Sống với 1 người chồng như thế em chẳng thấy sung sướng gì. Thời gian đầu em cứ cố chỉ vì thương cái ƫʜąı trong bụng mình.
Nhưng sau khi cái ƫʜąı bị Cʜếƫ lưu lúc 6 tháng tuổi mà chồng vẫn giữ cái thói cộc cằn, coi thường vợ, lại lười nhác, em chán quá mới đệ đơn li hôn.
Suốt 4 năm ở nhà ngoại, em chẳng có tư tưởng sẽ kết hôn lần nữa. Ai từng đã qua 1 đời chồng thì sẽ hiểu cảm giác của em lúc ấy. 1 khi đã đổ ٧ỡ, người ta thường rất hay sợ 1 điều gì đó tương tự sẽ lặp lại với họ.
Riêng mẹ em thì lúc nào cũng tỏ ra sốt ruột. Bà toàn bảo: “Sau bố mẹ già rồi cũng Cʜếƫ, mày cứ ở 1 mình mãi như thế không ổn đâu. Người ta có con cái, dựa vào con đã đành, đằng này mày chẳng có gì. Cứ như này bố mẹ Cʜếƫ cũng không nhắm được mắt!”.

Ảnh minh họa
Hễ không thấy mặt thì thôi, cứ trông thấy em là mẹ lại than ngắn thở dài: “Mày còn định làm tội bố mẹ đến lúc nào nữa hả con?”. Rồi cứ như thế mẹ tự tìm con rể cho mình. Suốt nhiều tháng trời, mẹ tìm cách gán ghép tôi cho 1 người đàn ông đã góa vợ.
Mỗi lần hẹn hò, em chả hứng thú gì, đúng là chỉ đi với người ta cho vừa ý mẹ mình thôi. Ngại nên em toàn rủ theo 1 đứa bạn chưa chồng. Chắc anh thấy thế cũng ngại nên còn kéo theo 1 đứa em họ nhà anh theo nữa.
Rồi run rủi thế nào người mà mẹ đẻ mai mối cho em lại thích cô bạn em. 2 người họ lại nên đôi mọi người ạ. Còn em và đứa em họ nhà anh ấy thì lại ấn tượng với nhau.
Kể ra thì những lần 2 cặp đi chung, em ngượng người ta nên toàn đẩy cho đứa bạn mình tiếp chuyện. Còn em thì chủ động nói chuyện với đứa em họ anh ấy cho người ta đỡ nghĩ mình ɱấƫ lịch sự. Rồi dần dà 2 đứa mến nhau.
Mãi sau anh mới ngỏ lời yêu. Lúc đầu em cũng ngại, chỉ vì người ta là trai tân, lại ít hơn mình 2 tuổi. Chả biết về với nhau có được yên ổn hay không. Chồng cũ hơn em tận 5 tuổi mà cũng có ra dáng người lớn được tí nào.
2 đứa em cũng chia tay tới 3, 4 bận. Đúng là yêu rồi thì khó dứt lắm. Chỉ cần thấy anh van vỉ xin được quay lại là em đã mềm lòng.
Biết chuyện em có người yêu, nhà em mừng ra mặt. Còn nhà anh thì có vẻ không hứng thú mấy. Chẳng thế mà công khai chuyện tình cảm tới 2 tháng mà anh không đưa em về ra mắt lần nào. Trong khi 2 bên chỉ cách nhau có 10km.
Aпʜ không nói ra nhưng em thừa biết nhà bên ấy nghĩ gì. Họ không thích 1 đứa con dâu là gái nạ dòng cũng có lý. 1 lần đi chơi em có nói thẳng. Tưởng anh sẽ lăn tăn, đắn đo nhưng ngờ đâu lại quả quyết: “Aпʜ chả sợ. Cuối tuần này anh đưa em về thăm nhà”.
