Ký ức mơ hồ của tôi là hồi ấy sau khi bố mất, tôi thấy mẹ thường ngồi khóc 1 mình. Bà thường hay bảo tôi ra ngoài chơi với mấy đứa trẻ con hàng xóm, nhưng mỗi khi về nhà, tôi lại thấy mẹ vội lau nước mắt. Từ đó tôi thấy mẹ cũng thất thường, mẹ không còn cười nhiều với tôi nữa.
Tuy nhiên mẹ tôi vẫn kìm nén nỗi đau để nuôi tôi khôn lớn trưởng thành.
2 năm sau, mẹ đã không còn là người phụ nữ tuổi ngoài 30 nữa. Nhìn bà không khác gì các bác già tuổi 50. Bà ngoại và cậu bắt mẹ tôi tái hôn. Họ cho rằng nếu có một người đàn ông xuất hiện trong cuộc sống, mẹ tôi sẽ tốt hơn nhiều.
Năm tôi 12 tuổi, mẹ tôi tái hôn với một thầy giáo. Thầy 45 tuổi, thầy và vợ thầy kết hôn chưa được bao lâu thì vợ thầy qua đời do tai nạn. Sau khi vợ qua đời, thầy vẫn luôn sống một mình, vì trong lòng thầy không ai thay thế được vị trí người vợ.
Sau này tôi mới biết, thầy lấy mẹ tôi bởi vì đồng cảm với sự đau đớn về tinh thần khi mất đi người thương yêu nhất. Sau khi tái hôn, mẹ tôi đúng là có vui hơn một chút, nhưng cái tính cách thất thường của bà thì vẫn không thay đổi. Thỉnh thoảng bà khó chịu, ném đồ đạc trong nhà, hoặc bỗng nhiên lên cơn hét rú lên. Tôi là con gái mà nhiều khi vẫn thấy ám ảnh sợ hãi với hình ảnh mẹ như vậy. Ấy thế mà bố dượng rất nhẫn nhịn, vẫn đối xử tốt với mẹ con tôi.
Ảnh minh họa
Tái hôn được tầm nửa năm thì mẹ bất ngờ mất tích. Ban đầu tôi và bố dượng chỉ nghĩ là đi lạc, nhưng bố dượng vất vả tìm một tháng mà không được, khi này mới kết luận mẹ tôi mất tích.
Trong thời gian mẹ mất tích, bố dượng ngày đi làm, đến trưa vội ăn bát cơm rồi lại đi khắp các thôn để dò hỏi. Những ngày cuối tuần tôi cũng cùng ông đi tìm mẹ, nhìn thấy đôi giày vải mòn vẹt và hình ảnh bố dượng với đôi chân tấy đỏ, trong lòng tôi thấy thương bố dượng vô cùng.
Bố tôi qua đời khi tôi lên 8 tuổi, bây giờ thì mẹ tôi mất tích. Tuổi thơ của tôi không biết ngày mai đi đâu và ở cùng ai. Mỗi ngày nghĩ tới những điều ấy, tôi chỉ biết rúc trong chăn và khóc.
Còn nhớ 1 lần, tôi nhớ mẹ quá khóc thành tiếng. Bố dượng nghe thấy liền chạy vào phòng ôm tôi vào lòng, tôi khóc trên vai bố: “Con nhớ mẹ”.
Lúc đó, nước mắt bố dượng cũng rơi lã chã. Ông vừa an ủi tôi vừa nói: “Con đừng khóc nữa, mẹ cũng đang nhớ con. Bố sẽ giúp con tìm mẹ”.
Ngay lúc ấy tôi liền ôm chặt cổ bố dượng, cảm giác như được tiếp thêm sức mạnh và hy vọng.
Người trong thôn đều cho rằng, sau khi mẹ tôi mất tích, bố dượng sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà nhưng không, ông luôn yêu thương và chăm sóc cho tôi, ngày ngày nấu cơm, giặt quần áo cho tôi. Tôi cũng giúp bố dượng việc nhà, bố thường cười nói: “Có con gái thật tốt!”
Thời gian rảnh, bố dượng cầm ảnh mẹ rồi đạp xe chở tôi đi những nơi xa hơn để tìm mẹ.
Nay tôi đã 26 tuổi, sống cùng với bố dượng cũng được hơn 10 năm. Tình yêu tôi dành cho ông còn hơn so với bố mẹ ruột. Ngay cả sau khi tôi đi học đại học, mỗi lần về nhà, ông luôn làm những món tôi thích, cảm xúc trong lòng tôi khó mà diễn tả được bằng lời.
Đầu tháng 10, tôi và người yêu sau 3 năm yêu nhau kết hôn. Ngày tôi xuất giá, tôi mặc váy cô dâu quỳ xuống trước mặt bố dượng, nói với ông: “Mặc dù bố không phải bố đẻ của con nhưng hơn 10 năm nay, bố đối với con như con ruột. Sự lương thiện, chất phác của bố con luôn khắc ghi trong lòng. Con cảm thấy thật có lỗi với bố, vì chưa từng gọi một tiếng bố hẳn hoi. Nay con lấy chồng, nhưng không có nghĩa con không cần bố nữa, bố nuôi con khôn lớn, con xin được nuôi bố khi về già.”
Tôi không cầm được nước mắt, ôm bố dượng nói: “Bố, con yêu bố!”
Bố dượng nghe vậy cũng không cầm được nước mắt, ông nói: “Con à, đời này có một cô con gái như con là niềm hạnh phúc nhất đời bố.”
Theo DKN