- Bố mẹ không bao giờ chấp nhận cho con lấy cái thằng tứ cố vô thân, không mảnh đất cắm dùi như thế.
- Bố mày nói phải đấy, nếu cứ cố tình thì đừng có trách.
Mặc cho gia đình ngăn cản, dọa sẽ từ mặt nhưng tôi vẫn quyết đánh đổi mọi thứ để được làm vợ anh. Không đám cưới rình rang, chỉ vài mâm cỗ, có sự chứng kiến của bố mẹ và mấy người họ hàng bên đó chứ nhà tôi thì không hề đoái hoài.
Hai đứa dọn ra sống trong cái phòng trọ bé tí, tôi từ bỏ những bộ váy áo hàng hiệu, đắt tiền, từ bỏ thói quen ăn sung mặc sướng để sống kham khổ và tập làm người phụ nữ của gia đình. Có những bữa, mâm cơm chỉ vỏn vẹn đĩa rau luộc cùng vài ba miếng thịt nửa nạc, nửa mỡ, tôi phải nói dối chồng, nhường anh ăn hết rồi lúc anh đi khỏi lại cố nuốt bát mì tôm lót dạ.
Thấy chồng là người ham học, tôi động viên anh cố học lên thạc sĩ để mong có cơ hội đổi đời. Hàng ngày, tôi dậy từ 3h sáng, ra chợ ngồi bán rau, dù trời mưa hay nắng cũng không dám nghỉ ngày nào. Thấm thoắt đã 3 năm trôi qua, ngày anh nhận bằng thạc sĩ cũng là ngày anh ôm lấy tôi thông báo:
- Anh được nhận vào công ty nước ngoài rồi vợ ạ, làm trưởng phòng nhé, từ giờ em không cần phải ra chợ nữa. Bao nhiêu tháng anh chạy đôn chạy đáo làm việc cật lực ngoài giờ học thì giờ cũng được đền đáp rồi.

Ảnh minh họa
Vợ chồng tôi ôm nhau, mừng rớt nước mắt. Nhìn chồng phong độ trong bộ vest lịch lãm mà tôi cứ ngỡ mình đang mơ.
Từ hôm đó, tôi chỉ việc ở nhà làm sẵn những mâm cơm nóng hổi đợi chồng về để cùng thưởng thức, cảm giác hạnh phúc còn hơn cả lúc mới cưới. Ngồi bên cạnh chồng, tôi bẽn lẽn nói tới cái điều mà mấy năm nay chưa bao giờ nghĩ tới:
- Hay mình có con đi anh? Dù sao giờ anh cũng có công việc ổn định rồi, em muốn có đứa trẻ cho vui cửa vui nhà.
Vợ chồng tôi dự tính là như thế nhưng mãi nửa năm sau vẫn chẳng thấy tín hiệu gì. Tôi đâm ra lo lắng nên giấu chồng tới bệnh viện để kiểm tra. Lúc nghe bác sĩ nói kết quả, tai tôi như ù đi, chân đứng không vững nữa:
- Chị bị đa nang buồng trứng, tử cung mỏng nên rất khó có thai.
Khi biết chuyện, thời gian đầu lúc nào chồng cũng luôn ở bên động viên, an ủi, cùng tôi chạy đôn chạy đáo hết bệnh viện này đến bệnh viện khác để chữa trị. Nhưng từ lúc anh được lên chức phó Giám đốc thì mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi, anh không còn ngọt ngào, tình cảm với vợ nữa mà lúc nào cũng cáu kỉnh với khuôn mặt nặng trịch:
- Em nấu ăn kiểu gì thế này, món mặn, món nhạt làm sao anh nuốt nổi.
- Em nằm xê ra đi, đừng chạm vào người anh, đang mệt gần chết đây.
Anh đi làm 8 tiếng, thậm chí là 10 tiếng ở công ty nhưng cứ về đến nhà là nghĩ ra đủ mọi cớ để hạnh họe và gây sự với vợ. Nghĩ anh mệt mỏi, áp lực với công việc nên tôi vẫn cố gắng nín nhịn nhưng rồi đến 1 ngày chính mắt tôi lại chứng kiến cảnh chồng mình ôm ấp, cười nói vui vẻ với một cô gái khác.