Rồi hôm Chủ nhật anh tới đón em sang đó thật. Trên đường đi anh chỉ nói là có bố mẹ và cô em gái ở nhà. Em mới ghé lại 1 quán bán hoa quả mua mấy thứ. Ngờ đâu lúc đến nơi em thấy có bao nhiêu người. Đến cả anh cũng ɡіậƫ mình chẳng ngờ bố mẹ lại gọi nhiều người họ hàng đến như vậy.
Em chào hỏi rồi ngồi lại nói chuyện. 1 người tự xưng là thím dâu nói: “Thằng Bảo là cháu cưng của cả nhà nên ngày nó ra mắt người yêu ai cũng thấy sốt ruột”.
Người nhận là chị họ hỏi: “Chắc em nhiều tuổi hơn chị, nhưng chị là chị gái Bảo, em về đây rồi thì cũng học cách xưng hô dần đi cho quen. Nghe Bảo kể em từng có 1 đời chồng à?”.
Em ngượng ngùng nói “dạ”, còn chưa biết bảo sao bà cô của Bảo đã cười: “Thế là có kinh nghiệm làm dâu đấy!”.
Mọi người cười với nhau, kẻ tung người hứng 1 lúc làm em luống cuống chả biết đáp trả ra sao. Chắc anh thấy em bối rối nên cũng lại gần bảo: “Thôi muộn rồi, hay là mình xuống bếp xem mọi người nấu nướng món gì”.
Lúc này mẹ anh mới nói: “Mày lên lịch muộn quá mẹ chả kịp đi chợ, gọi mọi người đến chơi cũng chả biết ai đến được ai không nữa kia. Thôi bây giờ tạm gọi là đông đủ rồi thì 2 đứa tự tính toán, đi chợ đi”.
Rồi tất cả cùng hùa vào: “Đúng đấy, phải để dâu mới quen việc chứ. Thử đi chợ cơm nước 1 bữa từ A – Z xem sao nào”…
Aпʜ ngượng ngùng kéo tay em đi. Ngồi sau xe anh em thấy bực lắm, nhưng chả lẽ ngày đầu ra mắt mà mình lại tỏ thái độ thì ɱấƫ hay nên em vẫn nín nhịn. Lúc đó em chỉ nghĩ mọi người chắc đang tìm cách thử thách mình thôi.
2 đứa đi chợ mua bao nhiêu đồ, về đến nhà cũng đã hơn 10 giờ trưa. Vừa thấy tụi em, có người đã nói: “Mau mau lên kẻo quá giờ trưa”.
Em vào bếp hị hụi nấu nướng. Aпʜ cũng loanh quanh ở bên phụ đỡ. Ngoài kia mọi người vẫn ngồi không, chả ai chịu vào giúp cả. Lúc này em bực mình thật sự nhưng vẫn cố nấu cho xong bữa.
Mọi thứ đâu vào đấy cũng đã xém 12h. Mấy bà chị, bà thím, bà cô nhà anh uể oải đi vào sắp mâm bát. 1 người nếm thử bát canh miến bảo: “Ối dồi, miến đang còn cứng lắm!”. Người khác trỏ vào đĩa ƫʜịƫ gà: “Gà cũng sống lõi đây này”…
Em tức quá mới dằn nắm đũa xuống mâm nói thẳng: “Dạ, lần đầu tới thăm nhà cháu lạ đủ thứ, chả biết đồ đạc cất ở đâu nên nấu hơi lâu. Lần sau cháu nghĩ sẽ mua trước vài chục suất cơm hộp, cả nhà mỗi người 1 hộp xúc ăn cho đỡ phải chờ!”.
Họ trừng mắt nhìn nhưng em cũng chẳng thèm quan tâm mà bỏ về thẳng, mặc kệ anh chạy theo níu kéo.
Trần đời em Cʜύą ghét cái kiểu coi thường đàn bà, lấy đàn bà ra làm trò tiêu khiển. Thà em mang tiếng 1 đời chồng còn hơn là cố đấm ăn xôi cưới thêm 1 người nữa để tự làm khổ bản thân.
Theo oxii