Ai cũng chỉ có duy nhất một cuộc đời nên phải sống sao để khi “nhắm mắt xuôi tay” không còn cảm thấy nuối tiếc bất kỳ điều gì nữa. Nhiều phụ nữ nhất nhất nghĩ rằng chỉ có chăm lo lao động, toàn tâm toàn ý chăm sóc những người thân yêu mới là vinh quang nhất. Nếu như thế thì họ đã lầm! Hi sinh là đức tính tốt nhưng hi sinh đến hao gầy, đến quên mất bản thân mình thì cuộc sống chẳng còn ý nghĩa. Những người xung quanh cũng cảm thấy ái ngại, mệt mỏi khi nhìn bạn như thế!
Bản thân tôi từ nhỏ đã sống với một người mẹ cả đời chỉ biết hi sinh. Những buổi sáng lạnh lẽo, khi chồng con còn rúc người trong chăn ấm đệm êm, mẹ thức dậy mò mẫm xuống bếp lo cơm nước rồi soạn gánh bánh hỏi để đi cho kịp chợ. Xế trưa mẹ về lại cặm cụi làm chuyện nọ chuyện kia không lúc nào ngơi tay. Đến khi hai đứa con lần lượt lên thành phố học, việc nhà chỉ mình mẹ lo. Bố thỉnh thoảng ra ruộng một tí rồi về nhà ngồi chơi xơi nước, đến cái chén ăn xong chưa từng một lần rửa giúp vợ. Cứ như thế, hàng chục năm trời, đôi bàn tay và gánh bánh hỏi của mẹ nuôi cả gia đình, nuôi chồng, nuôi con cái ăn học có công việc đường hoàng.

Ảnh minh họa
Người ngoài nhìn mẹ cảm phục, còn tôi lại cảm thấy đau lòng. Mẹ cứ sống khắc khổ như thế hoài, tiền con cái cho chẳng chịu lấy, có cầm thì cũng mua đồ gửi lên thành phố cho con, quần áo đẹp thì mẹ cất tủ để dành không dám mặc vì sợ cũ… Mỗi lần về quê, anh tôi khuyên mẹ cho gánh bánh hỏi “nghỉ hưu” đi, bà lắc đầu không chịu: “Tao còn sống ngày nào thì ngày đó tao còn bán bánh nuôi thân, tụi bay đỡ phải lo cho tao với ổng”. Khổ nhiều nên tất nhiên nhìn mẹ già hơn so với bố. Bố tôi coi vậy mà còn phong độ lắm. Cũng chính vì cái phong độ đó nên gây ra không ít phiền toái cho mẹ. Đỉnh điểm là cái lần bố sang xã bên chơi, gặp cô nào lả lơi mà về lén lấy tiền bán bánh hỏi của mẹ mang cho người ta. Mẹ tôi biết chuyện khóc lên khóc xuống đòi uống thuốc sâu tự tử. Cũng may hàng xóm thương nên đứng ra khuyên can, hòa giải.
61 tuổi, mẹ mắc bệnh tuổi già. Lúc hấp hối, mẹ khóc nói thương con thương cháu. Mẹ thèm ăn nhiều thứ lắm, mẹ cũng thèm được đi chơi đây đó, thèm mặc đồ đẹp, thèm những giấc ngủ trưa thật dài, thật đã… Thế nhưng tiếc là giờ mẹ phải đi xa rồi. Mẹ dặn đứa con gái của mẹ phải sống tốt, nhưng đừng ôm đồm nhiều thứ kẻo xuống sức, đau ốm rồi nuối tiếc như mẹ. Lần đầu tiên nghe một người phụ nữ quê ít đọc sách, cả đời chỉ biết làm lụng như mẹ nói những lời lẽ triết lý như vậy, tôi đã khóc cùng mẹ. Và rồi mẹ ra đi.
Mẹ tôi như thế, vậy nên nếu có thể, tôi khuyên những người phụ nữ hãy mạnh dạn chừa cho mình một “quãng lười” để sống trọn cuộc đời. Bởi cuộc đời là một chiều – một đi không trở lại. Chẳng ai dám cãi tầm quan trọng của công việc. Đó là đam mê, là cảm hứng, là nguồn sống để nuôi bản thân và gia đình. Nhưng hãy trích một quãng nhỏ trong quỹ thời gian đó của mình để sống cho mình, ăn chơi, ngủ nghỉ, đi du lịch, khuây khỏa đầu óc, mở rộng tầm nhìn… Tin tôi đi, bạn sẽ không cảm thấy như vậy là phí phạm, là tội lỗi đâu.
Là phụ nữ, nếu thỉnh thoảng bạn bỏ mặc chồng con ở nhà để đi mua sắm, hẹn hò, du lịch cùng bè bạn. Ông chồng sẽ ôm tivi xem đá bóng còn đứa con sẽ ôm điện thoại của bố chơi game rồi sau đó hai cha con đói quằn quại dắt nhau xuống bếp nấu mì tôm ăn, mở tủ lạnh lấy nước đá uống… Điều đó thường ngày khiến bạn rất khó chịu nhưng hãy thoải mái đi. Lâu lâu xõa một chút như vậy thì có sao đâu! Chỉ những phút cho phép mình lười biếng, thờ ơ công việc, rời xa ai đó thì bạn mới cảm nhận được cuộc sống này còn mới mẻ, còn tươi đẹp. Và đối phương cũng thấy được sự hi sinh của bạn khi họ không còn ở trong vòng tay của bạn nữa. Một mũi tên trúng hai đích!
Tôi biết, nếu làm như thế, nhiều người sẽ nói bạn bị “điên”, bạn vô trách nhiệm. Nhưng không sao, chỉ ta mới biết bản thân ta muốn gì. Hãy can đảm làm điều mình thích để cuối đời không hối hận vì lãng phí cuộc sống. Nói như vậy không có nghĩa là tôi đang cổ súy cho việc bạn lười biếng “nhớt thây” hay ỉ lại, ảnh hưởng đến người khác. Điều gì cũng có giới hạn và cái sự lười dễ thương kia cũng chỉ tồn tại ở một quãng nào đó chứ không triền miên ngày này qua ngày nọ.
Cuối cùng, chỉ muốn nhắn nhủ lại một lần nữa! Các chị em phụ nữ ơi, dù bạn có là ai, có làm gì đi chăng nữa, hãy cứ mạnh dạn cho phép mình có được một “quãng lười” thật đẹp nhé!
St