Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Vu Lan nhớ mẹ cha: Nếu có kiếp sau, con nguyện mong vẫn là con của cha mẹ

KENHPHUNU.COM  | 16:00 , 19/08/2021
Vu Lan nhớ mẹ cha: Nếu có kiếp sau, con nguyện mong vẫn là con của cha mẹ

Con trai của bố mẹ giờ đây đã trưởng thành, đã tung cánh bay xa. Thế giới giờ đây của con rộng lớn lắm, không chỉ là mái đình, rặng tre làng,… Nhưng, dù đi khắp bốn bể phương trời, lòng con mãi luôn nhớ về quê hương, nơi có cha, có mẹ, luôn ở đó mở rộng vòng tay yêu thương ấm áp, chờ con trở về.

Cách đây 36 năm, đó là ngày đáng nhớ trong cuộc đời mẹ tôi, ngày tôi chào đời. Sau 9 tháng 10 ngày đằng đẵng chờ đợi cũng đến ngày mẹ trở dạ, tưởng như thuận lợi nhưng ai ngờ đâu tới 3 lần đau đẻ tôi mới chịu ra ngoài.

Ấy thế mà tưởng chừng hạnh phúc vỡ òa nhưng khi tôi chào đời lại bị ngạt thở, không thể cất tiếng khóc chào đời. Lúc đó mẹ kể lại rằng chỉ biết lặng người nhìn tôi và thương con tới nỗi ứa nước mắt. Mẹ cầu nguyện và ông Trời không phụ lòng người, sợi dây tình mẫu tử của mẹ đã đánh thức trái tim tôi, lúc đó cô y tá vội vàng xách tôi lên và tét vào mông tôi 9 cái. Vậy là tôi oe oe cất tiếng khóc chào đời, mẹ tôi vỡ òa trong những giọt nước hạnh phúc vì vừa trải qua thập tử nhất sinh, và mẹ tôi chính thức được làm Mẹ.

Sau khi sinh tôi được một tháng mẹ lại vội vã bắt đầu công việc ruộng đồng, nuôi lợn gà để lo cho cuộc sống gia đình và chăm lo cho tôi. Mẹ là dâu cả trong một gia đình có 10 anh chị em, là dâu cả nên công việc trong đại gia đình nên phải có trách nhiệm lo toan cho các em, phận là dâu cả nên mẹ tôi luôn ý thức được trách nhiệm lớn lao này và cũng hiểu rất rõ được câu chuyện: Mẹ chồng nàng dâu.

Ảnh minh họa

Mẹ tôi tần tảo sớm hôm, làm không thiếu việc gì để lo cho anh em chúng tôi, ngày thì làm ruộng, tối đến thì đan võng để sáng mai đi bán sớm. Nhớ cái ngày còn chưa có đồng hồ mẹ sợ ngủ quên đến chợ muộn, nên có hôm đi sớm quá đến nỗi trời chưa sáng, và sau đó phải ngủ nhờ nhà dân gần chợ đến sáng để bán võng luôn.

Mỗi lần đi chợ về dù bán hay không bán được hàng, mẹ cũng đều mua bánh cho anh em tôi, cứ đến gần trưa là mấy anh em lại ra ngóng mẹ đi chợ về, cái cảm giác đó nghĩ lại giờ thấy thèm lắm.

Mẹ tôi hiền lành tốt bụng là thế nhưng nếu ai bắt nạt tôi mẹ sẽ không bỏ qua, nhớ nhất có lần mẹ lên gặp trực tiếp bí thư chi đoàn thôn để hỏi về việc vì sao tôi không được đi tập thiếu nhi, mẹ tôi hỏi, tại sao con tôi lại không được tham gia. Anh ý trả lời thẳng rằng: “Con nhà bác gầy yếu và đen quá”.

Tối về mẹ kể lại cho tôi lý do và mẹ đã khóc rất nhiều vì không có đủ tiền để mua thức ăn cho con. Và sau hôm đó mẹ đã đi vay tiền mua thêm thức ăn cho tôi để tôi có đủ sức khoẻ và được tham gia thiếu nhi cùng các bạn vào năm sau đó. Nhưng có lần khi tôi đánh nhau với lũ bạn trong làng lại còn về mách mẹ, tưởng mẹ bênh vực ai ngờ mẹ bảo nếu con sai thì con phải xin lỗi bạn, mẹ không bảo vệ cái sai. Tôi đã rất buồn.

Mẹ luôn căn dặn tôi sau này có chuyện gì xảy ra con không được phép bảo vệ cái sai cho dù người đó là ai. Lời căn dặn của mẹ tôi mãi khắc sâu trong tim tôi, tình yêu thương mẹ dành cho tôi vừa nhẹ nhàng như dòng sông Hương và sự nghiêm khắc đặc biệt của mẹ khiến anh em tôi phải nghe lời răm rắp.

