Với vợ, anh phải là người dỗ dành, giải thích cách nghĩ, lối sống của mẹ anh cho nàng. Vì trong nhà chỉ có anh là người thân duy nhất có thể che chở cho cô ấy.
Bàn tay vị bác sĩ đưa đi đưa lại trước mặt Hoa nhưng đôi mắt của cô vẫn không hề có bất cứ phản ứng gì. Nhìn Lâm, chồng của Hoa đang lo lắng đứng bên cạnh, vị bác sĩ già lắc đầu tỏ vẻ tiếc nuối.
Cô thấy người đàn bà đội nón ngồi cuối chợ, đoán là vợ Thái vì cô nghe anh miêu tả khá kỹ là ngày nào vợ mình cũng mặc đi mặc lại chiếc áo sơ mi kẻ ca rô dài lượt thượt. Thu chạy đến, đứng trước mặt vợ Thái cất tiếng…
"Mình ly hôn đi, anh muốn sống với người khác. Cô ấy có thể lo chu đáo mọi thứ cho anh hơn. Em tàn tật thế này làm sao sinh con cho anh được? Anh mới hơn 30 tuổi, mọi thứ vẫn còn ở phía trước".
Tú đã book xong vé cho chuyến đi nghỉ mát ở một hòn đảo đẹp có tiếng với Ly – người tình của anh thì sáng sớm hôm đó, khi ngủ dậy anh nghe vợ hét toáng lên:
Chồng tôi là doanh nhân, công việc vô cùng bận rộn. Anh lại là con trai độc nhất của dòng họ Nguyễn. Mẹ chồng tôi vì thế rất mong có cháu trai. Thế nên khi lấy anh, tôi cảm thấy rất áp lực. Anh biết vậy nên động viên tôi rất nhiều, thậm chí còn tếu táo bảo rằng: “Em cứ việc ở nhà ăn với đẻ cho anh, chả nhẽ 10 đứa mà chẳng có đứa nào là con trai hay sao ?”.
Em chẳng sợ gì ngoài việc chúng ta luôn nói bận với nhau. Tiền hôm nay không kiếm đủ thì mai kiếm tiếp. Nhưng yêu thương trong gia đình với nhau, thì chúng ta không nên chậm trễ thêm một giây một phút nào.
Anh là con trưởng, bố mẹ anh từ khi anh sinh ra chưa từng yêu cầu anh phải làm điều gì theo ý họ. Nên chuyện hôn sự này, anh muốn nghe theo họ để tròn đạo làm con...
Hôm con trai mình dẫn Huyền về ra mắt với cái bụng lùm lùm, bà Tú đã thấy nghi nghi rồi. Con trai bà vừa mới về nước được 3 tháng mà cái bụng của Huyền đã to thế kia thì hơi lạ.
Điều dại dột nhất trong đời tôi có lẽ là nghe lời chồng bỏ đi đứa con của mình. Hồi đó hai đứa còn non nớt đang học năm cuối đại học nên không dám đối mặt với thực tế.
Chắc tại số chị hên, em à ! Chồng không bài bạc, rượu chè, cũng chẳng gái gú. Có năm công vườn, hai chục năm nay hết đi làm thuê thì về trồng chanh, rồi nhãn, ổi, lại đến bưởi da xanh xen cam sành…
Anh và chị là bạn thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau ở vùng quê nghèo khó. 18 tuổi thì tình bạn chớm nở thành tình yêu, đó cũng là lúc anh đỗ đại học và phải lên thành phố. Họ tạm xa nhau nhưng tình cảm thì vẫn cứ đong đầy và lớn dần lên theo năm tháng.
Mồ cô bố mẹ từ nhỏ, Huệ sống với bà ngoại. Bà nghèo lại già nên cô chỉ học hết lớp 9 thì nghỉ học bắt đầu đi làm thuê kiếm tiền nuôi bà. Ban đầu là bưng bê rửa bát, sau đó có chút tiền để dành cô bắt đầu cất hoa quả ra chợ bán. Nhờ chăm chỉ, lại tiết kiệm nên việc buôn bán của cô bé mới 17 tuổi càng ngày càng thuận lợi.