Em nhớ khi em còn bé xíu, cuộc sống khó khăn, gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên vai khiến ba em cộc cằn và hay đánh con cái lắm.
Hồi đó, hễ hai anh em em làm sai chuyện gì dù là nhỏ nhặt thì cũng sẽ bị đòn ngay lập tức. Năm anh hai của em học lớp 6, có lần trường tổ chức cắm trại, anh xung phong đem cái đài cát sét ở nhà lên cho lớp mượn mở nhạc. Chẳng hiểu lơ là thế nào mà sau 3 ngày 2 đêm cắm trại xong thu dọn đồ đạc thì phát hiện cái đài bị ai lén trộm mất. Thế là về nhà bị một trận đòn nhừ tử. Ba em trong phút bực tức không kiềm chế được có quát: “Mầy đi tìm cái đài về đây cho tao không là tao đánh nữa, con cái gì suốt ngày phá của thôi”. Anh sợ quá dắt chiếc xe đạp đầm cũ ra đi. Em đứng nép bên gốc cây vú sữa nhìn theo mà tội anh quá chừng.
Các mẹ biết chuyện gì xảy ra không? Ảnh đi mãi mà chẳng về. Ban đầu ba còn giận nên mạnh miệng: “Cứ để nó đi, đi thì đi luôn chứ vác đít về mà không có cái đài thì chết với tao”. Thế nhưng đến tối mịt tối mù vẫn chẳng thấy con trai đâu, ba bắt đầu bồn chồn, lo lắng, chống nạnh đi ra đi vào. Mẹ em thì xót con khóc lên khóc xuống nắm tay đấm thùm thụp vào ngực: “Ông làm cha kiểu gì lạ vậy, hở ra là đánh con liền, bảo sao nó không sợ bỏ nhà đi, chỉ khổ cái thân tui, rứt ruột đẻ con ra giờ không biết nó ở đâu, ăn uống gì chưa, nó mà có chuyện gì tui cũng chết cho ông coi”. Ba em biết lỗi nên im thin thít. Đến gần 9 giờ đêm, mọi người chia nhau đi tìm, tìm mãi cũng không thấy. Sang ngày hôm sau và hôm sau nữa, tất cả những nơi anh hai có thể đến ba mẹ và cô dì chú bác, hàng xóm đều đã tìm nát hết vẫn bặt vô âm tín. Mẹ em ngất lên ngất xuống mấy lần, rối ren không thể tả!
Tròn 3 ngày trời có chú người quen thấy ai giống anh cởi chiếc xe đạp đầm cũ đi lang thang gần 1 ga tàu lửa nên lật đật tới bắt chuyện và dẫn anh về nhưng anh một mực không chịu, đến khi chú hứa sẽ không cho ba đánh anh nữa thì anh mới gật đầu đồng ý. Em còn nhớ lúc anh hai vừa về tới nhà, mẹ và bà nội lật đật chạy lại ôm ảnh vào lòng, người ảnh đen đúa, gầy sọp đi, đầu tóc cháy nắng khét lẹt, cái áo trắng học sinh từ hôm bữa đến nay không hề thay giặt thành ra đen thui như miếng giẻ lau nhà. Ảnh đói nên quất hết tô cơm to và tu liền một mạch 2 bịch sữa. Sau này hỏi ra mới biết trong 3 ngày đó anh đạp xe đi lang thang, vô mấy ruộng dưa hấu đã thu hoạch để lượm trái hư, xấu xấu người ta loại mà ăn tạm qua ngày, ban đêm vô ga tàu ngủ, mà khôn lắm nha, sợ bị trộm xe đạp nữa nên ngủ mà khèo chân vô xe để trông chừng á. Ảnh kêu đói, mệt muốn về nhà lắm mà về sợ ba đánh chết...
Ba em ân hận lắm, nhìn con đứt ruột đứt gan nên không dám ho he gì nữa. Kể từ vụ đó ổng không bao giờ đánh hai anh em em nữa, nếu có làm gì sai ổng chỉ la rồi phạt làm việc nhà này nọ mà thôi. Hai đứa tụi em đang tuổi ăn tuổi lớn nên có cái tật làm biếng, thành ra cố gắng vâng lời, không quậy phá để ba khỏi phạt làm việc nhà. Nói chung là ngoan ngoãn hẳn ra. Hihi
Em kể chuyện của anh hai là muốn nhắn nhủ đến các bố các mẹ rằng: “Đôi bàn tay của cha mẹ là để ôm con, che chở cho con chứ không phải để đánh chúng”. Thực tế thì mình càng đánh trẻ con, chúng nó càng không nghe lời, lại phát triển tâm lý lệch lạc, theo chiều hướng xấu nữa á. Nói chung, đòn roi chưa bao giờ là cách dạy dỗ con đúng đắn cả, nhất là với trẻ ở 3 độ tuổi dưới đây, bố mẹ tuyệt đối không được đánh mắng suốt ngày vì sẽ gây ra hậu quả vô cùng nghiêm trọng:
1/ Trẻ con dưới 3 tuổi
Dưới 3 tuổi là giai đoạn con đang phát triển thể chất và tâm lý vô cùng mạnh mẽ, bắt đầu học hỏi, khám phá thế giới xung quanh. Mọi thái độ và hành vi của con đều là nhu cầu sinh lý tất yếu. Chủ yếu là ăn, ngủ, chơi, phản xạ có điều kiện, hoàn toàn vô thức... Nếu con lỡ làm sai chuyện gì, cha mẹ cũng đừng trừng phạt con bằng cách đánh mắng, to tiếng. Việc này tưởng chừng chẳng có gì to tát nhưng sẽ ảnh hưởng đến tâm sinh lý của con nhiều lắm đó. Chưa kể nếu đánh đòn quá tay còn khiến trẻ bị thương tổn cơ thể, nguy hiểm tính mạng nữa.

