– Bà đi đứng cái kiểu gì thế hả, không có mắt à.
– Cái cậu này ăn nói hay nhỉ?? Bố mẹ cậu không dạy cậu cách ăn nói lễ phép với người lớn hả.
Mà rõ ràng là cậu đi sai, phóng nhanh vượt ẩu mà lại không xin lỗi tôi à. Mà rõ ràng hôm qua tôi
vừa mới giúp cậu băng bó vết thương ở chân khi cậu bị ngã xe gần nhà tôi. Thế mà hôm nay
cậu vô ơn với tôi như thế đấy.
– Đúng là mụ già lẩm cẩm. Lảm nhảm điếc cả tai. Tránh ra cho người khác còn đi.
Dứt lời thì Phong lao vút xe đi và chẳng buồn đỡ bà cụ mình đâm phải đứng dậy. Phong chẳng
biết sau lưng mình người ta đã nói những gì.
– Cái thằng này không có ai dạy dỗ hay sao ấy. Không biết là bố mẹ nó đâu rồi.
– Nó có bố mẹ đầy đủ đấy. Nhưng mẹ nó chiều nó lắm, cái gì bà ấy cũng chiều theo ý nó cho
bằng được. Ấy thế mà bà ấy lại quên cách dạy dỗ nó biết ơn người khác.
– Đúng là con hư tại mẹ chẳng sai tý nào. Con tôi mà hư, tôi đánh tuốt xác nó ra.

Đúng như lời họ nói, Phong rất được mẹ nuông chiều. Mẹ Phong chỉ có một mình Phong cho
nên mọi thứ tốt nhất bà đều dành tất cả cho Phong. Mỗi khi Phong khóc lóc, giận dỗi, mẹ
Phong sẽ mang tất cả những thứ Phong thích ra để dỗ dành. Mỗi khi được người khác cho hay
giúp đỡ điều gì, Phong đều không cảm ơn bởi vì đã có người cảm ơn thay Phong chính là mẹ.
Mẹ Phong chẳng bao giờ bắt Phong nhận lỗi khi Phong làm sai. Mà cho dù Phong có lỗi, mẹ
Phong cũng sẽ tìm cách để mọi lỗi lầm ấy tan biến.
Con hư tại mẹ, chẳng phải không dưng mà người ta lại nói như vậy. Cũng phải có lý do của nó
cả. Cha mẹ luôn là những người yêu thương con cái, luôn cố gắng đùm bọc con cái nhiều nhất
có thể, dù chúng đã đủ lông đủ cánh để rời xa bố mẹ, làm kinh tế riêng, xây dựng sự nghiệp.
Trong mắt bố mẹ, con cái có lớn thế nào, trưởng thành ra sao thì vẫn mãi chỉ là những đứa con
bé bỏng. Mà nhất là những người mẹ, lúc nào cũng sẽ nuông chiều con mình hơn người cha.
Con dù lớn vẫn là con của mẹ cũng là vì như vậy. Những đứa con ấy dưới sự nuông chiều của
người mẹ chỉ biết nhận lại mà không biết cho đi. Nhận lại mà không hiểu rằng mình cần phải
biết ơn với những người đã mang đến điều tốt đẹp cho mình.
Một người có thành đạt hay không đều do sự giáo dục từ bé của bố mẹ. Yêu thương con là
cách tốt nhất để một đứa trẻ trở nên có ích với xã hội, nhưng giáo dục kiểu bao bọc, che chắn
lại không phải cách yêu thương con đúng đắn. Những đứa trẻ được bao bọc sẽ chẳng bao giờ
dám thể hiện mình, lúc nào cũng sống trong cái vỏ bọc mà cha mẹ tạo ra cho mình. Dám đảm
bảo rằng, trong số 10 người con được mẹ bao bọc, che chở, nuông chiều sẽ chẳng có mấy
người thành đạt và biết cách đối nhân xử thế.
Trên đời này, tình mẹ tốt nhất chính nhưng phải biết cách rút lại ít nhiều yêu thương đúng lúc
để cho con cái của mình biết cách trưởng thành, biết cách sống trong xã hội, biết học cách cho
đi khi được nhận lại. Như trong câu chuyện trên, chính vì Phong được mẹ quá nuông chiều cho
nên đã không còn biết đối xử lễ phép với người lớn. Phong luôn ỉ rằng có sự bao bọc của mẹ là
mình có quyền làm tất cả những điều mà mình muốn. Sự vô ơn của Phong chính là do những
lần mẹ nuông chiều, dạy cho Phong hiểu rằng mình luôn được quyền hưởng những điều tốt
đẹp nhất mà chẳng cần phải cảm ơn bất kì một ai.
Không muốn con mình ra ngoài xã hội trở thành những đứa trẻ vô ơn thì cha mẹ cần ngừng
ngay việc nuông chiều con cái lại. Sự nuông chiều thái quá sẽ càng chỉ khiến cho những đứa
con không muốn cố gắng, ỉ lại, thậm chí là nảy sinh thói vô ơn với chính cả cha mẹ, những
người đã chăm sóc tốt cho chính mình. Cách giáo dục của cha mẹ quyết định phần lớn sự
trưởng thành của những đứa con. Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi là như vậy mà.
St