
Hùng không ngờ Thu lại rành công nghệ đến thế. Đến khi bị lật tẩy đang ngoại tình Hùng mới biết mình đã lấy một cô vợ rất thông minh chứ không ngờ nghệch như bình thường anh ta thấy.
Chị Nhàn nghi ngờ khi chồng thường xuyên đi công tác. Mà như anh nói, sau mỗi chuyến công tác, phía công ty chẳng thanh toán chút tiền công tác phí nào!
Tá hỏa tôi về tìm Hưng để hỏi cho ra nhẽ, Hưng thản nhiên bảo rằng thầy bói phán căn bệnh mất ngủ của anh chỉ có một người đàn bà khác vía với tôi mới trị được, chứ còn ở với tôi bệnh càng ngày càng nặng rồi suy kiệt mà chết...
Anh Nam run run cầm lên tờ giấy mới ngày hôm qua còn làm anh vỡ òa trong niềm vui sướng. Hôm nay, ngay dưới tờ giấy đó là một lá đơn ly hôn – chị Hồng đã kí sẵn, chỉ còn chờ chữ kí của anh.
Tình hình hai vợ chồng tôi đang rất căng thẳng. Cô ấy bảo người đàn ông như tôi tốt nhất đừng nên lấy vợ để khỏi làm khổ vợ con. Lúc đó tôi cũng chẳng thiết tha gì nữa quát thẳng vào mặt cô ấy: “Ngay lúc đầu em nên chọn lấy một thằng mồ côi mới đúng”. Chuyện thành ra như vậy cũng là do vợ tôi không muốn chăm lo cho nhà chồng.
Tôi quen em trong một buổi biểu diễn của các đoàn văn nghệ không chuyên toàn quốc. Thật lạ, giữa một biển người mênh mông như thế mà tôi và em nhận ra được tín hiệu dành cho nhau như số phận, duyên trời đã sắp đặt trước.
Ngày 20.10 với tôi đã trôi qua trong tê dại cảm xúc. 12h đêm, tôi bò ra đầu phố, ngồi ở quán nước ven đường, trời rét mướt, mưa phùn, tôi chỉ mặc một tấm áo mỏng nhưng tôi không cảm thấy lạnh, vì lòng tôi rét lạnh hơn nhiều.
Về làm dâu đã gần 8 năm, tôi luôn cố gắng mỗi ngày để hòa nhập với gia đình chồng. Tôi may mắn khi không phải sống chung nhà với bố mẹ chồng, thế nên tôi luôn xác định cố gắng dĩ hòa vi quý, vì tôi hiểu, mối quan hệ với nhà chồng tốt thì hôn nhân càng có điều kiện được bền vững.
Vợ chồng tôi lấy nhau gần 2 năm nay nhưng cũng chẳng khác vợ chồng son vì con cái vẫn chưa có mà tôi lại phải đi làm xa nhà, vợ chồng chẳng được gần gũi nhau là mấy nên cứ lần nào “giao ban” là cứ “rần rần” cả lên.
Nhìn thấy bức ảnh chồng mình và cô bồ để ngực trần áp vào nhau đang nằm trong một phòng khách sạn nào đấy mà một cô bạn cùng lớp đại học cũ gửi cho, Thúy đau đớn tột cùng. Đang bầu ở tháng thứ 4 rồi nhưng Thúy vẫn không giữ được đứa con...
Anh hẹn tôi ra quán cà phê nói rằng có điều muốn nói. Rằng nói ra thực ra cũng chẳng để làm gì nhưng không nói thì khó chịu. Anh nói anh thích tôi, vài ba ngày không được trò chuyện với tôi thì thấy nhớ. Anh đặt bàn tay anh lên bàn tay tôi, cử chỉ nhẹ nhàng mà khiến tim tôi bấn loạn.