Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

CHIẾN THUẬT ĐÀN BÀ

KENHPHUNU.COM  | 12:00 , 15/03/2018
CHIẾN THUẬT ĐÀN BÀ

Ngày Dương cưới, đám bạn bè thân thiết chỉ ngó lên nhòm mặt cô dâu trong vài giây, còn lại, đa phần nhìn chăm chăm vào Huyền. Họ dò xét, phỏng đoán rồi xì xào bàn tán xem rốt cục, cô gái ấy nghĩ gì, hành xử ra sao.

Điều đó âu cũng dễ hiểu bởi tất cả những ai quen Dương mà chẳng biết, Dương yêu Huyền, yêu đến si mê cuồng dại. Mà tình yêu đó nào có ngắn ngủi, nếu không muốn nói là cả quãng thời thanh niên của Dương.

Ấy vậy mà đùng một cái Dương lấy vợ. Người ta choáng hơn nữa khi cô gái mà Dương cưới lại chẳng phải Huyền. Trước đó, chưa từng ai nghe thấy họ tuyên bố chia tay. Cuộc tình cứ thế chấm dứt theo một cách bất ngờ không ai có thể hình dung được.

Ngày cưới Dương, Huyền đẹp đến kì lạ. Dù không muốn so sánh nhưng quả thật Huyền đẹp hơn cả cô gái mặc váy cưới sánh bước bên Dương. Không hiểu đàn bà sau nỗi đau thất tình trở nên cuốn hút hay bởi Huyền cố tình phục sức như vậy để không cảm thấy mình là người bại trận trước một cô gái mà chỉ cách đây vài tháng còn là người xa lạ với Dương.

Huyền cầm ly rượu mừng, tiến đến vợ chồng Dương. Cô nâng ly, ánh mắt nhìn hai người một cách khó hiểu, không thể nào cắt nghĩa nổi:

- “Chúc mừng vợ chồng anh nhé, chúc anh hạnh phúc”

Nói rồi, Huyền quay sang nhìn cô gái trẻ măng, ánh mắt ngơ ngác và dường như sắp khóc ấy mà “dặn dò”:

đàn bà

Ảnh minh họa

- “Em thật may mắn khi lấy được người chồng như anh Dương. Nếu có gì em còn chưa hiểu về anh ấy, cứ hỏi chị nhé, chị không ngần ngại giúp em đâu. Dù sao, chị cũng là người rất hiểu về anh ấy”.Dương định lên tiếng trước lời nói ẩn ý đó của Huyền, nhưng bàn tay của Ly – vợ anh đang bấu chặt ra hiệu im lặng, vì thế mà Dương không cất tiếng. Huyền quay lưng đi. Cô không biết mình nói thế để làm gì. Có vẻ như cô muốn chứng minh mình là người đến trước, mình là người thắng cuộc nhưng tại sao cảm giác trong cô bây giờ chỉ là một sự thất bại ê chề?

Tối hôm đó là đêm tân hôn của Dương và vợ. Còn ở một nơi nào đó, Huyền say mèm…

Huyền chính thức trở thành người thừa trong cuộc đời Dương theo cái cách mà đến giờ cô cũng chưa tin nổi.

***

Trong nỗi đau đớn tận cùng của tâm hồn, Huyền nhớ Dương đến quay quắt. Càng nghĩ đến cảnh giờ đây anh đang ôm ấp một cô gái khác, hạnh phúc trong đêm đầu là chồng vợ, Huyền càng không sao chịu nổi. Cô gần như hóa điên và không kiểm soát nổi cảm xúc của mình. Huyền vớ lấy chiếc điện thoại nhắn cho Dương một cái tin:

- “Em nhớ anh, nhớ anh đến điên dại. Hãy gọi cho em đi…”

Dòng tin nhắn gửi đi rất lâu không có hồi đáp. Lần đầu tiên Huyền trải qua cảm giác này. Suốt 9 năm yêu nhau, chưa bao giờ Dương để cô phải chờ đợi như thế. Lồng ngực của Huyền đau, tức, khó thở. Cô tiếp tục nhắn một dòng tin:

- “Nếu anh ngó lơ em, em sẽ chết cho anh xem”

Lần này, Dương điện thoại lại ngay tức thì. Nhìn thấy số điện thoại của Dương, Huyền có cảm giác mình như được cứu sống từ địa ngục trở về.

- “Em sao thế…?”

- “Anh có thể đến bên em không? Em cần anh, em muốn được gặp anh ngay lúc này”

Đầu dây bên kia ngập ngừng:

- “Huyền, em có thể nào tỉnh táo được không? Em hiểu quá rõ vị trí của chúng ta mà. Anh và em, chúng ta chỉ còn là tình cũ. Chính em đã lựa chọn kết cục này. Đêm nay là đêm tân hôn của anh…”


Dương còn chưa kịp nói hết câu, Huyền gào thét:

- “Em mặc kệ, em mặc kệ hết. Em chỉ cần anh đến bên em ngay lúc này, em không muốn nghĩ gì về danh phận, về vị trí nữa. Nếu anh không đến, em sẽ khiến anh phải hối hận”.

Huyền chờ một lời hồi đáp, đầu dây bên kia yên lặng rất lâu. Và rồi, Dương cũng nói bằng cái giọng trầm buồn:

- “Em đừng làm gì manh động, cứ ở đó đợi anh, anh sẽ đến”.

Cảm xúc của Huyền khi ấy không biết phải dùng từ nào để diễn tả. Cô thấy mình chiến thắng một cách oanh liệt trước người vợ mới cưới của Dương. Huyền tự đắc: “Đúng là anh ấy yêu mình, mãi mãi chỉ yêu mình. Anh ấy có lấy vợ thì cũng chỉ là cưới một kẻ nằm cùng giường và sinh con cho anh ấy mà thôi. Bất cứ khi nào mình cần, anh ấy cũng sẽ tìm đến bên mình”.

Huyền hả hê nhiều lắm. Cảm giác đó giúp cô xoa dịu đi nỗi đau mình đã mất Dương vào tay người đàn bà khác. Huyền trở thành kẻ thứ ba, xen vào đêm tân hôn của Dương và vợ, chỉ có điều, Huyền là kẻ thứ ba đến trước mà thôi.

Cuối cùng thì Dương cũng xuất hiện trong căn phòng của Huyền. Cô chạy tới ôm chầm lấy anh mà khóc tức tưởi. Dương vỗ nhẹ vào vai Huyền, dìu cô vào giường. Đêm hôm ấy, thay vì nằm bên vợ để tận hưởng đêm tân hôn, thì Dương nằm đây, bên người tình cũ, vỗ về, an ủi cô:

- “Sao em lại làm thế?”

- “Em nhớ anh không chịu được. Em không thể nào tin được là mình đã không còn là gì của nhau”

- “Nhưng… chính em lựa chọn kết cục này… Khi anh đề nghị cưới, em đã không chấp nhận. Em đã chủ động buông tay anh, để rồi giờ em lại làm thế. Ly không đáng để phải chịu những tổn thương này, em hiểu không…?”

Huyền im lặng. Cô nhớ về những tháng ngày qua, chỉ vài tháng thôi mà cuộc đời của cả cô và Dương đã rẽ sang hai con đường khác nhau.

Huyền đẹp và tính tiểu thư. Bao năm qua, người ta vẫn nói chỉ có Dương mới chiều được cái tính khí thất thường đó của cô mà thôi. Vì được yêu và cưng chiều nên Huyền có phần ngang bướng. Huyền như vậy cũng bởi cô tin, Dương không thể nào rời xa cô… Nhưng Huyền dường như đã quá tự tin, hoặc ngây thơ tin vào câu nói: “Cái gì là của mình sẽ vĩnh viễn là của mình”.

Huyền đã từng nhận được lời cầu hôn từ Dương, nhưng cô làm mình làm mẩy. Lí do là bởi Dương muốn đón mẹ lên sống cùng. Bao năm vật lộn nơi xứ người, mua được một căn nhà ở thành phố, Dương thực hiện cái ước mơ đón mẹ lên ở cùng. Nhưng oái oăm thay, Huyền nằng nặc không chịu. Cô sợ cảnh phải làm dâu, cô không muốn cuộc sống của hai vợ chồng có thêm một kẻ thứ ba. Vậy là Huyền làm căng… Huyền nghĩ Dương sẽ nghe theo mình. Cô đâu ngờ, giữa bên tình bên hiếu, cuối cùng Dương đã bỏ cô để lựa chọn mẹ.

