- Con nói chuyện với ai? - Tôi hỏi nhỏ.
Có ai bên ngoài khung cửa sổ trong một đêm mưa rét, khuya khoắt như thế này?
Chưa bao giờ tôi thấy sợ đến vậy, tim như muốn vỡ tung ra.
Căn nhà trọ của mẹ con tôi thuê trong ngõ sâu với một khuôn cửa sổ rộng, nhìn ra khu vườn chỉ có một cây khế trĩu quả. Sao hôm tới đây thuê, tôi lại thích và nhất định chọn căn nhà này? Tôi thấy nó nhỏ xinh, khép kín, đầy đủ tiện nghi, lại nấp dưới tán cây xanh mát, yên tĩnh.
- Thật khó tìm một căn nhà nào như thế giữa thành phố đất chật người đông, chen lấn như thế này.
Vậy mà lúc này đây, tôi lại thấy sợ hãi.
Tôi không dám rời xa con. Tôi sợ có bàn tay nào đó thò qua khuôn cửa sổ đột ngột chộp lấy nó, dù tôi đã chốt chặt 2 cánh cửa gỗ, hạ cả rèm cửa xuống... Thậm chí, tôi còn bế con nằm lui ra tận mép giường bên này.

Ảnh minh họa
Làm sao với sức nhỏ nhoi của tôi, lại còn con thơ, có thể chống đỡ lại được một thế lực nào đó, dù là ma hay là trộm.
Căn nhà quá xa so với khu xung quanh. Bất chợt, tôi quên mất nỗi tức giận về chồng:
- Ước gì giờ đây có anh ở nhà, ở bên mình và con thì tốt biết mấy. Ngay cả nếu chúng tôi có cãi vã thì vẫn còn tốt hơn là nỗi sợ hãi này...
Bất giác, tôi nhìn xuống con, gương mặt nó bừng sáng, nó mủm mỉm cười đáng yêu, miệng mấp máy gọi:
- Ba, ba!.
Tôi bỗng ứa nước mắt.
Hóa ra tình yêu không phải là vĩnh cửu, nó chỉ là một sự khởi đầu đầy tốt đẹp mà thôi. Cũng giống như khi anh và tôi lấy nhau, chúng tôi cũng đã từng yêu tha thiết. Nhưng tình yêu có sống mãi hay không còn phụ thuộc vào rất nhiều thứ, nhất là khi gia đình có thêm thành viên.
- Con rất cần không khí ấm áp và hạnh phúc. Mẹ con em cần có một chỗ dựa tinh thần.
Đã rất nhiều lần tôi nói với anh như thế. Và có những khi con lon ton lao tới, dang đôi bàn tay bé xíu và cất tiếng gọi:
- Ba, ba.
Tôi cảm thấy gương mặt phong trần, lì lợm của anh giãn ra và trùng xuống như sắp khóc.
Nhưng rồi, lo lắng của vợ, sự non nớt ngây ngô của con vẫn không thắng được những thói hư đã trở nên chai lì trong anh. Anh cũng quên mất những câu hỏi:
- Sữa con đâu? Bỉm con đâu? Sáng mai con ăn gì?
Chỉ cần quá bữa hoặc ngủ không đủ giấc, con đã quấy, khóc lóc rất đáng thương rồi. Anh cũng từng chứng kiến cảnh ấy và chỉ biết ôm con vào lòng. Tôi tưởng anh thấy thế thì tự hứa sẽ sửa mình. Nhưng không phải...
Từ lúc anh đi, tôi vẫn chưa quên được thói quen ngóng anh trở về. Chỉ một tiếng xe từ xa vọng lại, cũng đủ để khiến tôi thấp thỏm. Còn con bé, chỉ cần thấy bóng dáng đàn ông là nó đã hồ hởi gọi:
- Ba, ba.
Mỗi lần như vậy, lòng tôi lại quặn thắt. Tôi ôm con xin lỗi, có lẽ tôi đã sai lầm khi chọn nhầm ba cho nó chăng?
Nước mắt tôi đã nhạt nhòa tự lúc nào, trong ánh sáng của chiếc đèn bàn, tôi nhìn thấy có một mẩu giấy nhỏ nằm gần khung cửa sổ. Quên mất nỗi sợ hãi khi nãy, tôi tò mò mở ra xem, dòng chữ của chồng nguệch ngoạc:
- Anh về nhưng thấy em ngủ ngon quá nên không dám gọi. Tha lỗi cho anh, hãy cho anh thêm thời gian để sửa sai. Anh sẽ làm lại từ đầu, sẽ cố gắng cho tới khi nào trả hết nợ. À, chút tiền anh để ở đầu giường cho 2 mẹ con là mồ hôi nước mắt của anh đấy, không phải kiếm từ cờ bạc đâu, em đừng xé đi.
Mùi mực bút bi còn thơm và nét bút ánh lên dưới đèn. Hóa ra là anh, thế mà làm tôi phát hoảng. Thôi, tôi không phải trả lời cũng tốt, anh hãy cứ chứng minh đi!