- Anh... anh với cô gái này đang làm gì thế này?
- Nếu em đã nhìn thấy rồi thì anh cũng không cần phải giấu nữa. Vì em không thể sinh con nên anh muốn nhờ cô ấy mang thai hộ.
Thấy tôi cứ đứng đờ đẫn ra đó không nói được gì, anh gắt lên bảo:
- Em về đi chứ còn định làm gì nữa, anh phải đưa cô ấy về.
Từ ngày đó, mối quan hệ của vợ chồng tôi bị rạn nứt hoàn toàn. Tất cả các phương án từ cứng rắn đến mềm mỏng tôi đều đã sử dụng qua nhưng anh vẫn không quay về với vợ mà ngược lại chuyển hẳn sang ở với bồ và thẳng thừng thông báo:
- Cô ấy có thai rồi, anh sang đó chăm sóc tới khi nào sinh thì sẽ mang con về cho em nuôi.
- Anh... sao anh phải làm như thế với em?
Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, tôi không thèm đi đánh ghen cho bẩn tay nhưng cô bồ của anh không chịu an phận là người đẻ thuê mà muốn được làm vợ chính thức nên thường xuyên gọi điện, nhắn tin thách thức. Làm người đàn bà hiền lành mãi rồi, lần này tôi quyết định phải cho cả đôi biết mặt, cùng lắm là ly hôn.
Nghĩ là làm, tôi rút ngay một khoản trong sổ tiết kiệm của hai vợ chồng ra để đặt 100 bàn cỗ ở nhà hàng sang trọng bậc nhất, mời họ hàng, gia đình, bố mẹ anh tới, còn lý do tổ chức bữa tiệc sẽ thông báo khi mọi người đến dự. Xong xuôi, tôi nhắn cho chồng địa chỉ và bảo:
- Tối nay anh dẫn bồ đến nhé, em muốn 3 người chúng ta cùng ngồi ăn với nhau và nói chuyện về đứa bé, tất nhiên không có chuyện đánh ghen gì ở đây đâu. Có anh đi cùng cô ta, một mình em thì làm gì được chứ nên anh đừng lo.
Lúc anh dắt tay bồ vào bên trong thì không chỉ anh mà cả bố mẹ anh đều tròn mắt ngạc nhiên, không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Từ bên dưới, tôi đã trang điểm cho mình thật xinh đẹp trong chiếc váy bồng bềnh, ngẩng cao đầu bước lên rồi nói:
- Hôm nay con mời mọi người đến đây để tham dự lễ cưới lần 2 của chồng con với cô bồ bên cạnh. Con thấy chồng mình với cô ta cứ phải lén lén, lú lút gặp nhau vất vả quá nên hôm nay tổ chức luôn để ra mắt họ hàng. Từ giờ cô ta sẽ thay con chăm sóc anh ấy.
Anh chưa kịp nói gì thì bố mẹ chồng tôi đã lao lên tát cho con trai vài cái:
- Thằng mất dạy, sao mày dám làm như thế.
- Con... con... chỉ định kiếm đứa con thôi.
- Lại còn biện hộ, giờ mày chọn đi, một là vợ và bố mẹ, hai là đi theo bồ và đừng bao giờ nhìn mặt ông bà già này nữa.
- Thôi, mẹ không cần phải mắng chửi anh ấy nữa đâu, đơn ly hôn con đã viết sẵn rồi.
Tôi đưa tờ giấy ra trước mặt trước sự ngạc nhiên của chồng:
- Tôi không ly hôn thì ngồi xem anh đi cặp hết em này đến em khác để xin con à? Thật ra, bác sĩ nói bệnh của tôi đã chữa được 80% rồi và khả năng sinh được con cũng rất cao nên chẳng tội gì lại đi nuôi con cho người khác hết.
Dứt lời, tôi bước ra khỏi đó rồi lên taxi đi thẳng. Nhìn đám mây trong xanh đang trôi lơ đãng trên bầu trời, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm, bình yên đến lạ, không còn cảm giác mệt mỏi hay ghen tuông nữa. Đàn ông chẳng có quyền gì mà hành hạ phụ nữ, vậy tại sao làm vợ lại cam chịu chứng kiến chồng cặp bồ? Giá như tôi nhận ra điều này sớm hơn thì tốt biết mấy.
St