Thời điểm đó Huyền nghĩ Dương chỉ đang gây sức ép cho mình. Nhưng Huyền đã lầm. Sự dứt áo ra đi của anh là thật. Cho tới khi Dương hỏi Huyền lần cuối cùng: “Anh phải lấy vợ và sống cùng mẹ. Có một cô gái yêu anh và chỉ chờ đợi anh gật đầu. Anh muốn hỏi em, em đã suy nghĩ kĩ chưa? Nếu giờ em cân nhắc lại, vẫn còn kịp. Anh không thể nào bỏ mẹ anh được. Bà đã quá vất vả để nuôi anh. Nếu yêu anh, em phải yêu luôn cả người đã hi sinh cho anh, em đừng bắt anh phải bỏ rơi mẹ…”

Chỉ mới nghe đến thế, Huyền đã nổi khùng lên. Cô cay cú bởi hai người mới “chiến tranh lạnh” với nhau được 2 tháng mà anh đã tìm một mối mới. Trong cơn bốc đồng và cả sự sĩ diện, Huyền lạnh lùng tuyên bố: “Em sẽ không bao giờ sống cùng mẹ chồng, anh lựa chọn thế nào tùy anh”.

Đó là lần cuối cùng họ gặp nhau với tư cách là người tình. Đúng 2 tháng sau, Dương tìm Huyền trao cho tờ thiệp cưới. Hôm đó, Huyền mới tin là mình mất Dương thực sự.

Không thể nào nói hết nỗi tủi hờn của Huyền. Cô xoa dịu nỗi đau cho mình bằng việc thấy mình hơn đối thủ. Ly – vợ của Dương chỉ là một cô gái có nhan sắc bình thường, lúc nào cũng hiền hiền, lành lành, đứng trước Huyền, không bao giờ Ly dám nói một câu gì. Huyền lấy thế làm đắc thắng.

Cho đến giờ, khi Dương đã là chồng của một người đàn bà khác, dẫu cô ta có kém Huyền cả trăm bề thì vẫn có một thứ hơn: Đó là danh phận. Dù sao, Ly cũng là vợ của Dương… Đấy là thứ mà Huyền không thể nào được thừa nhận.

Huyền bắt đầu thay đổi quyết định. Khi có đối thủ, cô muốn chơi một cuộc chơi tình ái. Huyền cho rằng không bao giờ là quá muộn để giành lấy tình yêu. Huyền tin, chỉ cần cô muốn là có thể khiến Dương bỏ vợ để quay về bên mình.

Hơn 1 năm sau ngày Dương lấy vợ, mối quan hệ của Huyền và Dương có thể gọi là cảnh già nhân ngãi, non vợ chồng. Bất cứ khi nào Huyền gọi, là Dương đến, kể cả ngày hay đêm, nắng hay mưa. Càng thế Huyền càng tin mình thắng hoàn toàn trước Ly. Một người đàn ông có vợ, dám bất chấp tất cả mà đến bên cô mỗi khi cô cần, đó há chẳng phải là vì si mê quá không thể nào dứt ra?

Chỉ có một điều khiến Huyền trăn trở mãi… Dương đến bên cô, lần nào cũng vậy, anh làm mọi thứ mà cô muốn, ngoại trừ… “chuyện ấy”. Những lần bên nhau của hai người chỉ là ôm nhau và ngủ thiếp đi. Huyền khao khát được trở thành người đàn bà của Dương, được hòa quyện thể xác với người đàn ông mà cô yêu. Không những thế, chỉ có như vậy Huyền mới tin mình chiến thắng hoàn toàn.

Thời gian cứ dần trôi đi, Huyền không cam tâm mãi với cái danh phận này. Mặc dù cô hãnh diện khi mình có thể điều khiển Dương, nhưng cô vẫn hậm hực khi cái danh “vợ” chỉ thuộc về Ly. Huyền lên kế hoạch để độc chiếm Dương, để khiến Dương bỏ Ly mà trở lại bên mình.

Đêm hôm đó… trong căn phòng của Huyền, cô thủ thỉ vào tai Dương:

- “Anh, em có chuyện này muốn hỏi”

- “Em nói đi…”

- “Tại sao, tại sao khi bên em, anh… không bao giờ đòi hỏi điều đó”

Dương ngó lơ ánh mắt đi chỗ khác, trả lời ậm ừ:

- “Anh không muốn làm điều trần tục đó với em”

- “Tại vì anh yêu em đúng không?”