Người xưa vẫn hay có câu “Phúc Đức tại Mẫu“:

– Mẹ đi quẳng gánh trên vai.

– Mẹ về quẳng cả tương lai con về.

– Tình mẹ cao như mây trời, rộng như biển cả.

– Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi suốt cuộc đời, lòng mẹ vẫn theo con.

Mẹ là người có thể thay thế bất kể ai khác, nhưng không ai có thể thay thế được mẹ. Trong mắt tôi, Mẹ là người tuyệt vời nhất, luôn yêu thương con vô điều kiện.

Trận đòn của bố

Lòng yêu thương con cái của bố tôi cũng bao la như mẹ, nhưng tình thương đó lại được thể hiện qua cách khác, một tình yêu cao quý, thiêng liêng, không thể hiện ra bằng lời nói.

Gia đình tôi có 3 anh em trai, ai cũng nói tam nam thì bất phú, nhưng bố luôn tự hào và dành cho 3 anh em tình yêu thương vô bờ bến. Những năm tháng tuổi thơ đói nghèo, thiếu thốn, áp lực cơm áo gạo tiền nhưng không bao giờ bố than vãn một lời, trên môi luôn nở nụ cười hiền từ. Bố luôn lo lắng cho 3 anh em từng miếng ăn giấc ngủ và luôn nhắc nhở việc học hành. Bố tôi vẫn thường dặn 3 anh em: “Đời thầy u vất vả, 3 anh em gắng yêu thương nhau, bảo ban nhau học hành, vậy là thầy u vui”.

Thời thơ ấu, không biết bao trận đòn roi từ bố vì độ ham chơi quá đà, đi học về muộn, những buổi trưa hè nắng gắt, trốn ngủ trưa đi chơi cùng lũ bạn trong xóm. Tôi nhớ nhất có lần bỏ học đi đá bóng cùng lũ bạn, bị bố bắt được rồi dùng roi tre vụt, âm thanh vun vút đau đến điếng người, nhưng vì lỳ lợm, bướng bỉnh nên tôi cắn răng chịu đựng mà không khóc, chỉ xin: “Bố tha cho con lần này”…

Bố lặng đi không nói gì cả, sau đó Bố lên giường nằm ôm tôi và Bố đã khóc, rồi hai Bố con ôm nhau khóc. Kể từ đó cho đến khi trưởng thành, Bố không bao giờ đánh tôi nữa.

Bố luôn nỗ lực hàng ngày để kiếm tiền lo cho cuộc sống gia đình và các con, tất cả những đồ ăn có được Bố luôn để phần và ưu tiên cho các con ăn trước. Dù hoàn cảnh gia đình thiếu thốn đến mấy, bố luôn quyết tâm tìm mọi cách đi làm có tiền để cho 3 anh em chúng tôi được đi học tử tế và luôn căn dặn:

– Có công mài sắt, có ngày nên kim.

– Giấy rách phải giữ lấy lề.
– “Chớ bao giờ dối gian/ Nghèo thì cho sạch, rách cho thơm”.

Những lời căn dặn của Bố cho đến tận hôm nay, tôi vẫn khắc sâu trong tâm trí và không ngừng cố gắng mỗi ngày để trở thành người có ích cho xã hội. Cảm ơn cuộc đời, vì đã cho con được làm con của Bố.

“36 năm trôi qua, thằng bé gầy gò, đen nhẻm và nghịch ngợm của bố mẹ ngày nào, bây giờ đã có gia đình nhỏ hạnh phúc riêng, với vợ hiền, con ngoan. Những lời dạy bảo của cha, tình yêu thương vô bờ bến của của mẹ, là hành trang vững chắc giúp con bước vào đời,…

Thế giới giờ đây của con rộng lớn lắm, không chỉ là mái đình, rặng tre làng,… Nhưng, dù đi khắp bốn bể phương trời, lòng con mãi luôn nhớ về quê hương, nơi có cha, có mẹ, luôn ở đó mở rộng vòng tay yêu thương ấm áp, chờ con trở về.

Khắc ghi lời dạy của mẹ cha, con nguyện, sẽ làm một người tử tế, đóng góp thật nhiều điều ý nghĩa cho xã hội. Thời gian này, con cùng mọi người lên đường hỗ trợ bà con chống dịch Covid, cũng đã mấy tháng rồi con chưa về quê thăm bố mẹ. Mùa Vu Lan sắp đến, con nhớ bố mẹ thật nhiều, vội viết dòng thư tay gửi bố mẹ, sống mũi con chợt cay cay…“
 
Bố mẹ kính yêu của con, nếu có kiếp sau, con nguyện mong, vẫn là con của bố mẹ, để con luôn được sống trong tình yêu thương, vô bờ bến…

Lan Hòa biên tập/Theo Vandieuhay

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep