Hôn nhân thì ai mà không mong sẽ có hạnh phúc, sẽ có êm ấm. Nhưng không phải cuộc hôn nhân nào cũng được trọn vẹn. Đặc biệt tình yêu và hôn nhân lại hoàn toàn khác xa nhau nên người ta thường cảm thấy bị hụt hẫng.
Tình yêu chỉ là chuyện của đôi lứa yêu nhau mà thôi, tình yêu có lẽ chỉ đơn thuần như vậy. Nhưng hôn nhân thì hoàn toàn khác, hôn nhân chính là thứ tình cảm mà con người ta phải cố gắng, phải đấu tranh suốt một thời gian dài rồi mới đi đến quyết định ấy, người đàn ông hay người phụ nữ sẽ ở bên cạnh mình suốt phần đời còn lại chính là người được chọn lựa cuối cùng.
Để nói thì hôn nhân thực sự đôi khi sẽ khiến cho người ta có cảm giác mệt mỏi vô cùng. Hôn nhân đâu đơn thuần còn là tình yêu của hai người nữa mà ở đó chính là sự chia sẻ của cả hai để xây dựng một gia đình hạnh phúc hơn. Đàn ông trong đời sống hôn nhân lúc nào cũng cảm thấy mình bị ngột ngạt, gò bó. Đi làm cả ngày về nhà mệt mỏi mới đi nhậu với bạn 1 bữa vợ đã cằn nhằn, ca thán cả ngày rồi. Rồi cả
những ngày được nghỉ đáng ra được đi chơi với bạn, được ngủ nướng thì vợ lại gọi dậy phụvợ dọn dẹp nhà cửa.
Phụ nữ họ cũng vậy thôi, nhưng suy cho cùng thì trong cuộc sống hôn nhân phụ nữ luôn là những người phải hi sinh và chịu nhiều thiệt thòi. Đàn ông đi làm kiếm tiền về lo cho gia đình đã là một nhẽ. Phụ nữ họ cũng đi làm, cũng kiếm tiền và lại còn dành thời gian chăm sóc con cái, gia đình chẳng phải quá nhiều.
Vốn dĩ ngay từ đầu đàn ông chẳng mấy ai đủ tinh tế nhận ra sự vất vả của người phụ nữ ở bên cạnh mình. Người ta nói không sai, khi người nhận được quá nhiều tình yêu thương thì chắc chắn sẽ chẳng quan tâm đến mấy và có cảm giác rằng việc mình được nhận tình yêu thương đó là điều hiển nhiên.

Ảnh minh họa
Cuộc sống hôn nhân rồi cũng đến lúc rơi vào bế tắc. Vợ tránh chồng chẳng phụ giúp việc nhà,chồng trách vợ quản quá nhiều. Rồi cũng như bao nhiêu cặp vợ chồng khác anh chị cãi nhau, cãi nhau 1 trận lớn:
-Em vừa phải thôi, anh hàng ngày chả đi kiếm tiền lo cho gia đình còn gì??
– Anh mới vừa phải thôi ấy, thế em không đi làm à?? Còn con cái, còn dọn dẹp nhà cửa mà anh cứ như việc của mình em ấy.
– Thế giờ làm thế nào em mới hài lòng.
– Anh mà biết thương vợ con hơn, biết cách chăm sóc con hộ vợ đi nhậu với bạn ít thôi thì…
– Thì gì, anh cũng chán cái cảnh này lắm rồi. Thế em mệt mỏi vậy thì ly hôn đi.
– Anh… được, anh tưởng em sợ à.
Đấy, yêu thì bao lâu mới cưới vậy mà để ly hôn chỉ có một câu là đã xong rồi. Vợ viết đơn, anh kí xoẹt cái thế là xong.
Sau khi ly hôn vợ ôm con bỏ về ngoại còn anh ở nhà rộng ngoác sướng lắm khi được sống 1 mình không ai quản thúc. Tháng đầu tiên anh còn suốt ngày đi nhậu cùng bạn bè và lấy đó là chiến tích khi thoát khỏi cảnh vợ con.
Nào ngờ 3 tháng sau anh đã ủ rũ. Những hôm về nhà căn nhà trống trơn không bóng vợ, không có con nhỏ. Căn nhà lạnh lẽo đến lạ. Ôm chiếc bụng đói cồn cào đi ngủ một giấc tỉnh dậy anh thèm bữa cơm vợ, thèm nhìn vợ con chơi đùa, thấy vợ nấu cơm và được nghe tiếng cằn nhằn của vợ đã lâu chẳng còn được nghe nữa.
Vậy đấy, ly hôn rồi anh vênh váo, vui vẻ được bao lâu. Vô tình gặp lại vợ trên phố đông anh thấy nhớ vợ tha thiết. Vợ tươi cười, vui vẻ càng làm anh thấy buồn lòng.
Người ta dặn nhau rằng đừng để đến lúc chia tay rồi mới thấy hối hận. Cũng đừng ai như anh chỉ vì phút nóng giận mà đánh mất gia đình. Giờ có hiểu ra rằng anh cần vợ hơn bao giờ hết cũng đã quá muộn.
S⁄t