10 năm lấy nhau, nhưng số năm hạnh phúc trọn vẹn không đến 1/3; nhiều lúc chị thấy thật sự mệt mỏi nhưng rồi lại vì cuộc sống- vì con- vì bố mẹ và cả vì những tháng năm thanh tươi đẹp chị đã hi sinh vì anh mà cố gắng tiếp tục cuộc hôn nhân này.
Chồng của chị không phải là người đàn ông quá ưu tú nhưng năm đó khi chị quyết định ở bên cạnh anh suốt đời vị chị có niềm tin rằng anh sẽ làm điểm tựa vững chắc để cho chị và các con tựa vào; anh không lăng nhăng- không đào hoa cũng là một điểm cộng; anh tử tế và có hiếu với bố mẹ 2 bên và các em ún trong nhà cũng là một ưu điểm mà chị rất tự hào.
Đấy, chồng được như vậy rồi chị còn muốn gì nữa; phải chăng là chị đang đòi hỏi ở anh quá nhiều điều.
Nếu như trước đây, khi còn yêu nhau chị sẽ cảm thấy một người đàn ông như vậy là quá đủ tốt và xứng đáng để lấy thì sau khi cưới chỉ 1-2 năm chị mới nhận ra: cuộc sống hôn nhân cần nhiều hơn thế và có người vợ nào chịu đựng mãi được một người chồng vô tâm??
Aпʜ vô tư vô lo đến mức vô tâm, khiến cho chị nhiều lúc phát rồ dại vì người chồng ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng, đôi vai của anh có thể gánh vác được hết thảy mọi chuyện trong xã hội nhưng chuyện gia đình lại vứt bỏ hết cho vợ con lo.
(ảnh minh họa)
Aпʜ nhớ như in nhà hàng xóm có chuyện gì vui, chuyện hỉ sự của cả phố nhưng ngày sinh nhật của vợ 10 năm rồi không nhớ nổi; anh không bao giờ quên cái hẹn với bạn bè với đối tác nhưng để 3 mẹ con bị leo cây chờ chồng- chờ bố vò võ bên mâm cơm hằng tối vì một lời hứa ” bố nhớ tối nay sẽ về sớm với các con/ anh hứa hôm nay sẽ về sớm ăn cơm với vợ”.
Ngày đứa thứ 2 bị ngộ độc phải nhập viện, chị lo đến mức khóc ầm lên cả tiếng đồng hồ; ông bà ở xa chưa kịp lên, chồng gọi không nghe máy; một mình chị xoay xở với 2 đứa, cho đến khi bác sỹ ra thông báo cấp cứu thành công chị còn không đứng vững.
Hôm ấy, anh ở đâu?? Aпʜ mải mê làm việc ở văn phòng không thèm để ý đến đıệɴ thoại. Lần đầu tiên chị giận anh ghê gớm rồi đòi li hôn; chị không phải là người nông cạn, càng không phải là một bà vợ đành hanh; bởi vậy khi chị tuyên bố muốn li hôn anh còn không tin đó là sự thật.
Cả tuần nay anh cũng cố làm lành nhưng chỉ ngày hôm sau rồi lại quên, cho đến khi tờ giấy ĐƠN XIN LI HÔN đặt ngay ngắn ở trên bàn, anh mới ʂửɴġ ʂṓƫ không nói nên lời; chị không cho anh cơ hội tự bào chữa nứa; chị bảo khi nào kí xong rồi gọi chị về; sau đó ôm 2 đứa con sang nhà bạn.
Tắt máy, chặn số anh…chị quyết tâm lắm rồi và lần này anh hoảng hốt, lo sợ thật sự. Suốt cả 1 tháng anh tìm Kіếм sự trợ giúp của ông bà nội ngoại, họ hàng, bạn bè để làm lay chuyển chị; anh thay đổi và tối nào cũng đứng dưới sân nhà bạn chị xin tha thứ.
Mọi người khuyên chị hãy nhìn vào những điểm tốt của anh để suy nghĩ lại, chứ ngoài tính vô tâm anh có điểm gì chê được đâu. Phải giá như anh đừng quá vô tâm, giá như chị đừng quá nhạy cảm, giá như chị đừng tốn sức giận hơn bởi cái tính đó của chồng.
Thôi thì cuối cùng chị lại thua, mà chắc tất cả người vợ đều phải nhận sự bất công đó về mình; ông chồng nào cũng vô tâm