Từ bao đời nay, phụ nữ Việt vẫn luôn được ca ngợi bởi “đức hi sinh” và khả năng nhẫn nhịn. Nhưng xã hội càng phát triển, hai từ “hi sinh” càng cảm thấy quá xa lạ với phụ nữ. Ngày nay, người ta kêu gọi phụ nữ hãy sống vì mình, sống thật mạnh mẽ và bản lĩnh chứ đừng quá hi sinh vì ai, nhất là nếu như đối tượng hi sinh của họ lại là những người không xứng đáng. Thế nhưng, cũng chính vì lý do đó mà có không ít người phụ nữ sẵn sàng buông bỏ hết mọi thứ khi họ không may gặp phải những vấn đề trong cuộc sống. Và rồi vô hình chung, phụ nữ thời nay lại bị gán ghép với hai từ “kém cỏi”.
“Bây giờ có chuyện gì, hở tí là đòi bỏ nhau, đòi li dị, lúc trước chả bao giờ nghĩ đến chuyện đó” – ấy là câu nói của mẹ tôi, một người phụ nữ 50 tuổi, đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống. Trong mắt tôi, mẹ là một người phụ nữ có sức chịu đựng phi thường, phải nói là đáng khâm phục. Mặc dù không giỏi giang buôn bán kiếm tiền nhưng công việc nội trợ ở nhà, một mình mẹ tôi quán xuyến cực tốt.
Ảnh minh hoạ
Trái ngược với mẹ, tôi không phải là người giỏi chịu đựng. Nói đúng hơn, tôi không giỏi nhẫn nhịn như thế hệ bà và mẹ ngày trước. Tôi lập gia đình đã ba năm, bầu bí gần đến ngày sinh mà chồng đi chơi đêm không về, nhắn tin thì không trả lời. Trưa hôm sau chồng mới về, vừa đến nhà thì mẹ chồng phàn nàn sao hôm qua không về làm mẹ lo không ngủ được. Ngay lập tức, chồng quay sang mắng vợ chỉ lo ngủ, không thông báo để mẹ hay. Tôi nghệch mặt ra không biết nói gì, vì chồng có nhắn cho tôi cái tin nào đâu?
Con được gần năm tháng, tôi phải gửi con để đi làm. Ngày làm 9 tiếng ở công ty, về nhà lại xoay vần với tất cả việc nhà lẫn trông con, nhưng hễ chồng về tới là kêu ca nhà bẩn, vợ lười biếng, ăn ở bừa bộn.
Con lớn hơn một tuổi thì tôi có bầu đứa thứ hai. Nghén đến hết tháng thứ tư, người gầy sọp đi, mỗi bữa chỉ ăn được lưng bát cơm chan canh nuốt vội rồi trước khi đi ngủ lại nôn ra sạch, hơn chín tháng trời ròng rã như thế. 11 giờ đêm tôi sinh, chồng về trong tình trạng say xỉn. Vào đến viện, chồng lăn ra ghế đá ngủ, bác sĩ ai cũng hỏi chồng đâu. Nước mắt rơi mà không nói được câu nào.
Sinh con xong, trong đầu tôi bây giờ chỉ nghĩ đến hai chữ ly dị để trả tự do cho nhau. Mắt không thấy thì tim không quặn đau, tôi cần sự thoải mái và yên ổn để toàn tâm toàn trí chăm lo cho con. Tôi nghĩ xã hội hiện đại bây giờ thiếu gì bà mẹ đơn thân, họ vẫn sống tốt với con họ đấy thôi. Mẹ tôi cứ luôn miệng bảo tôi phải nhẫn nhịn, phải biết hy sinh, chịu đựng để con tôi có được một mái ấm trọn vẹn, được nuôi dưỡng bởi tình thương của cả mẹ và cha. Thế nhưng, tôi càng im lặng nhẫn nhịn, chồng càng cứ thế mà làm tới, rốt cục thì có kết quả gì?
Tức nước vỡ bờ. Tôi nghĩ, sức chịu đựng con người ai cũng có giới hạn. Nhưng, đâu mới là giới hạn đúng mực của một người phụ nữ khi tôi biết chắc rằng, chỉ cần chìa lá đơn ly hôn ra để chấm dứt cuộc hôn nhân này, sẽ có hàng trăm cái bĩu môi, ánh mắt lườm nguýt của bao người cho rằng tôi sương quá hóa sinh tật, vì cho rằng chuyện của tôi chả có gì to tát cả. Liệu quyết định của tôi là sai? Rất mong chị em hãy cùng tôi san sẻ!
St