Chẳng là, em vợ mới đỗ Đại học, khỏi phải nói nhà đằng ngoại mừng rớt nước mắt. Vợ chồng tôi cũng gửi chút tiền về gọi là có quà cho cô em út, không ngờ được bố mẹ vợ cậy nhờ luôn:
- Tháng 9 cái Mai lên nhập học, bố mẹ thấy nhà còn phòng trống nên muốn để em nó ở nhờ được không? Hàng tháng bố mẹ sẽ gửi tiền sinh hoạt, chứ để con bé này thuê trọ bên ngoài bố mẹ không yên tâm.
- Thôi, sinh hoạt phí cái gì ạ. Dì Mai cũng như em gái con thôi mà.
- Ừ, con là rể nhưng bố mẹ cũng coi như con trai. Nhờ vợ chồng 2 đứa trông nom em thay bố mẹ nhé. Chứ con nhỏ ấy con ngu ngơ lắm.
Bố mẹ vợ đã nói thế đương nhiên, tôi vui vẻ nhận lời. Thế nhưng, sau khi ở chung khoảng 2 tháng, tôi mới thực sự méo mặt bởi vài sự vụ đến từ cô em vợ vô tư hơi quá đà này.
Ngày trước quen vợ, tôi cũng đã gặp Mai vài lần, tính em ấy thoải mái và thân thiện lắm. Lâu không gặp nhưng tính cách vẫn vậy, Mai rất ngoan ngoãn, ngoài giờ học còn giúp chị gái lo cơm nước, việc nhà.

Ảnh minh họa
Em ấy cũng rất quý tôi và không ngại ngần bày tỏ:
- Ngày xưa, em đã coi anh như anh trai rồi nên được ở chung thế này thấy thoải mái lắm.
- Ừ, em cứ chăm chỉ học hành là được. Ở với anh chị nên không cần phải ngại gì đâu.
Đã nhận lời nhờ vả của "nhạc phụ đại nhân", đương nhiên tôi chẳng dám để em vợ sống không thoải mái ở nhà mình. Mà cũng đúng là từ ngày có em ấy về sống thì không khí cũng tươi vui hơn hẳn.
Có điều, lớn lên là con trai một nên tôi chưa quen lắm với những cử chỉ “hồn nhiên” của cô bé. Mai có dáng người tròn tròn, nhỏ nhỏ, nếu không muốn nói là như hạt mít. Oái oăm là em vợ hay ‘thả rông’ 1 cách vô tư khi ở nhà.
Hôm đó, tôi đang ngồi xem bóng đá, đội em ấy thích vừa ghi bàn nên Mai nhảy cẫng lên, ôm cổ tôi rồi hò hét sung sướng. Thực sự hơi ngượng nhưng tôi có 1 chút cảm giác về ngực em ấy chạm vào mình.
Vì coi Mai là em gái lại rất yêu vợ nên tôi cũng dễ dàng xua tan được đống suy nghĩ bậy bạ đó ra khỏi đầu. Nhưng có lẽ cũng vì suy nghĩ đó nên em vợ càng vô tư chẳng mấy e dè trước mặt anh rể.
Mai có thể phơi đồ lót chung móc quần áo tôi 1 cách vô tư. Nhiều lúc vào phòng tắm thấy áo lót của em đang treo lủng lẳng cạnh quần đùi của mình mà ngượng đến tím mặt.
Chẳng còn cách nào khác tôi đành đánh tiếng với vợ để nhắc nhở Mai, tình cờ tôi nghe được cuộc nói chuyện của 2 chị em thì chỉ biết than trời:
- Nhà có anh rể nên em sống ý tứ 1 tí, không phải là nhà mình mà bạ đâu để đấy được.
- Ơ, có làm sao? Anh Lâm trách gì em à. Em có làm gì đâu.
- Không phải em làm gì mà nhà có đàn ông, mình là con gái lớn thì phải biết giữ ý. Quần áo, đồ lót treo kín kín vào, sao cứ tơ hơ ra thế.
- Đàn ông ở đâu. Nhà có mỗi chị với anh rể còn gì? Làm gì có người lạ mà phải giữ ý, giữ cho ai xem. Chị cứ lắm chuyện.
- Thế anh rể mày không phải đàn ông hả con nhỏ ngang ngạnh kia. Chưa nói đã cãi, ngực nhỏ thì cũng mặc áo quây vào. Tơ hơ ra thế coi sao được.
- Gớm, bố bảo em rồi, anh rể cũng như người nhà, anh ấy là người thân nên chả có gì phải ngại cả nhé.
- Chị đến lạy mày luôn.
Nghe thấy Mai đáp trả chị gái như thế mà tôi chỉ biết méo mặt than thầm trong lòng về cô em vợ vô tư này:
“Xin em, dù gì anh cũng là đàn ông mà!”
St