“Mệt lắm”, “Anh không muốn nói về vấn đề này nữa”, “Ngủ đây”, đã bao giờ người yêu của bạn rút lui khỏi cuộc cãi vã một cách thô thiển như thế này, bỏ lại bạn với rất nhiều thắc mắc và những bức xúc còn chưa kịp nói ra?
Có hai kiểu chiến tranh lạnh. Chiến tranh lạnh kiểu cũ, quen thuộc, cổ điển, là khi một người “bơ” bạn trong một thời gian dài, rồi bạn “bơ” lại họ cho đến khi một trong hai người chịu xuống nước để làm hòa với nhau.

Ảnh minh họa
Chiến tranh lạnh kiểu mới, là một người cố gắng thoát ra khỏi cuộc tranh luận bằng những lời cáu gắt thô thiển như: “Mệt quá”, “Em phiền thật”, “Anh không muốn nói về vấn đề này nữa”, và sau đó là bỏ rơi bạn.
Chiến tranh lạnh là khi một người tự rút khỏi cuộc hội thoại, hoặc bỗng dưng im lặng và nhận sai trong khi cãi vã, thay vào đó là một thái độ khiến người còn lại thậm chí còn ức chế hơn: “Ừ, vâng, lỗi là ở tôi. Tôi xin lỗi, thế đã được chưa. Mệt lắm, đi ngủ đây nhé!”. Và sau đó thì họ im lặng.
Trong nhiều trường hợp, khi một người “chiến tranh lạnh” với người khác, cuộc hội thoại sẽ kết thúc ngay cả khi nó chưa kịp bắt đầu.
Tệ hơn cả cãi vã, đó là cãi vã một cách không đến nơi đến chốn. Khi bạn sai và bạn rút lui một cách thô thiển trước khi bị hạ gục bởi lí lẽ của người khác, viện cớ “mệt”, “buồn ngủ”, “đi tắm”, “đi làm”, những thứ này có khả năng tàn phá mối quan hệ của bạn còn nhanh hơn cả sự phản bội. Một nghiên cứu của tiến sĩ Paul Schrodt năm 2013 chỉ ra rằng, bạn càng trốn tránh khỏi cuộc cãi vã, người còn lại càng muốn nghe câu trả lời, khi không có câu trả lời, họ sẽ cáu giận, buồn khổ và tệ hơn là muốn từ bỏ mối quan hệ.
Đàn ông đặc biệt thích dùng chiến tranh lạnh và rút lui tức thì để thoát khỏi một cuộc cãi vã mà họ biết chắc chắn là họ sẽ thua, nhưng vẫn cố bào chữa bằng việc “không đôi co với phụ nữ”. Nhưng họ càng làm thế, người phụ nữ của họ càng cáu giận.
Câu chuyện dưới đây sẽ là một ví dụ mà mọi cặp đôi trên đời đều đã từng phải trải qua. Mary nghi ngờ bạn trai của mình là Tom, đã và đang cắm sừng cô trong khoảng 2 tháng trở lại đây. Tom bơ tin nhắn của Mary và thường xuyên chỉ trích cô vì những thứ nhỏ nhặt như: chuông điện thoại quá to, tắm lâu, ra khỏi phòng không tắt đèn. Mary quyết định sẽ nói hết mọi thứ cô khúc mắc trong bữa tối. Tuy vậy, Tom chỉ im lặng và nói: “Em đang làm quá lên rồi!”. Trong khi Mary cố nói cho ra nhẽ thì Tom đùng đùng đứng dậy và nói: “Mệt, đi ngủ đây!”.
Nhưng Tom không hề đi ngủ, anh đi ra ngoài, không nghe điện thoại của Mary, cuộc hội thoại thậm chí còn chưa bắt đầu. Rõ ràng Tom đang giấu giếm thứ gì đó, và cái cảm giác tội lỗi xen lẫn chán nản khiến anh ta mệt thật, mệt đến mức không còn gì để giải thích hay bao biện cho sự thay đổi của anh ta nữa.
Ngày hôm sau, Tom quay lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Mary nhắc lại chuyện tối qua, Tom nói: “Em bệnh rồi, đi khám đi, anh mệt lắm”. Và Tom lại… đi ngủ.
Trong tình huống này, Tom đã và đang thi hành chiến tranh lạnh kiểu mới với Mary, đánh trống lảng và cố đánh lừa Mary với ý nghĩ rằng cô mới là người sai trong chuyện này.
St