Đau khổ vật vã, Hân gọi điện tìm Nam khắp nơi nhưng anh ta đều tránh mặt. Cho tới khi cô tận mắt chứng kiến Nam tay trong tay ôm hôn cô gái kia trong quán cà phê lúc đó tim Hân vỡ vụn thành trăm mảnh.
- Anh nói đi? Tại sao anh lại đối xử với em như thế?
- Đơn giản lắm, vì anh chán em rồi. Quan trọng hơn là cô ấy giàu hơn em rất nhiều.
- Anh thật tồi, rồi tôi sẽ cho anh biết mặt.
Gào hét vào mặt Nam xong, Hân gạt nước mặt đi thẳng. Tình đầu của cô vậy là tan như bong bóng xà phòng. Hơn một tuần nay cô đau khổ vật vã như người mất hồn.
- Mấy bữa nay em làm sao thế? Mặt mày ủ rũ quá?
Nghe Lâm – giám đốc hỏi, Hân giật mình quay lại.

Ảnh minh họa
- Dạ, em không sao.
- Nếu vậy thì chiều chuẩn bị cùng anh đi ký hợp đồng nhé.
- Vâng.
Cả một buổi ngồi đàm phán cùng sếp, cuối cùng hợp đồng cũng đã ký, Lâm thở phào nhẹ nhõm nhìn Hân.
- Anh mời em bữa tối để ăn mừng thắng lợi nhé.
- Thôi anh ạ, hôm nay em…
- Không được, hôm nay anh em mình rất định phải đánh chén tưng bừng.
Chẳng để Hân nói hết câu, Lâm đã kéo một mạch cô lên xe rồi nhấn ga phóng thẳng. Khoảng 30 phút sau, xe của Lâm dừng lại trước cửa một nhà hàng sang trọng.
- Đến nơi rồi, vào đi em.
Lâm lịch sự xuống mở cửa xe đỡ Hân xuống. Nhưng vừa đi vào bên trong sân thì chân cô bỗng nhiên khựng lạị.
- Sao lại đứng ngây người ra thế em?
Lâm ngạc nhiên hỏi Hân, rồi anh đưa mắt theo hướng nhìn của cô. Đó là cảnh một người đàn ông đang ôm hoa, cầm nhẫn cầu hôn giữa bàn tiệc lung linh ánh nến cách chỗ đứng của anh với Hân chỉ vài bước chân.
Lâm ớ người.
- Kia chẳng phải…
Câu nói ấy bị ngắt quãng khi Lâm chợt hiểu ra vấn đề. Đúng lúc ấy, Hân quay lại quàng tay lên cổ anh.
- Sếp giúp em một chút.
Chẳng đợi anh trả lời, Hân đã kiễng chân lên hôn vào môi anh đắm đuối.
Ở bàn bên, Nam nhìn thấy người yêu cũ đang ngây ngất trong vòng tay người đàn ông khác không mà ngây người. Anh ta không ngờ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi như vậy mà Hân lại có thể kiếm được người đàn ông giàu có, thành đạt như vậy
Còn Hân, cứ tưởng chỉ môi chạm môi một cái để cô cho tình cũ biết mặt - rằng sau khi chia tay anh ta cô vẫn sống tốt mà ngờ đâu sếp lại "diễn thật" đến vậy.
Gỡ mãi Lâm không chịu buông tay khỏi người mình, Hân đành nói nhỏ:
- Sếp ơi, diễn thế đủ rồi.
Hân vừa nói dứt câu thì Lâm càng siết chặt cô vào người anh.
- Không diễn đâu em, là thật đó chứ.
Câu nói của Lâm khiến Hân mắt tròn mắt dẹt nhìn anh.
- Anh đừng đùa nữa, buông em ra đi.
- Anh không đùa mà.
Lâm cúi xuống nhìn Hân với ánh mắt dịu dàng.
- Thật ra ngay từ ngày đầu em vào công ty anh đã thích em rồi, nhưng khi ấy em đã có bạn trai nên anh đành chôn giấu tình cảm ấy tận đáy lòng. Giờ thì khác, người đàn kia đã phụ em, anh không phải là kẻ cơ hội, song thật lòng anh không muốn nhìn em đau khổ như những ngày qua. Xin em hãy cho anh cơ hội được chăm sóc thương yêu em được không?
- Em… em..
Lời đề nghị bất ngờ của Lâm khiến Hân bối rối, cô còn đang lắp bắp chẳng biết nói sao thì Lâm nắm tay cô âu yếm.
- Anh biết lúc này em chưa sẵn sàng đón nhận anh. Nhưng anh sẽ đợi bởi anh tin vào tình cảm của chính mình.
Nói rồi, Lâm dắt cô vào bên trong dùng bữa tối. Dưới ánh nến lung linh của nhà hàng, mỗi lần ngước lên nhìn Lâm, Hân lại thấy tim mình loạn nhịp bởi không ngờ lúc chỉ định hôn sếp để cô cho tình cũ biết mặt mà lại nhận ngay được lời tỏ tình chân thành từ anh. Cô thầm nghĩ, có thể cuộc đời đang mỉm cười lại với cô.
St