Cách đây không lâu, đã từng có vụ án ông bố bực tức vợ, “giận cá chém thớt” nên vung chân đá mạnh đứa con nhỏ ngã đập đầu vào tường. Thằng bé ngồi dậy ăn cơm bình thường nhưng tối đó thấy đau đầu, buồn nôn rồi ngất xỉu chết luôn.
Rút kinh nghiệm chuyện này và chuyện trong quá khứ của hai anh em nên bây giờ có con nhỏ, em chẳng bao giờ đánh con (thậm chí quát nạt cũng không). Trẻ dưới 3 tuổi vốn nhút nhát, trong sáng như tờ giấy trắng, mẹ mà dùng vũ lực sẽ khiến con bị ám ảnh, sợ hãi, ảnh hưởng tâm lý, độ thông minh và sức khỏe nữa, mai mốt lớn lên thua kém bạn bè là cái chắc! Đó là chưa kể nhiều bé bị đánh riết thành quen, lì đòn, bất trị, hư hỏng.
Nên kiên nhẫn giải thích từ từ cho con dần ý thức được mọi thứ. Nếu khi nào con bướng quá mà mẹ không kiềm chế được thì lấy roi nhưng đừng quất vào mông con mà hãy quất vào tường, vào gối để đỡ cơn tức nha mẹ, chứ không sau đó bình tĩnh trở lại sẽ thấy hối hận lắm đó.
2/ Trẻ con sau 6 tuổi
Sau 6 tuổi, con bắt đầu hiểu được mọi lý lẽ. Bé cũng có lòng tự trọng riêng và rất hay tự ái nữa. Nếu bị cha mẹ la mắng, đánh đòn, con đều hiểu thấu được và ghi nhớ trong lòng rất kĩ.
Nhiều bố mẹ không quan tâm đến điều này, cho rằng con còn bé chẳng biết gì đâu nên ngang nhiên làm theo ý mình, thậm chí là làm chuyện xấu. Con thấy thế bắt chước thì lại bị đánh đòn. Có lần thằng bé con chị hàng xóm mới 7 tuổi đi học chả biết chơi kiểu gì mà lượm đá phóng con bé cùng lớp sưng u đầu. Chị hàng xóm bị mắng vốn tức quá nên đánh con một trận long trời lở đất, thằng nhỏ hoảng loạn mấy ngày liền, bây giờ tính tình trầm lắng, nhút nhát hẳn đi. Em thấy tội thằng bé quá chừng, sở dĩ nó đánh bạn cũng vì tiêm nhiễm thói xấu của cha mẹ mà thôi. Vì hai vợ chồng chị ấy cũng hay bất hòa, cãi vã, đập đồ đập đạc trong nhà nên thằng bé mới bắt chước, tính tình bạo lực theo. Chứ như nhà nào ba mẹ hiền lành, sống hạnh phúc thì con cái ít khi hư hỏng lắm.

Các giáo sư tâm lý chỉ ra rằng trí tưởng tượng của trẻ 1 tuổi vô cùng phong phú, chiếm 96% so với người lớn. Đến 7 tuổi thì ngược lại, đến 10 tuổi chỉ còn lại 4% so với ban đầu. Nguyên nhân là trong quá trình trưởng thành của con, trung bình phải chịu 20.000 lần tổn thương. Các tổn thương này xuất phát từ sự la mắng, đánh đập của cha mẹ khiến con trở nên rụt rè, nhút nhát, tự kỉ, tách biệt thế giới bên ngoài. Con bắt đầu sợ mọi thứ, ít hiếu kì, ít tưởng tượng hơn.
Các bố mẹ nên dạy dỗ con một cách mềm mỏng, cố gắng dùng lời nói để giải thích và tin tưởng rằng con mình sẽ làm tốt.
3/ Trẻ con ở độ tuổi dậy thì
Trẻ đến tuổi dậy thì (vị thành niên) thường hay cá tính, bốc đồng, nổi loạn một cách mãnh liệt. Vì con nghĩ mình đã lớn nhưng thực ra vẫn còn non lắm! Cơ thể dần biến đổi, hormone tiết ra khiến tính khí thất thường.
Nếu con lỡ làm sai chuyện gì, bố mẹ không chịu lắng nghe, khuyên bảo từ từ mà lại đi quát tháo, đánh đập thì rất dễ khiến con bị tổn thương tâm lý, tổn thương “cái tôi”, muốn kháng cự và xa lánh bố mẹ ngay lập tức. Nhiều đứa còn tiêu cực đến mức bị trầm cảm, bỏ nhà đi, càng hư hỏng hơn hoặc thậm chí tìm đến phương án tự tử.
Các mẹ nên nhớ một điều là: dạy dỗ một đứa trẻ không phải chuyện một sớm một chiều. Mình càng nôn nóng dùng đòn roi với con càng dễ làm con tổn thương, phản tác dụng. Cái cần thiết nhất bây giờ là kiên trì, nhẫn nại. Bởi để có được một đứa con ngoan, lớn lên công thành danh toại đâu phải dễ!
(Hình ảnh trong bài chỉ mang tính minh họa. Nguồn: Internet)