Dương im lặng. Huyền tự hiểu đó là câu trả lời đồng ý. Cô nghĩ, chắc anh ấy sợ phải thừa nhận vì đang là người đàn ông có vợ. Huyền tin, anh ấy yêu mình, mãi mãi yêu mình.

- “Em muốn có một đứa con với anh, có thể không?”

Dương khép đôi mắt lại, vờ như mình đang ngủ.

Huyền bỗng thấy chạnh lòng. Cô đẹp và đủ sức hấp dẫn, tại sao anh không vồ vập lấy cô như bao gã đàn ông khác thầm ao ước? Rồi cô lại tin, có lẽ anh tôn thờ mình, không muốn làm mình bị hoen ố khi chưa cho mình được một danh phận nên anh mới làm thế. Đàn ông phải yêu nhiều lắm mới kiềm chế được cái ham muốn bản năng của mình.

Huyền lẩm bẩm với chính mình: "Nếu đã vậy, đành phải dùng tới cách khác để giành anh về phía mình”

Huyền hẹn gặp Ly tại một quán cà phê. Thoáng thấy bóng Ly bước vào, Huyền vẫn tay gọi:

- “Ly à, chị ở đây”

Vẫn dáng vẻ rụt rè, khúm núm như mọi khi, Ly bước tới, bẽn lẽn cúi đầu chào người tình cũ của chồng mình.

- “Em xin lỗi, em tới hơi muộn”

- “Ừ, không sao, chị cũng vừa mới tới”

Huyền nhìn Ly bỗng thấy thương hại. Cô chợt nghĩ, không biết liệu Ly sẽ cảm thấy thế nào khi biết hơn 1 năm qua, dù cho Ly là vợ những mỗi khi cô cần, Dương lại lao đến bên cô? Chắc hẳn, Ly sẽ đau đớn lắm. Ly không hẳn có lỗi trong chuyện tình này, nhưng lỗi của Ly là đã yêu nhầm người, nên giờ cô phải chịu tổn thương thôi. Để giành Dương về tay mình, Huyền đành phải làm cái điều tội lỗi ấy.

- “Em biết không, đây là nơi chị và anh Dương vẫn hay hẹn hò nhau… cả trước kia và… bây giờ cũng vậy”

Huyền bắt đầu câu chuyện đầy ẩn ý. Ngồi đối diện, Ly vẫn nhấp ngụm cà phê chậm rãi và bình thản.

- “Chị thực sự xin lỗi nếu điều chị nói ra khiến em buồn, nhưng em có biết, kể từ khi em làm vợ anh ấy, ngay cả trong đêm tân hôn, anh ấy cũng kiếm cớ ra ngoài để đến bên chị không? Anh Dương yêu chị và mãi mãi chỉ yêu mình chị. Anh ấy lấy em để vừa lòng mẹ thôi. Giờ anh ấy hối hận lắm rồi. Anh ấy không thể xa được chị đâu. Chị đã để anh ấy có thời gian mà chấm dứt với em, nhưng có lẽ vì quá thương hại em nên anh ấy chưa có đủ can đảm để làm. Chị không muốn em khổ, không muốn em bị lừa dối thêm nữa nên chị gọi em ra đây để nói hết mọi chuyện…”

Ly đặt cốc nước xuống bàn, nhìn Huyền rồi tủm tỉm cười:

- “Chị biết không, trước đây em vẫn nghĩ, anh Dương chia tay chị, có lẽ anh ấy tiếc lắm. Nhưng giờ em biết mình đã lầm. Ngoại trừ việc chị đẹp, còn lại, chị vừa ích kỉ, nhỏ nhen lại ngây thơ đến mức khờ khạo”.

Nét mặt Huyền bắt đầu thay đổi, toàn thân cô nóng ran lên:

- “Chị nghĩ em hiền, hay em quá đần để không biết việc đó? Dù em có là cô vợ ngu ngơ thì em cũng sẽ phải ghen khi chồng mình đi với chị. Nhưng đấy là cách hành xử của những kẻ thấp mưu. Ván cờ này, chị thua rồi, chị thua ngay từ cái đêm tân hôn của tôi, khi chị cố tình kéo anh ấy ra khỏi nhà để đến với chị”.

- “Cô nói vậy là sao?”

- “Anh ấy đã rất giận, nhưng chính tôi bảo anh ấy đi. Tôi nói nếu chị làm điều gì dại dột, anh ấy sẽ phải hối hận cả đời, mà tôi thì không muốn anh ấy phải như vậy. Tôi có thể đợi anh, đêm tân hôn của chúng tôi có thể lùi lại, 1 ngày, 2 ngày, thậm chí là cả tháng cũng được bởi vì tôi và anh là vợ chồng. Còn chị lúc đó, chỉ như một chú cún đáng thương cần người che chở, nên tôi để anh ấy đi, như một sự bố thí tình yêu cho chị. Làm thế, chị nghĩ là mình thắng, nhưng chị đã thua đau. Anh ấy chẳng những thấy mệt mỏi vì chị mà còn khâm phục và thêm yêu tôi vì tôi đã không buộc anh ấy phải lựa chọn như chị”.

Huyền cố vớt vát chút niềm tin cho mình bằng hàng loạt những lí lẽ:

- “Chẳng qua là cô kém cỏi, cô biết không thể giữ anh ấy nên làm vậy để anh ấy thương tình mà không bỏ cô. Cô có biết, anh ấy ở bên tôi, anh ấy không hề làm chuyện đó, anh tôn trọng và nâng niu tôi như một trinh nữ. Đàn ông phải yêu nhiều lắm mới giữ được sự tôn thờ đó, cô có hiểu không? Nếu anh ấy chỉ chơi bời, anh ấy chắc chắn sẽ đòi hỏi thể xác, nhưng với tôi, anh ấy hoàn toàn không làm thế…”

Ly bật cười:

- “Chị đúng là không đáng làm đối thủ của tôi. Bấy lâu nay tôi cố tỏ ra mình ngây thờ và kém cỏi trước chị, vậy mà chị cũng tin ư? Chị nói đúng, đàn ông phải yêu nhiều lắm mới kiềm chế được ham muốn nhục dục. Chị đẹp như vậy, bên chị anh ấy vẫn phải giữ gìn, nghĩa là anh ấy yêu tôi nhiều lắm mới làm thế. Chính tôi đã nói anh ấy không được phép đi quá giới hạn cùng chị nếu không muốn có những hệ quả rắc rối sau này. Anh ấy kiềm chế bản thân vì sợ chị sẽ có bầu, sợ chị sẽ dùng cái bụng bầu đó mà ngáng đường anh ấy, vậy thôi. Và anh ấy đã làm thế. Anh ấy tâm sự với tôi rất nhiều, về cả cái ước muốn được có con của chị nữa đấy…”Trời đất quanh Huyền như sụp đổ. Thì ra bấy lâu nay, cô chỉ là một ả đàn bà đáng thương hại, được một người phụ nữ khác thương tình cho chồng đi bố thí chút tình cảm. Và Dương, anh cũng cố làm thế theo yêu cầu của vợ, và để tránh những rắc rối mà thôi.

Huyền chết lặng… Âm mưu tình ái của cô cuối cùng thảm bại như thế này ư:

- “Chị biết không, chị đã mất anh ấy kể từ khi chị bắt anh ấy phải lựa chọn giữa chị và mẹ. Nhưng khi đó, tôi chưa được anh ấy yêu. Nhờ có sự càn quấy và phách lối của chị suốt 1 năm qua, tôi đã có cơ hội để chinh phục trái tim chồng mình, khiến anh ấy hoàn toàn yêu tôi. Chị nghĩ tôi không biết hai người vẫn hẹn hò nhau ở quán này ư? Không đâu, lần nào anh ấy cũng điện thoại cho tôi. Cũng giống như lúc này, anh ấy đang đợi tôi ngoài kia để đón về. Chị đừng ảo tưởng nữa, hãy chấp nhận thực tế là, chị chỉ là tình cũ của chồng tôi mà thôi. Giờ tôi phải về, không chồng tôi đợi. Còn nữa, chị cũng đừng cố liên lạc với anh ấy làm gì, bởi vì khi anh ấy để tôi tung hê tất cả mọi việc, nghĩa là anh ấy đã chán chị lắm rồi.

Tôi chỉ muốn nói với chị một điều: Có không giữ, mất đừng tìm”.

Huyền lập cập không tin vào những lời Ly nói. Cô vội vã rút điện thoại bấm gọi cho Dương. Nhưng đầu dây bên kia chỉ là những tràng dài vô định. Dương đã thay số! Phía bên ngoài cánh cửa của quán cà phê, Dương mở cửa xe, đón vợ ra về…

Theo Hạ Vy (Khám phá)

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep