Nói là làm, Mơ bắt đầu đi buôn với một cái xe đạp. Cô ra chợ buôn đủ thứ, từ rau cỏ, hải sản cho đến thịt thà. Vốn nhanh nhẹn lại nghĩ thương chồng, nhà chẳng có gì ăn nên Mơ siêng năng lắm.
Hồi đó mỗi ngày Mơ đều cắm mặt đạp xe, buôn chỗ này, bán chỗ nọ. Cũng may là nhờ vậy nên cuộc sống của hai vợ chồng cũng đỡ khổ. Tiền đi buôn, Mai dùng mua thức ăn, trả tiền thuê nhà.
Được 2 năm thì Nam xin được việc làm, thu nhập cũng tạm ổn. Lúc đó, Mơ chuyển sang buôn hải sản. Những ngày bầu to vượt mặt, cô vẫn cứ bán mặt ở chợ để lấy tiền nuôi cả gia đình.
Nam lúc đó để giành tiền để mua nhà. Nhờ tính toán hợp lý nên cuối cùng sau 5 năm chật vật ở thành phố, hai vợ chồng cũng đã mua được một căn hộ. Lúc đó, cuộc sống của hai vợ chồng mới tạm ổn.
Nam dần dần được lên chức. Từ phó phòng rồi lên trưởng phòng. Mơ không được học hành tử tế nên chả xin được việc gì, cô cứ bán mặt ở chợ như thế nên nhan sắc cũng không được xinh đẹp cho lắm.

Ảnh minh họa
Hôm đó, Nam về nhà hớn hở nói với vợ:
- Vợ này, lớp anh có buổi họp lớp nhân 60 năm ngày hội trường. Em đi cùng anh nhé?
Mơ nghe chồng nói thì chối ngay:
- Thôi, anh đi một mình là được rồi. Em còn bận con, bận buôn bán, làm sao mà đi được?
- Em nghỉ một ngày có sao đâu? Em làm cả đời rồi, giờ nghỉ đi, anh cũng muốn em có thời gian thư giãn. Mai anh sẽ gửi con cho hàng xóm trông hộ rồi đưa tiền cho chị ấy.
- Nhưng mà…
Nam không cho vợ nói hết câu, anh bảo:
- Không nhưng gì hết, đây là dịp hiếm. Mấy thằng lớp anh ai cũng đưa vợ đi, anh cũng muốn giới thiệu em với mọi người.
Thế là Mơ đành nghe lời chồng. Sáng hôm sau, Nam đưa vợ đi. Hội trường năm nay được tổ chức rất to. Vừa gặp các bạn, Nam đã giới thiệu:
- Giới thiệu với các cậu, đây là Mơ – vợ tớ. Đợt chúng tớ cưới các cậu ở xa quá không về được nên chưa có dịp giới thiệu.
Thấy Nam nói xong, mấy người bạn của anh đều cười cười. Một người bạn của Nam kéo anh ra chỗ khác rồi hỏi:
- Mày có bị lừa không? Vợ mày đây á? Trông vừa quê vừa già thế!
Nam tỉnh bơ:
- Ừ, vợ tao đấy, cô ấy quê nhưng tuyệt lắm! Không có cô ấy chắc giờ tao đã không có vị trí như ngày hôm nay rồi.
- Giời, mày nói thế chứ phụ nữ đầy ra, nhiều người còn giỏi và đẹp nữa. Mày nhớ cái Ngân không? Cô ấy thích mày suốt 3 năm đại học đấy. Hôm nay cũng đến kìa, nhìn người ta mây mẩy thế cơ mà.
Nghe thằng bạn nói, Nam cũng trộm liếc về phía Ngân, cô đúng là xinh đẹp thật. Ngân cũng có mặt ở đó, cô đã nghe thấy lời anh bạn kia nói nên cũng chủ động đến bắt chuyện với Nam:
- Dạo này cậu khỏe không? Chúng mình mất liên lạc với nhau cũng lâu rồi nhỉ.
- Ừ cám ơn cậu. Mình vẫn thế. Cậu giờ xinh đẹp lắm đấy.
Nam đứng tiếp chuyện với Ngân 1 lúc quên bẵng Mơ đi. Mơ đứng lẻ loi trong góc nhìn về phía chồng, cô đúng là không thuộc về nơi này mà. Đến lúc ăn, khi ngồi cạnh chồng trên bàn tiệc, Mơ cũng loay hoay không biết phải ăn uống như thế nào với những món ăn dùng dao, dùng dĩa và ly rượu tây trên bàn.
- Để anh cắt giúp em. Em không quen ăn đồ này đâu.
- Nam yêu vợ quá nhỉ. Kìa, uống với Ngân đi. Cô ấy cầm ly mời cậu nãy giờ rồi đó.
Nghe thấy vậy, Nam đành bỏ dao dĩa xuống cầm cốc uống với cô. Mấy tuần rượu trôi qua, Nam cũng ngà ngà say. Anh đứng lên ra nhà vệ sinh, Ngân thấy vậy cũng đứng lên theo vào.
- Ơ... Ngân, em cũng ra đây sao? Anh uống kém quá hơi say rồi.
- Anh Nam... thực ra em thích anh từ lâu rồi. Anh cũng biết mà.
- Anh... anh biết nhưng mà anh đã có vợ mất rồi.
- Em không cần danh phận cũng chẳng quan tâm đến chuyện đó. Em chỉ cần anh thôi.
Nói rồi, Ngân ép sát Nam lên tường, đang chếnh choáng rượu nên anh chẳng thể đẩy cô ra. Ngân đang định nhún lên hôn lên môi Nam 1 cái thì anh bất ngờ đẩy cô ra nói:
- Đừng em. Vợ anh còn ở đây. Anh không muốn khiến cô ấy buồn.
- Anh... Em chỉ xin anh 1 nụ hôn được không? Rồi em sẽ quên hết chuyện hôm nay.
- Không được đâu em. Toàn bộ con người anh chỉ thuộc về vợ anh mà thôi.
Nghe thấy vậy, Ngân buông thõng tay ra. Cô... không ngờ anh lại yêu vợ và cương quyết đến thế. Cô đến sau và cũng thua cô vợ quê của Nam thật sự rồi.
St