Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Hãy ở lại với em đêm nay đi anh, thiên hạ có nói gì em cũng kệ hết!

KENHPHUNU.COM  | 21:00 , 15/01/2018
Hãy ở lại với em đêm nay đi anh, thiên hạ có nói gì em cũng kệ hết!

Tôi cứ thế ngủ vùi trong vòng tay anh. Ngày mai, chỉ cần có anh, bao sóng gió mẹ con tôi cũng sẽ vượt qua...

- Tuấn Minh ơi, chào bố rồi vào nhà đi con!

- Con chào bố, bố đi về cẩn thận nhé!

Cậu con trai 6 tuổi của tôi ngoan ngoãn chào bố rồi chạy vào nhà. Khánh nhìn theo con rồi quay lại nói với tôi bằng giọng rất hào hứng:

- Hôm nay thằng bé chơi mệt rồi, nên sẽ ngủ ngoan lắm đây! Yên tâm, con không quấy em nữa đâu.

- Dạ, vâng. Em biết rồi. Anh về đi kẻo muộn.

Tôi đang định quay người đi thì Khánh vẫn đứng tần ngần ở cửa thang máy và nói:

- Chẳng lẽ em không mời anh vào nhà uống ly nước được hay sao?

- Thôi, nước non thì để hôm khác uống! Hôm nay em mệt và muốn nghỉ ngơi.

Chợt Khánh kéo tay tôi lại, anh nhìn thẳng vào mắt tôi và nói:

- Em ngại hàng xóm láng giềng dị nghị thì có. Bây giờ anh là người tự do rồi. Em việc gì phải ngại.

Tôi vẫn cố gỡ tay Khánh ra, rồi cứ thế đi vào nhà. Đêm nằm ôm con trai ngủ, tôi cứ nghĩ mãi về những lời Khánh nói.

Trước kia, tôi cũng từng yêu rất nhiều, từng hết mình, điên dại vì tình yêu. Tôi đã yêu tới mức sẵn sàng đem hết khoản tiền tiết kiệm suốt 4- 5 năm đi làm, rồi còn vay mượn họ hàng bạn bè để người yêu lấy tiền làm ăn.

Ảnh minh họa

Khi làm ăn thua lỗ, anh ta sẵn sàng “cao chạy, xa bay” đến bên người con gái khác, để lại cho tôi trái tim tan vỡ cùng khoản nợ khổng lồ. Chán nản, tôi chẳng còn nghĩ đến chuyện yêu đương, hay lập gia đình nữa. Cứ thế, tôi lao đầu vào làm việc như điên.

Thấm thoắt, tôi đã 34 tuổi. Phụ nữ có thể không lấy chồng, nhưng trong họ vẫn luôn có khát khao được làm mẹ và tôi cũng thế! Hơn nữa, nếu có đứa con, cuộc sống cũng sẽ vui hơn. Con người ta, ai cũng cần một nguồn động viên tinh thần và đối với người phụ nữ thì con cái là nguồn động viên tinh thần quý giá nhất.

Khánh hơn tôi năm tuổi, công ty của tôi và công ty của anh là đối tác lâu năm, nên chúng tôi thường xuyên gặp gỡ để bàn bạc về hợp đồng giữa hai bên. Lâu dần, từ q.u.a.n h.ệ làm ăn, chúng tôi chuyển dần thành tình bạn. Hồi đó, do nhân viên dưới quyền của Khánh gặp sơ suất, suýt chút nữa đã làm thiệt hại mấy tỉ. May mà, tôi phát hiện kịp thời nên đã cứu Khánh một bàn thua trông thấy.

Hôm đó, Khánh mời tôi đi ăn, trong lúc hai đứa đang uống rượu, anh hỏi tôi:

- Huyền này, em muốn anh mua tặng em quà gì để cảm ơn em đây!

Chắc là do men rượu làm tôi không tỉnh táo nên tôi đã buột miệng nói với anh:

- Túi xách, khăn hay giày thì em có thiếu gì đâu, nhiều lúc mua về dùng chẳng hết còn phải đem đi cho. Bây giờ em chỉ cần một đứa con thôi.

Ai ngờ, anh lại cho đó là lời đề nghị nghiêm túc và nói với tôi rất chân thành:

- Được, anh sẽ giúp em làm mẹ.

Tôi và Khánh đã đưa ra thỏa thuận, anh sẽ đến bệnh viện để hiến t.i.n.h t.r.ù.n.g cho tôi làm tụ tinh trong ống nghiệm. Như thế, anh cũng sẽ bớt cảm giác áy náy vì phản bội vợ. Nhưng quá trình tiến hành thụ tinh trong ống nghiệm thất bại. Tôi vẫn không mang thai.

Vài th.á.n.g sau, Khánh gọi điện cho tôi. Anh bảo sẽ lên Đà Lạt mười ngày để khảo sát thị trường mới cho công ty. Anh muốn tôi cùng lên đó với anh và tôi đã đồng ý.

