Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Hôm nay, tôi đã dám ‘BẬT’ lại cả nhà chồng!

KENHPHUNU.COM  | 12:00 , 05/02/2018
Hôm nay, tôi đã dám ‘BẬT’ lại cả nhà chồng!

Tôi cưới chồng do mai mối, năm ấy vì đã 29 rồi nên tôi đành chấp nhận nghe theo lời bố mẹ, cưới một người mình không yêu về làm chồng.

Chồng hơn tôi 7 tuổi. Anh ta là người cục mịch, nóng tính, gia đình anh ta còn cực kỳ hà khắc nữa. 3 năm hôn nhân là 3 năm tôi lầm lũi chịu đựng, không ngày nào có thể vui cười. Hàng ngày, chỉ cần tôi làm gì không vừa ý là anh ta liền chửi vợ xối xả, thậm chí lao vào tát tôi như tát người ở.

Mẹ anh thấy con trai đánh vợ, đã chẳng khuyên can thì thôi lại còn lao vào hùa:

- Ngu si, hậu đậu, chồng nó ngứa mắt đánh cho là phải. Đáng đời!

Tôi ức lắm nhưng bản tính vốn hiền lành nên chỉ biết nhẫn nhịn cho êm cửa nhà. Với lại tôi một thân một mình ở nhà họ thì biết làm sao được.

Tuy nhiên, con giun xéo lắm cũng quằn. Tôi đã không thể nhẫn nhịn được nữa khi biết được tin chồng mình có bồ nhí bên ngoài!

Tôi bị stress nặng, tôi tra hỏi chồng thì anh ta không hề tỏ ra hối lỗi gì, trái lại còn vênh mặt lên thách thức:

Ảnh minh họa

- Đúng đấy thì làm sao! Cô không biết chiều tôi trên giường thì tôi phải tìm người khác. Cái loại người chỉ biết nằm ngửa, đơ như khúc gỗ. Loại cô có tôi thương xót cưới về là phúc 7 đời rồi mà còn lên tiếng hoạch họe lại à? Kể cả tôi có ngoại tình thì cô cũng phải im mồm…

- Anh, anh đúng là đồ khốn nạn!

- Cô bảo ai khốn nạn? Láo toét, lâu không ăn vả là cô nhờn phải không?

Thế rồi, chồng xông vào túm tóc tôi, anh ta ghì tôi xuống đất, cứ thế vả tới tấp khiến tôi chảy cả máu miệng. Tát chán chê, anh ta lôi xềnh xệch tôi vào phòng, bắt tôi chiều anh ta theo đủ tư thế mà anh ta từng hoan lạc với bồ.

Lúc anh ta xong xuôi thì người ngợm tôi cũng rã rượi, tả tơi như rẻ rách. Chưa bao giờ tôi thấy mình nhục nhã, ê chề đến thế. Đúng lúc ấy, tôi nghe thấy tiếng đứa con 2 tuổi đang khóc gọi mẹ dưới nhà. Chồng tôi cũng nghe thấy, anh ta đạp mạnh vào người tôi quát:

- Cút xuống dưới kia dỗ con đi!

Lê tấm thân tàn xuống nhà, tôi thấy mẹ chồng đang đứng khoanh tay, bĩu môi nhìn tôi ngán ngẩm. Rồi bà thốt ra một câu thay đổi cả cuộc đời tôi:

- Khóc với chả lóc. Cãi chồng thì cho đánh chết chứ chẳng ai thương!

Nghe thấy câu ấy, từng mạch máu trong người tôi như sôi sung sục vì tức giận. Con trai bà ta sai rõ ràng như vậy. Anh ta đi ngoại tình lại còn vũ phu, đánh đập vợ. Còn tôi nữa, sao tôi lại ngu si chịu đựng anh ta từng ấy năm? Lại còn con trai tôi, nếu để nó lớn lên trong căn nhà khốn nạn này thì sau này tính cách nó ra sao?

Không được, tôi phải bảo vệ con tôi, đưa nó ra khỏi môi trường, khỏi những con người tồi tệ này. Lần đầu tiên sau 3 năm chịu đựng, tôi giơ tay chỉ thẳng mặt mẹ chồng:

- Bà im đi! Bà đúng là loại người khốn nạn. Tính cách bà xấu xa như vậy, thể nào sinh ra loại con xấu xa như kia!

- Cô… cô nói ai? Láo toét…

Mẹ chồng trợn mắt lên vì tức giận, bà ta định lao vào đánh tôi, nhưng tôi đã nhanh chân né được.

- Nói ai à? Tôi nói bà chứ nói ai? Ở đây có tôi với bà, chẳng nhẽ tôi lại tự nói tôi?

- Ôi Trung ơi! Xuống ngay mà xem con vơ con nó láo với mẹ này!

Chồng tôi nghe thấy thế thì hung hổ chạy ngay xuống. Anh ta rút chiếc dép ở chân, định xông vào quật tôi thì tôi hét lớn:

- Anh dám đánh tôi một cái nữa thì tôi sẽ đến ngay cơ quan anh tố cáo anh là loại vũ phu thế nào! Sao nào, anh làm ở cơ quan nhà nước đấy! Cấp trên và đồng nghiệp của anh sẽ nghĩ thế nào khi đạo đức của anh lại tệ hại như vậy? Còn nữa, tôi sẽ còn báo công an bắt anh vì tội bạo hành nữa cơ!

- Cô… cô dám?

- Chả có gì mà không dám! Tôi nói cho mẹ con anh biết, con giun xéo lắm cũng quằn. Lần này tôi sẽ “quằn” cho các người biết mặt!

- Cô cút xéo ra khỏi nhà tôi ngay! – Chồng tôi tay vẫn cầm dép, giận tím mặt chỉ ra hướng cửa.

- Không cần đuổi tôi cũng tự đi. Tôi kinh tởm cái nhà này lắm rồi.

Nói xong, tôi chạy luôn ra chỗ con, với lấy cái ví trên mặt tủ rồi bế con ra khỏi nhà. Chồng tôi chạy theo giằng con nhưng không biết sức mạnh từ đầu ra, chắc là do ức chế tích tụ lâu ngày, tôi đạp anh ta ngã lăn quay ra đất:

- Tránh ra, tôi sẽ bế con đi. Anh cứ ở nhà đợi phán quyết ly dị của tòa án đi!

Ngay sau đó, tôi bắt xe về nhà bố mẹ đẻ. Hơn 30 năm sống trên đời, lần đâu tiên tôi thấy mình mạnh mẽ và có quyết định đúng đắn đến vậy. Bao nhiêu năm qua, tôi đã ngu si sống cam chịu để rồi bị người ta đè đầu cưỡi cổ, coi khinh như cỏ rác. Nhưng từ giờ tôi sẽ không như vậy nữa, tôi phải học cách yêu chính bản thân mình.

Ôm đứa con yêu dấu trong lòng, tôi khẽ thủ thỉ:

- Từ giờ mẹ chỉ có mình con thôi!

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep