Có một người bạn đã nói với mình rằng: “Phụ nữ luôn thích đóng vai nạn nhân nên suốt đời mới đi tìm hạnh phúc”. Lúc đó, mình chỉ cười, thường thì đàn ông mấy ai chịu nhìn ra lỗi lầm của chính mình. Mấy hôm nay, cư dân mạng chia sẻ một câu chuyện về một người phụ nữ đi tìm hạnh phúc mới, vì “một đời là quá dài, không muốn sống tạm bợ”, mình bỗng nhớ câu nói cũ của bạn. Và cũng thật tình cờ, mình nhìn thấy vài bức ảnh vui vẻ mà bạn bè mình chia sẻ trên facebook, một bức ảnh con gà chọi cháy đen thui, một bể cá cảnh vỡ tan tành, một chiếc máy tính bị đập nát; mình đọc những bình luận thì phía chị em tỏ ra hào hứng, cổ vũ, còn phía đàn ông thì ngậm ngùi. Đâu đó trong lòng mình vang vang câu hát: “Chia cho em một đời tôi, một cay đắng, một niềm vui, một buồn…”, mình nghĩ đến câu chuyện “một đời là quá dài” phía trên và băn khoăn tự hỏi: “Nếu anh chồng trong các bức ảnh có gà, có cá, có máy tính bị đốt cháy, bị đập nát ấy cũng chia tay người vợ của mình, bởi một đời là quá dài, cảm xúc là thứ cần, còn cảm thông là thứ yếu, thì người ta sẽ cổ vũ anh hay chỉ trích anh là thứ đàn ông ích kỷ, chỉ sống vì đam mê, cảm giác của riêng mình?” Mình không biết, nhưng đàn ông cũng có cảm xúc, lẽ nào niềm vui, sự bay bổng của phụ nữ mới cần được tôn trọng, còn đàn ông thì phải chấp nhận một cuộc đời tẻ nhạt đến hiu quạnh?

Ảnh minh họa
Trong mỗi cuộc tình đều tồn tại một thời điểm mà hai người trong cuộc giống như hai thỏi nam châm rõ ràng là không cùng dấu nhưng vẫn đẩy nhau ra xa. Không phải là họ không còn hiểu nhau, mà chính bởi hiểu nhau nên mới không còn hấp dẫn để thu hút nhau lại gần đấy thôi. Dẫu biết là chẳng ai có thể hiểu hết một con người mà cho mình quyền chán họ nhưng ở bên nhau lâu dần, người ta thường quên mất động lực để yêu và từ đó, họ ngừng cố gắng, ngừng thử thách, ngừng chinh phục.
Thế thì chúng ta sẽ làm gì khi hai kẻ yêu nhau bỗng nhiên một ngày thấy chán nhau? Có hai cách: hoặc là vượt qua hoặc là chẳng làm gì cả. Thế giới vẫn tồn tại hai trạng thái – hợp và tan như một quy luật tự nhiên cho những mỗi tình đổ vỡ và những người cầm tay nhau bước vào thánh đường. Hơn nhau chỉ một chữ dám, hoặc có tất cả hoặc trở về không. Nên đừng ngưỡng mộ mối tình của người khác là họ đã may mắn tìm thấy một tình yêu hoàn hảo, họ đã đi cùng nhau được đến đích bởi vì họ đã chọn cách đối diện với cuộc khủng hoảng tình yêu thay vì trốn chạy, bỏ cuộc hay đổ lỗi cho duyên trời số phận đấy thôi.
Tình yêu cũng giống như sự thành công, không cần quá nhiều sự may mắn, chỉ là hơn nhau ở sự cố gắng đối với mỗi thử thách. Và việc nắm lấy tay của một người – sau mỗi lần đẩy nhau ra xa, thật ra không quá khó, chỉ cần nhìn vào khoảng trống trên kẽ tay mình thôi, chúng ta sẽ hiểu mình phải giữ chặt hơi ấm bằng cách nào. Thì hãy cứ để mình yêu lại từ đầu, dẫu neutrophin – đam mê, hấp dẫn đã hết nhưng ta vẫn còn có oxytocin – nghĩa tình và thủy chung, phải không?
Chính bởi vì một đời là quá dài, nếu là tình nhân thì chỉ cần cảm xúc, nếu là bạn đời thì chỉ cần cảm thông.
St