Khi chúng ta đối mặt với những khó khăn, bất hạnh của cuộc sống, mấy ai có thể mỉm cười chấp nhận, mấy ai không cảm thấy mệt mỏi, muống buông xuôi? Cuộc sống chỉ một lần, hãy để cho bản thân mình một lối thoát.
Sống ở đời, tin tưởng vào sự công bằng của Trời Phật, sống trong thanh thản, nhẹ nhàng, không oán không hận, thì niềm vui trong hiện tại chẳng thể mất đi mà tương lai còn được đáp trả hết thảy những gì tốt đẹp nhất.
Đến tuổi trung niên, chúng ta trên có mẹ già, dưới có con trẻ. Những trọng trách và nghĩa vụ phải gánh vác ngày càng nhiều. Đừng phung phí thời gian của bản thân vào những người họ hàng ích kỉ! Bạn hãy đi tìm những người bạn thật sự xứng đáng để chúng ta trân trọng.
Rất nhiều người cho rằng tiền tài trong đời này là đến từ sự phấn đấu, nỗ lực cá nhân hay may mắn nào đó trong đời này, họ không tin vào vận mệnh con người, không tin rằng sự sướng khổ của đời người là do nghiệp lực lớn nhỏ và quan hệ nhân duyên của người ấy quyết định.
Cứ vui vẻ lên mà sống. Còn niềm tin tức là còn tất cả, mất niềm tin tức là mất tất cả. Kể cả khi bạn không còn bất cứ ai trên đời để tin tưởng, hãy tin tưởng vào chính bản thân mình!
Nhắc đến hai chữ “đời người”, đó chính là tóm gọn của quá trình từ ngây thơ đến trưởng thành, từ thiếu kiến thức đến giàu kinh nghiệm, từ sống phô trương đến nội hàm, từ dễ xúc động đến bình thản…
Chỉ cần bạn nhớ, miệng là của người khác, thị phi là chuyện trong thiên hạ, dù có cố gắng đến thế nào vĩnh viễn bạn cũng không thể quản được, đó càng không phải thước đo để đánh giá một con người.
Thất bại là mẹ của thành công, gian nan là thầy của trí tuệ. Khi đối diện với khó khăn cũng chính là lúc giáp mặt với cơ hội, vậy bạn có muốn tận dụng cơ hội để thành công hay không? Nếu muốn, hãy dũng mãnh tiến về phía trước, đối diện với khó khăn nghịch cảnh.
Cuộc đời của chính mình thì bản thân nên tự nắm bắt lấy. Người trí tuệ xưa nay thường không sống “trong miệng” của người khác, cũng không sống “trong mắt” của người khác.
Theo một nghiên cứu đến từ trường Kinh doanh Columbia, những người thân thiện, tử tế thường có một điểm chung đáng buồn là sở hữu điểm tín dụng và thu nhập thấp.
Dịch bệnh đang làm đảo lộn cuộc sống của người dân trên toàn thế giới, đáng sợ và phiền phức thật đấy, nhưng đừng quên những bài học dịch bệnh dạy ta. Bởi có lẽ trong cái rủi lại có cái may, khi ta “được” không ít, chứ không chỉ là “mất” đi…
Chỉ thực sự từng trải, thậm chí nếm đủ cay đắng ngọt bùi trên đời, người ta mới hiểu thế nào là cuộc sống tươi đẹp. Ấy vậy mà ít ai chú ý đến 2 điều vô cùng đơn giản nhưng lại có tác động tích cực tới cuộc đời và số phận mỗi con người.
Biết đủ là gia tài lớn nhất vì khi đó ta mới trút bỏ được những gánh nặng không cần thiết, tự tin thực hiện đam mê của mình và dễ dàng gặt hái được thành công.
Có 11 việc không nên làm trong cuộc đời mà dù bạn là bất cứ ai cũng nên ghi nhớ. Nếu thực hiện được thì tâm hồn chúng ta sẽ được thảnh thơi, tự tại hơn rất nhiều.
Ngày tháng còn lại trong đời còn được bao lâu, ai cũng đều không đoán trước được. Sống ở hiện tại, xem nhẹ những được mất của đời người, chẳng phải là quá tốt hay sao!
Tâm nhàn chính là phúc khí lớn nhất đời người. Người không tranh giành tâm hồn ung dung, thản đãng, phẳng lặng như nước hồ thu in soi lấp lánh ánh mặt trời. Người không so đo, tính toán thì tấm lòng rộng mở, tự nhiên mà vui vẻ, khoái hoạt.
Là tiền bạc, lợi lộc hay sự nghiệp, công danh? Là người thân, bè bạn hay người yêu tuyệt vời? Khó nói lắm. Vì con người lúc nào cũng truy đuổi mọi thứ đến cùng, tấm thân còm cõi mà vẫn muốn đèo bòng biết bao nhiêu chuyện thị phi.
Tại sao bạn phải dành cả thanh xuân để kiếm tiền? Để đưa bố mẹ vào chữa bệnh ở những bệnh viện sang trọng nhất, tốt nhất, để vợ vung tiền “không phải nghĩ” khi đi mua đồ, hay để không phải né tránh ánh mắt của đứa con khi nó hỏi “Bố ơi, mua…”.
Câu chuyện tiểu hòa thượng đi bán đá sẽ giúp giải đáp câu hỏi “giá trị lớn nhất của đời người là gì” khiến bất cứ ai cũng phải suy ngẫm sau khi đọc xong.
Đời người, việc khó nhất chính là nhận biết, hiểu và thay đổi chính mình, đây cũng là điểm yếu của con người. Tuy nhiên, cũng vì có điểm yếu này mà mỗi chúng ta có thêm nhiều cơ hội để học cách yêu thương, bao dung người khác.
Nhân gian muôn màu, nhân sinh thì muôn dạng. Vậy nên làm người thì không nhất thiết phải giải thích bản thân mình cho người khác. Bởi người hiểu mình thì không cần giải thích, còn kẻ không hiểu thì giải thích cũng bằng không.
Trong cả cuộc đời mỗi con người, trong mỗi giai đoạn ta đều kết giao với rất nhiều người, nhưng cũng không phải ai trong số đó cũng trở thành bạn bè tri kỷ.