Tôi cũng không phải tuýp phụ nữ lúc nào cũng "khăng khăng giữ mình". Thật đấy. Tôi không quan trọng chuyện "cái ngàn vàng" gì đâu. Mẹ tôi nhiều lần ngán ngẩm:
- Con gái phải biết giữ mình chứ, cứ như thế rồi sau này làm sao lấy chồng?
- Lấy chồng thì lấy, không lấy thì thôi, có sao đâu hả mẹ? Con còn trẻ, phải tận hưởng cuộc sống chứ.
Mặc những lần thở dài của mẹ, tôi cứ thế, đắm đuối với những cuộc vui, với quan điểm của tôi là "sống phải sống hết mình, để sau này có chết cũng không phải hối tiếc".
Bạn bè tôi, có đứa lạc hậu còn nói:
- Mày cứ sống vậy, không lo à?
- Ơ hay, lo gì, tao đang rất yêu đời đây!
- Nhưng lỡ sau này chồng mày biết mày "không còn", nó lại hắt hủi cho.
- Ôi, bà cô già của tôi, bà đang sống ở thời đại nào thế chứ? Nói mày biết, nếu thằng chồng tao mà mở mồm nói thế, tao cho nó lên đường ngay và luôn. Trai đầy ra đấy, lo gì chứ, cứ tận hưởng cuộc sống đi mày ơi...

Ảnh minh họa
Thật chứ, tôi không hiểu nổi vì sao lại có nhiều người cổ hủ, lạc hậu đến vậy. Trinh tiết tính ra cũng chỉ là một cái màng thôi mà, có gì mà lũ bạn tôi quan trọng đến thế. Chúng nó còn bào tôi: "Mày làm công ty nước ngoài, riết rồi sống như Tây". Những lần như thế tôi lại bảo "Tây lạc hậu hơn ta à, mà chê".
Nhớ hồi tôi kể với con bạn thân nhất về anh chàng tôi quen trong quán bar, nó đã nhảy chồm lên nói tôi ẩu, rồi nào là dễ dãi, rồi thì là không biết giữ mình, thà là với người yêu không nói, đằng này tôi lại dám lên giường với người không quen biết.
- Mày thật là, tao hết nói nổi mày luôn đấy!
- Có sao đâu, bọn mày giữ cho lắm vào, đến chết vẫn là bà cô già cho mà xem!
- Nhưng mày có biết gì về người ta đâu.
- Từ từ sẽ biết, mà không biết cũng có làm sao. Tình một đêm mà, mày quan tâm chuyện đời tư cá nhân của họ làm gì?
- Không cãi với mày nữa, mai mốt có gì đừng có tìm tao mà khóc.
Cái mai mốt mà nhỏ bạn thân nói đó chẳng bao giờ đến cả. Vì tôi không phải là người dễ dàng rơi nước mắt vì đàn ông. Ngay cả chuyện lên giường với nhau, tôi không hiểu sao nhiều cô gái cứ hễ đã có chuyện đó thì bắt chàng trai chịu trách nhiệm. Với tôi thì không. Tôi xác định từ đầu, quen nhau, nếu thích thì lên giường với nhau, nếu không hợp thì đường ai nấy đi, tôi chẳng bao giờ níu kéo hay tiếc nuối đến nỗi chấp nhận cả những sự "không hợp" hay tính xấu của đàn ông chỉ vì đã trót quan hệ.
Lại nói về chàng trai trong quán bar. Hôm đó buồn buồn, tôi đi bar. Thấy anh chàng cũng trắng trẻo, thư sinh nên tôi bắt chuyện. Chúng tôi đã nhảy với nhau suốt đêm, và sau đó thì dìu nhau về khách sạn. Tôi không hỏi tên anh, cũng không biết anh là ai, làm gì, chỉ biết là chúng tôi đã nói chuyện rất hợp, thế thôi. Và trên giường cũng rất hợp. Cứ nghĩ một đêm là xong, ai về nhà nấy. Ai ngờ sau đó anh chàng liên lạc lại. Vậy là chúng tôi đã có thêm nhiều cái tình một đêm sau đó nữa.
- Mày điên thật rồi. Cứ lao vào người ta như thế mà chẳng biết tí ti gì về anh ta.
- Thì sao đâu.
- Trời ạ. Anh ta có nói yêu mày không? Có hứa hẹn gì không?
- Không.
- Mày nên xem xét lại đi, tao thấy một mối quan hệ mà cứ gặp nhau chỉ để lên giường thế này thì phụ nữ là người chịu thiệt đấy.
- Tao nghĩ là tao yêu anh ta, nhưng tao không phải tuýp người lấy chuyện lên giường với nhau để ràng buộc hay níu kéo hay đòi hỏi người ta phải có trách nhiệm với mình. Tao cũng chẳng có gì hối tiếc hết.
Con bạn thân nhất của tôi nghe nói thì nó chỉ thở dài, bảo tôi điên, sa đọa, dễ dãi, không biết yêu lấy bản thân mình... nhưng tôi mặc kệ.
Ngày 20-10, lần đầu tiên sau 6 tháng quen nhau, tôi chủ động tìm anh, người tình một đêm của mình. Tôi muốn gặp nhưng anh bảo anh bận. Mình tôi lang thang suốt đêm, khi về nhà đã 12 giờ đêm thì anh đã đứng trước nhà tôi tự bao giờ. Anh hôn tôi, và chúng tôi chính thức là người yêu của nhau, chưa bao giờ anh tỏ tình.
Bây giờ tôi đã là vợ của "người tình một đêm" năm nào. Mỗi lúc nghĩ đến cảnh anh ôm bó hoa to tặng tôi vào đêm ấy, và đeo chiếc nhẫn vào tay tôi, lòng tôi lại giấy lên một nỗi vui khó nói thành lời.
- Ba, đây là người mà con muốn cưới làm vợ!
Câu nói cương quyết của anh ngày tôi về ra mắt ba mẹ anh đã khiến tôi quyết định cùng anh về chung một nhà. Và đó là lần đầu tiên tôi khóc, khóc vì một người đàn ông.
Bọn bạn tôi lúc đầu ngỡ ngàng lắm khi biết tôi và anh quyết định cưới, sau thì chúng nó gật gù: Ừ nhỉ, đâu phải cứ sống thoáng là sa đọa và ế chồng. Ai yêu mình thì phải yêu con người mình, quá khứ của mình chứ".
Bọn bạn tôi giờ cũng thoáng rồi khi chúng thấy tôi đang hạnh phúc với tình một đêm của mình!
St