Nhiều lúc tôi khát khao tình thương của mẹ và dượng đến cháy gan cháy ruột, nhưng họ chỉ dành cho tôi mỗi khi họ muốn tôi làm việc gì đó có lợi cho hai người.
Tôi lớn lên cũng có bao mơ ước và hoài bão cho riêng mình. Học xong tôi không vào làm việc trong công ty của gia đình, mà tìm một công việc đúng sở thích.
Thời gian đó, tôi quen Thắng, một người đàn ông là bạn của dượng thường hay lui đến nhà. Anh cũng có vẻ để ý đến tôi, tuy già hơn tôi 1 giáp nhưng anh săn đón tôi rất nhiệt tình.
Từ lúc Thắng tán tỉnh tôi, bố dượng đột ngột thay đổi thái độ, đối xử với tôi tốt vô cùng. Tôi đã nghĩ rằng cuối cùng cũng có ngày ông ấy chấp nhận mình. Nhưng rồi tôi choáng váng khi nghe chính bố dượng nói:
- Nghe lời bố, đồng ý lấy Thắng đi con, nó già một tý nhưng nhà giàu, lấy nó con sẽ không bị thiệt đâu!

Ảnh minh họa
B Mẹ gọi tôi vào phòng nói chuyện riêng. Giờ tôi mới biết sự thật công ty của mẹ và dượng đang gặp khó khăn, chỉ có Thắng mới có thể cứu được. Nếu tôi đồng ý thì anh sẽ rót một số vốn không nhỏ để giúp bố mẹ tôi vực công ty dậy. Tôi uất ức bảo mẹ:
- Mẹ với Dượng muốn bán con đi để trả nợ sao?
Tôi bị mẹ cho ăn một cái tát.
- Hỗn láo. Mẹ muốn mày được ấm cái thân mà lại cãi ngang vậy à?
- Mọi người đã coi con là 1 người trong gia đình này chưa?
Tôi bỏ đi khỏi nhà được vài hôm. Thế rồi mẹ tôi bị đột quỵ vì số nợ ngân hàng quá lớn. Lúc này dượng lại van xin tôi:
- Nếu con còn muốn có mẹ thì lấy cậu Thắng đi.
Tôi đã suy nghĩ chuyện này rất nhiều. Từ bé đến giờ tôi chưa biết nếm mùi tình yêu là gì. Quan trọng hơn là gia đình Thắng giàu có, và chỉ có duy nhất người đàn ông đó mới có thể giúp gia đình tôi. Có tiền vừa trả nợ được ngân hàng, vừa cứu chữa được mẹ. Cuối cùng tôi lạnh lùng nói với dượng:
- Con đồng ý làm vợ anh Thắng để anh ấy cứu cả nhà mình.
- Dượng biết ơn con nhiều...
Nhà Thắng giàu mà đám cưới diễn ra nhanh chóng, gọn nhẹ nhất có thể. Thế nhưng ngay trong cái đêm tân hôn tôi đã gặp ám ảnh kinh hoàng. Tôi được đưa về một căn biệt thự rất sang trọng. Tắm xong, đi loanh quanh tìm chẳng thấy chú rể đâu. Anh vừa ở đây đã biến mất đâu rồi? Tôi đi lòng vòng thì bắt gặp Thắng đang đứng nói chuyện điện thoại với ai đó:
- Dạ, vẫn đúng theo kế hoạch, vụ này thành công chúng ta chia đôi tiền. Vâng, ông ấy ưng lắm! đang hí hửng chờ đợi rồi.
- ...
- Được thôi. Vâng, chào chú! Tôi cũng chuồn đây.
Tôi đứng góc cầu thang nghe được lõm bõm mọi chuyện. Lúc này quần áo hớ hênh vì vừa tắm xong nhưng tôi hiểu ra mọi chuyện. Hóa ra họ, anh chồng hờ và bố dượng bày mưu bán tôi cho một người đàn ông khác nữa.
Nhưng tôi bị Thắng chặn lại ngay ở cửa.
- Này, em định chạy đi đâu thế? Không tân hôn sao?
- Anh lừa tôi phải không?
- Nói thật anh cũng không hứng thú với em đâu. Thế nên anh nhường em lại cho một người khác. Cứ ở đây mà hưởng phúc.
Tôi vùng vẫy để thoát khỏi tay anh, nhưng đã bị đẩy ngược vào trong một căn phòng khác. Cánh cửa đóng sầm lại ngay sau lưng. Tôi quá hoảng hốt, chân tay co rúm lại.
Hoá ra Thắng chỉ là một tên môi giới hôn nhân. Tôi bị lừa, bị đẩy hết từ người này đến người khác, và cuối cùng tôi rơi vào tay của ai đây? Trên giường là một người đàn ông đã đứng tuổi. Tôi hãi hùng khi nhận ra người đàn ông đó già hơn cả dượng tôi. Ông ta bệ vệ ngồi yên trên giường khiến tôi sợ hãi:
- Lại đây với anh...
Cuối cùng đời tôi lại bị gán cho một người như thế này sao? Tôi sẽ phải hầu hạ ông ta suốt một đời sao? Ông khẽ lật tấm chăn mỏng ra, và tiến về làm tôi sợ hãi.
- Tại sao các người lại phải làm vậy? Các người coi tôi là một món đồ chơi sao?
- Anh già rồi. Nếu trực tiếp đến hỏi cưới thì em có đồng ý không? Anh cần một người vợ còn nhà em cần tiền... Hãy ngoan ngoãn làm vợ anh nhé!
- Không bao giờ!
Tôi đạp cửa, may mắn là không bị chốt ở ngoài, lấy hết sức vùng chạy ra khỏi ngôi nhà đó. Tôi nhất quyết không thể chỉ vì chút tình thương giả tạo của dượng và mẹ mà nhắm mắt nhắm mũi đưa chân, để họ lừa tôi đến giây phút cuối cùng. Cuộc đời tôi là do tôi tự quyết, món nợ của dượng với mẹ, họ hãy tự gánh lấy...
St