Tôi lấy chồng được 2 năm nay, chồng tôi là trưởng phòng cho một công ty nước ngoài, còn tôi là nhân viên dưới quyền anh. Hồi đó mới ra trường, vào công ty anh làm việc, được anh chăm sóc ân cần tỉ mỉ nên tôi có chút rung động, rồi bị anh tán đổ sau 2 tháng trời.
Hồi yêu nhau thỉnh thoảng anh cũng ghen bóng ghen gió với những đồng nghiệp, hay với đám bạn. Nhưng tôi nghĩ đơn giản chỉ vì anh yêu nên mới thế nhưng khi về làm vợ, tôi mới thấy nó đáng sợ đến mức nào.
Trước kia, thỉnh thoảng tôi vẫn còn đi uống nước, đi chơi với đám bạn thân nhưng từ khi lấy chồng, tôi không được đi bất cứ đâu. Hồi đầu làm cùng công ty, anh đưa đi, đưa về như học sinh lớp 1. Đến khi tôi làm công ty khác, anh cũng vẫn giữ thói quen đưa đón đó. Nhiều lần chống chế, anh mới để tôi tự đi xe của mình.
Nhưng tôi luôn phải về nhà đúng giờ, hôm nào công ty có việc hoặc tắc đường, anh căn vặn đủ điều:
- Sao em về muộn thế? Nay em đi với ai? Đi đường nào? Giờ đó làm gì mà tắc đường ghê vậy?...
Ảnh minh họa
Lấy chồng xong tôi dường như mất hết bạn bè, đặc biệt là bạn khác giới. Thỉnh thoảng, công ty có việc, tôi trang điểm, ăn mặc đẹp là gặp ngay ánh mắt dò xét của anh:
- Đi làm thôi chứ đi đâu mà ăn diện thế?...
- Nay công ty em có tổ chức sự kiện xong ăn tiệc luôn, ai cũng đều mặc thế cả.
Thường thì những hôm đó, anh sẽ nhắn tin, gọi điện liên tục để hỏi han đang làm gì, rồi sẽ xin về sớm để đón tôi ở công ty. Chỉ cần ra muộn một chút y rằng sẽ xảy ra cãi vã.
Hôm trước, lớp tôi kỷ niệm 10 năm ra trường, tất nhiên là chồng đưa tôi đến. Mọi khi anh sẽ về nhà đợi lúc nào xong thì đến đón nhưng hôm đó anh lại giở chứng đòi vào cùng.
Trong lúc "trà dư, tửu hậu", một cậu bạn ngày xưa cũng thích tôi nâng ly rượu với anh, giọng ngà ngà bảo
- Ngày xưa em tán cái Mai mấy năm trời mà nó không đổ đấy. Anh đúng là may mắn thật.
Cậu bạn chỉ mới nói đến đây gương mặt anh đã biến sắc, anh đặt mạnh ly rượu xuống bàn rồi đùng đùng kéo tôi về trong sự ngơ ngác của đám bạn. Không ngờ chỉ vì câu nói vô tình của cậu bạn thân mà chồng tôi lại hành động thiếu văn hóa đến vậy.
Trên đường về anh không nói gì, lái xe rất nhanh. Biết có chuyện lớn xảy ra, tôi ngồi im không dám phản kháng, đợi về nhà an toàn rồi mới nói chuyện. Vừa về đến nhà anh đã quát:
- Đồ lừa dối, nếu hôm nay tôi không đi cùng thì cô và cậu bạn kia sẽ xảy ra chuyện gì? Định hàn gắn lại tình xưa hả. Định đưa nhau vào nhà nghỉ để nói chuyện hả.
Nếu như những lần trước tôi cố gắng làm lành, nhưng lần này sức chịu đựng của tôi không còn nữa tôi cũng cãi lại:
- Anh vô lý vừa vừa thôi, anh quá đáng lắm rồi đấy. Đừng nghĩ tôi im lặng là anh muốn nói gì thì nói đâu.
Thấy tôi cãi anh lại càng làm to hơn nói tôi đàn bà lăng nhăng, đ.ĩ thõa…
Không thể chịu đựng thêm nữa. Chỉ vì câu nói vô tình của cậu bạn thân mà anh lăng mạ tôi một cách thiếu văn hóa như vậy. Tôi ném luôn tờ đơn ly hôn đã viết sẵn từ lần cãi nhau trước vào mặt anh, lạnh lùng nói:
- Vợ chồng ở với nhau nếu không tin tưởng nhau, lúc nào cũng ghen tuông thì ly hôn đi. Tờ đơn này tôi viết sẵn, ký sẵn rồi anh chỉ việc ký vào thôi.
Thấy vợ nói ly hôn thì anh như bừng tỉnh, nói nhẹ nhàng hẳn đi:
- Anh xin lỗi, cũng vì anh quá yêu em và sợ mất em nên mới thế. Anh không kìm chế được bản thân mỗi lúc như vậy, lại thêm chút rượu nên mới vậy. Em cho anh thời gian để anh sửa.
Thực sự với tính ghen tuông vô cớ của chồng, tôi cũng thấy cuộc sống ngột ngạt lắm. Tôi cũng cần phải có bạn bè, các mối hệ xã hội khác chứ. Tôi chẳng thèm nói gì, lẳng lặng bỏ lên phòng đóng cửa lại. Tôi đang suy nghĩ không biết có nên giải thoát cho bản thân không hay chờ anh thay đổi.
St