Chúng tôi đã sống những ngày lãng mạn, say đắm như tình nhân ở thành phố xinh đẹp ấy. Và thật không thể tin được, hai th.á.n.g sau, tôi biết mình có thai. Tôi giữ đúng thỏa thuận, không liên lạc gì với Khánh. Những vấn đề liên quan tới công việc tôi cũng bàn giao cho người khác làm.

Nhưng mọi chuyện không đơn giản như tôi nghĩ. Khi còn gần một th.á.n.g nữa là tôi sinh con, vợ Khánh là Oanh vô tình biết được chuyện của chúng tôi. Chị ấy thuê giang hồ đến tận nhà tôi, đập phá, chửa bới. May mà hôm ấy có anh trai tôi đang ở đó, nếu không, tôi không biết mọi chuyện sẽ ra sao?

Tôi sợ quá, đành phải xin nghỉ sinh sớm hơn dự kiến rồi nhanh chóng thu xếp vào thành phố Hồ Chí Minh để sinh con và nhờ sự giúp đỡ của người chị gái. Sau đó, tôi cũng đề nghị với sếp cho tôi chuyển tới chi nhánh trong đó để làm việc. Nhờ có vậy, tôi yên ổn được một thời gian, vừa tránh được những cơn ghen của vợ Khánh, vừa tránh được lời dị nghị từ xóm giềng.

Hai năm sau, tôi lại phải chuyển ra Hà Nội theo yêu cầu của công ty. Hai mẹ con vừa mới ổn định được chỗ ở thì Khánh đã tìm đến chỗ tôi. Anh khẩn khoản nói với tôi:

- Huyền à, nhìn hai mẹ con, anh rất xót ra. Anh cũng biết em có thừa điều kiện để nuôi thằng bé, nhưng anh chỉ xin được gặp con một lần và gửi cho nó ít quà để đỡ cảm thấy cắn rứt lương tâm thôi.

Khánh vào chơi với con một lúc, mua cho thằng bé mấy bộ quần áo và một ít đồ chơi. Ai ngờ mấy hôm sau, vợ Khánh biết được. Chị ta lại tìm đến nhà tôi để chửi bới bằng những từ ngữ rất thô tục.

Qua mấy người bạn, tôi biết cuộc hôn nhân của Khánh rất thê thảm. Oanh liên tục dằn vặt anh, từ sau khi biết chuyện xảy ra giữa hai chúng tôi. Chị ấy không ly hôn, nhưng cũng không tha thứ cho Khánh, mỗi khi có chuyện gì không vừa ý, Oanh lại lôi lỗi lầm của Khánh ra để chì chiết.

Không thể chịu đựng được cuộc sống như địa ngục đó thêm một giây, một phút nào nữa, Khánh quyết định ly hôn và để lại cho vợ cũ tất cả. Anh ra đi với hai bàn tay trắng và dọn về ở trong căn hộ tập thể của bố mẹ. Từ sau khi chia tay với Oanh, anh đến tìm tôi và con liên tục. Tôi cũng biết ý định của Khánh, nhưng thực sự, tôi quá mệt mỏi khi phải chịu đủ thứ búa rìu dư luận từ chuyện này rồi.

Hôm ấy, khi anh đưa con di chơi về, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của tôi, Khánh đã hỏi ngay:

- Em làm sao vậy? Em ốm à?

- Dạ, em chỉ hơi mệt thôi! Anh cứ về đi.

- Không, trán em nóng lắm! Em đã ăn uống gì chưa?

- Tí em ăn tạm bát cháo ăn liền cũng được.

- Ăn linh tinh như thế thì chỉ tổ ốm thêm thôi. Em cứ vào nhà nằm nghỉ đi. Để anh nấu cho em nồi cháo.

Tôi vào phòng nằm, đầu thì nóng mà không hiểu sao cả người cứ rét run lên. Một lúc sau, mùi cháo và hành thơm nức đã bay đến tận mũi. Tôi vừa ăn cháo, vừa run cầm cập.

- Em ăn cháo rồi ngủ đi! Anh cho con ngủ rồi. Tối nay anh sẽ ở lại đây, nếu có gì còn có người đưa em đi viện.

Hắt xì liên tục mấy cái, tôi quay ra bảo Khánh:

- Anh lấy hộ em cái chăn được không? Em vẫn thấy lạnh.

Anh nháy mắt nhìn tôi tinh quái:

- Lạnh chứ gì? Anh có cách.

Khánh leo l.ê.n g.i.ư.ờ.n.g, ôm chặt lấy tôi. Tôi cảm nhận được hơi ấm từ bộ ngực và vòn g tay rắn chắc của anh đang truyền sang cơ thể mình. Hai vai tôi bớt run lên từng hồi. Anh thì thầm:

- Em thấy không? Để anh ở lại bên em đêm nay là đúng mà. Không có anh, lấy ai ôm em đây!

- Phải rồi, sao em lại ngốc nghếch mà đuổi anh về thế nhỉ. Thiên hạ có nói gì em cũng mặc kệ hết.

Tôi cứ thế ngủ vùi trong vòng tay anh. Ngày mai, chỉ cần có anh, bao sóng gió mẹ con tôi cũng sẽ vượt qua.

sT

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep