Đã giờ nào rồi mà em còn chưa ngủ, đã giờ nào rồi mà em còn gặm nhấm yêu thương đã vỡ, gặm nhấm nỗi buồn len lói khắp đáy tim. Tại sao em không nhìn về phía trước, nhìn về phía có em vui vẻ với mọi người, có em công việc mới thành công, trôi chảy, có em thì đời mới thêm đẹp, thêm vui... Cuộc sống sẽ an nhiên biết dường nào nếu em thôi không buồn bã vì những chuyện không đâu. Qua rồi em một thời ngơ dại với hàng đống bồng bột yêu thương.