Cuộc đời tôi là những chuỗi ngày bất hạnh, cứ nối tiếp nhau tưởng chừng như không có lối thoát. Bố mẹ mất vì tai nạn giao thông khi tôi mới 9 tuổi. Từ đó, tôi sống với bà nội.
Tôi không oán trách gì bạn trai cũ nhưng kể từ cuộc tình tan vỡ đó tôi quay ra cảm thấy chán yêu vì không còn tin tưởng vào bất kỳ người đàn ông nào nữa. Tôi lao đầu vào công việc vì dù sao ở xã hội này vẫn có rất nhiều phụ nữ lựa chọn cuộc sống độc thân.
Tôi và anh yêu nhau hơn 1 năm thì quyết định tiến tới hôn nhân. Hai đứa đều không còn trẻ tuổi, chính vì thế khi yêu nhau cũng đã xác định gắn bó lâu dài. Thêm nữa, trước khi đến với nhau, cả tôi với anh đều trải qua một lần đổ vỡ với mối tình đầu. Hoàn cảnh giống nhau, thành ra chúng tôi rất thấu hiểu, đồng cảm với nhau.
10 giờ đêm đang chuẩn bị lên giường đi ngủ thì ông nghe thấy tiếng khóc thút thít của ai ngoài cổng. Thấy lạ, ông liền đứng lên đi ra ngoài xem đó là ai thì vừa mở cổng ra đã thấy cô con gái mới lấy chồng mới được 5 tuần đã bỏ về nhà ngoại, đang dựa lưng vào tường khóc thút thít.
Mới mang thai ở tháng thứ 6 nhưng ngày nào mẹ chồng Ly cũng giục cô cái chuyện về quê ở cữ sinh con, nghe đến đó có vẻ nhiều người cho rằng Ly có số hưởng vì gặp được bà mẹ chồng tâm lý lại thương con dâu hết mực. Vậy nhưng sự thật thì thay vì sung sướng Ly đâm ra lo lắng không biết phải làm như nào.
An vốn là hoa khôi ở trường đại học, không những xinh đẹp, thành tích học tập của cô cũng khiến người ta nể phục. Vì thế những người theo đuổi cô luôn xếp hàng dài.
Tôi vốn là trai thành phố, cũng được coi là đào hoa sát gái lại đang có một công việc ổn định. Phải nói là tôi có hẳn một danh sách dài những cô gái sẵn sàng muốn trở thành bạn gái trong điện thoại. Ấy thế nhưng khi tôi công khai rằng sẽ cưới My – một cô gái bị dị tật ở chân phải ngồi xe lăn thì ai cũng ngã ngửa.
Trang đã từng yêu vài người, nhưng lần nào chia tay người cô cũng đầy vết thương, cả bên ngoài lẫn bên trọng. Chỉ vì cô không chịu cho họ cái ngàn vàng của mình mà họ sẵn sàng chia tay. Vì thế, Trang căm thù bọn đàn ông thấu xương.
Ngày chị phát hiện ra anh có bồ, chị ngồi bần thần trên vỉa hè cả tiếng ai đi qua cũng nhìn chị với ánh mắt kèm theo câu nói: “Đồ dở hơi”. Đứng dậy chị loạng choạng không vững vì chân tê cứng. Chị không rõ chị về nhà bằng cách nào chỉ biết rằng hôm đó chị không còn sức để làm việc gì cả.
4 năm yêu nhau cũng là 4 năm Hải vừa làm chính vừa làm thêm để có tiền nuôi bạn gái ăn học. Nhiều hôm vừa hết giờ làm là anh lao vội ra ngoài lấy xe để đi ship hàng cho người ta ngay. Ai thuê gì Hải cũng làm miễn là kiếm ra tiền, vì đồng lương nhân viên văn phòng của anh chẳng đáng là bao, nếu không cố gắng thì sẽ không đủ cho sinh hoạt của 2 người.
Kết hôn hơn 1 năm thì cuối cùng vợ chồng Lâm và Liên cũng vui mừng khôn xiết khi sắp được làm bố mẹ trẻ con, thú thật quãng thời gian vừa qua Liên lo lắng vô cùng.
Hơn 4 năm nay tôi luôn vỗ ngực tự hào về chồng mình. Anh tuyệt vời theo một cách rất riêng. Không đẹp trai kiểu soái ca, không ngọt ngào lãng mạn kiểu Hàn Quốc.
Tôi lấy chồng năm 30 tuổi, cũng bởi tuổi tôi không còn trẻ nên không chọn lựa nhiều. Chồng tôi bây giờ đã từng một lần đổ vỡ, có một con trai lên 5 tuổi.
Từ ngày về làm dâu nhà Thành, Ly chưa 1 ngày nào được nếm trải niềm vui thực sự. Chồng thì quá hiền lành lại hay cả nể còn mẹ chồng thì cứ như khắc tinh của cô vậy.
Thấy con trai dừng xe lại, đỡ một cô gái ăn mặc bình thường xuống xe, bà Hiên sững người. Sao con trai bà lại yêu một cô gái bình thường thế kia cơ chứ? Bà không thể tin được, cứ lấy tay dụi mắt mấy lần.
Anh và chị yêu nhau 9 năm trời rồi mới kết hôn, ngày đó chị hiền lành suốt ngày cứ bền bỉ ở bên anh dù cho anh có nghèo, gia đình anh có bị phá sản thì chị vẫn mặc kệ, vẫn yêu và âm thầm bên anh trong mọi hoàn cảnh. Bao lần anh chán anh mặc cảm đuổi chị ra xa, nhưng chị vẫn lặng lẽ ở bên, lặng lẽ đợi chờ.
Hương không yêu Minh, nhưng bố mẹ cô vẫn bắt cưới vì Minh là người tốt đã ra tay cứu giúp gia đình cô khi bị lâm vào tình cảnh bị phá sản. Hương đành nhắm mắt đưa chân vì mẹ cô dọa, nếu cô không cưới Minh, bà sẽ từ mặt.
Con trai à, con có biết không từ ngày con được vào học đại học bố mẹ mừng lắm. Cả đời bố mẹ vất vả mưu sinh chỉ mong con có ngày khôn lớn thành đạt, giờ con cái học hành giỏi giang nên bố mẹ cũng được dịp nở mày nở mặt và thấy an lòng vô cùng.
Mình có người bạn nữa, chỉ vì nấu ăn ngon, thành ra cứ khi nào tụ tập lễ tết hay gặp gỡ, bạn một mình lo toàn bộ khâu nấu nướng ăn uống, những người khác chỉ ngồi khểnh bấm chọn kênh tivi hoặc ngồi chí chóe tán phét.