Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

’Anh ăn cho hết để mai em khỏi ăn cơm nguội đấy mà!’

KENHPHUNU.COM  | 22:00 , 10/03/2019
’Anh ăn cho hết để mai em khỏi ăn cơm nguội đấy mà!’

Vợ chồng tôi về sống với nhau cũng được gần 5 năm và có với nhau 1 bé gái 4 tuổi. Tôi làm mảng tài chính nên lúc nào cũng vội vàng, gấp gáp, còn vợ tôi chỉ là nhân viên văn phòng nên có phần rảnh rỗi hơn. Cưới nhau về tuy xảy ra nhiều xung đột nhưng chúng tôi cũng cố gắng hòa nhập để sống tiếp với nhau.

Cũng may vợ tôi cũng là người hiền lành và hiểu chuyện nên chẳng bao giờ phàn nàn hay kêu ca lấy nửa lời chuyện tôi suốt ngày đi tiếp khách này rồi đối tác nọ. Sau mỗi ngày dài đi làm về tôi đều thấy vợ cơm canh nóng hổi chờ sẵn. Còn hai mẹ con cô ấy đã ăn trước để cho con gái học bài và đi ngủ sớm.

Buổi sáng trước đây cô ấy thường nấu đồ ăn rồi gọi hai ba con tôi dậy. Nhưng gần đây tôi hay phải về muộn nên sáng ra muốn ngủ thêm chút nữa, tôi bảo vợ:

- Em ơi, từ hôm sau em không phải nấu gì cho anh đâu. Sáng để anh ngủ thêm vì tối đã đi làm về muộn rồi. Anh ăn ở ngoài cũng được…

Từ hôm đó trở đi, vợ tôi không chuẩn bị đồ ăn sáng cho tôi nữa. Nhưng cô ấy vẫn dậy sớm như bình thường vì nơi làm việc ở khá xa và còn phải đưa con đi học. Tôi cũng không rõ là sáng ra hai mẹ con ăn gì, chỉ biết là buổi tối bao giờ vợ cũng nấu nhiều cơm hơn bình thường.

Ảnh minh họa

Có lần buổi tối trước khi đi ngủ, tôi nghe thấy con gái nói với mẹ:

- Mai mẹ cho con ăn cơm nguội muối vừng cùng mẹ nhé.

- Mẹ đã chuẩn bị đồ để nấu phở gà cho con rồi.

- Vâng ạ!

Bình thường tiền lương của vợ tôi để cô ấy tự chi tiêu lặt vặt. Hàng tháng tôi vẫn đưa 2/3 lương của mình để dùng vào những khoản lớn trong nhà. Nhưng hôm sau, khi tôi dậy sớm hơn bình thường thì thấy cảnh hai mẹ con đang ăn sáng. Cô con gái thì ăn một bát cháo thịt, vợ tôi thì đang ăn cơm nguội từ tối hôm qua.

Tôi hỏi:

- Ơ? Sáng nào em cũng ăn cơm nguội như thế này à?

- Em… À vì cơm tối qua còn nên sáng nay em ăn. Anh có muốn ăn gì không? Để em nấu cho…

- Không, anh đi đây.

Thấy vợ nói vậy tôi cũng chẳng bận tâm nữa vì nhà cũng có hoàn cảnh gì lắm đâu. Cho đến 1 lần, tôi đi nhậu với mấy đồng nghiệp sau giờ làm như mọi khi. Lúc ấy thực sự cũng chưa say lắm nhưng vì xe của tôi lại bị hỏng mà xung quanh thì không có chỗ sửa, muộn nên tôi đành về nhà ông bạn gần đấy.

Định bụng ngủ lại sáng mai mang xe đi sửa rồi đi làm luôn. Sau đó tôi gọi điện về báo cho vợ biết. Vợ ông bạn vừa đưa con về quê từ trưa có việc nên nhà cũng chẳng có người cơm nước. Tôi lục tủ lạnh thì cũng trống trơn, khác hẳn với cái tủ lạnh nhà tôi.

- Sao nhà ông chẳng có gì ăn vậy?

- Úi trời, vợ tôi cũng bận tối mắt suốt ngày, vừa đi làm vừa con cái lúc nhớ lúc quên. Mấy hôm nay nhà ngoại lại có việc cô ấy phải lo nhiều nên chắc không để ý.

Lúc này bụng tôi đói, mà trong tủ lạnh thì duy nhất chỉ có lọ muối vừng. Khi nãy tôi chỉ uống rượu mà không ăn gì, vẫn định bụng về nhà ăn cơm vợ nấu.

Đang đói thì ông bạn nói to:

- À may quá! còn bát cơm nguội đây này, ông ăn tạm đi.

Đói quá nên tôi rắc lọ muối vừng vào ăn luôn. Từ ngày lấy vợ đến giờ tôi chưa khi nào phải ăn cơm nguội cả. Vừa đút vào mồm thì tôi nhăn mặt:

- Cơm gì mà cứng thế này… Tôi chịu không nuốt nổi đâu.

- Gớm, ông được vợ chiều quen rồi, ngày nào cũng cơm canh nóng, chứ tôi thỉnh thoảng vợ đi vắng ăn cơm nguội là chuyện bình thường.

Đột nhiên, điện thoại của tôi báo có tin nhắn của vợ:

- Anh ngủ chưa? Tối anh đã ăn gì chưa. Em nấu cơm mà anh lại không về. Hôm nay có cá kho ngon lắm.

Tự nhiên, tôi buông bát cơm và nghĩ hôm nay thừa nhiều đồ ăn và cơm thế chắc chắn mai vợ tôi lại ăn cơm nguội rồi. Một lần phải ăn cơm nguội tôi đã không nuốt nổi, vậy mà bao lâu nay vợ tôi vẫn ăn mà có kêu ca lời nào đâu.

Lúc này, tôi không muốn nghĩ thêm gì nữa mà mượn luôn xe của ông bạn phi thẳng về nhà. Vợ mở cửa cho tôi mà cũng bất ngờ lắm. Tôi bảo vợ hâm lại đồ ăn rồi ăn hết sạch. Vợ tôi cứ thế tròn mắt nhìn, em hỏi:

- Anh đói lắm à. Có ăn thêm không để em nấu.

- Không, anh ăn cho hết để mai em khỏi ăn cơm nguội đấy mà.

Tôi ôm chặt cô ấy vào lòng thủ thỉ:

- Từ mai buổi sáng anh sẽ dậy sớm để ăn với hai mẹ con. Tối anh cũng sẽ cố gắng về đúng giờ và không la cà nhậu nhẹt để em phải chờ cơm nữa.

- Anh sao vậy. Em có kêu ca gì đâu. Anh làm vất vả thì phải thời gian nghỉ ngơi mà.

- Thời gian vừa qua anh đã quá vô tâm, để em một mình lo lắng tất cả mọi việc trong nhà. Tối nay ở nhà ông bạn, anh ăn cơm nguội nhà anh ấy mà không nuốt nổi. Vậy mà bao lâu nay em vẫn ăn sáng như thế.

Em mỉm cười nhìn tôi không nói gì, 5 giây sau, vợ dụi dụi đầu vào lòng tôi. Ôm chặt em trong lòng tôi trộm nghĩ, ai bảo phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng, đàn ông chúng tôi cũng hơn nhau ở bà vợ đấy. Ít nhất cưới em, tôi không bao giờ phải ăn cơm nguội mỗi ngày...

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep