Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Chồng bắt đầu thấy sợ hãi khi cô vợ không thèm ghen tuông khi thấy mình đi với gái nữa

KENHPHUNU.COM  | 12:00 , 10/10/2017
Chồng bắt đầu thấy sợ hãi khi cô vợ không thèm ghen tuông khi thấy mình đi với gái nữa

Chị và anh đã từng có 1 mái ấm hạnh phúc. Chị là 1 người vợ ngoan hiền, chiều chuộng chồng con hết mực. Anh đã từng rất tự hào về gia đình nhỏ của mình, mỗi chiều đi làm về anh đều về nhà đúng giờ phụ vợ nấu cơm. Cuộc sống luôn rộn tiếng cười và quá đỗi bình yên.

Ngày chị sinh con đầu lòng niềm hạnh phúc như được nhân lên gấp bội. Anh cưng chiều mẹ con chị hơn cả nâng trứng. Chị mỉm cười mãn nguyện, rồi khi Bi được 4 tuổi chị quyết định sinh con thứ 2. Khi chị sắp sinh cả nhà quyết định đưa chị về quê để ông bà có thể đỡ đần.

Vậy là vợ chồng chị xa nhau gần nửa năm trời, cậu con trai đầu cũng theo mẹ về quê học. Anh ở lại 1 mình, lủi thủi trong căn nhà vốn từng rộn tiếng cười của vợ con. Những ngày đầu hễ nghỉ cuối tuần anh lại vượt 300 km về thăm gia đình. Anh nhớ vợ con đến phát điên nhưng rồi những chuyến thăm thưa dần, anh lấy cớ bận rộn tăng dần. Chị buồn nhiều hơn, tủi thân nhiều hơn.

Ở thành phố ngày ngày anh qua nhà cô đồng nghiệp ăn cơm, cô ta xinh đẹp trẻ trung vừa mới ra trường còn trẻ và mơn mởn. Anh thiếu thốn tình cảm khi xa vợ và rồi anh ngã vào tay người đàn bà khác. Chị vốn là người tinh tế, chị cảm nhận dường như anh đang thay đổi. Thế rồi khi con được 5 tháng chị bế con lên Hà Nội.

Anh cũng tỏ ra vui mừng nhưng chị cảm nhận niềm vui đó không thực lòng cho lắm. Chị âm thầm kiểm tra điện thoại của anh thì biết anh đang ngoại tình . Chị đau đớn khóc đến muốn ngất đi, hết nhìn con lại nhìn ảnh cưới, nước mắt chị cứ thế tuôn rơi 1 cách vô thức.

Ảnh minh họa

Đêm ấy anh về bão bùng nổi lên, chị khóc và nói anh rất nhiều. Anh cúi đầu xin lỗi vợ và hứa hẹn sẽ không tái diễn nữa. 

Chị nói: 

-Lần đầu và lần cuối em tha thứ cho anh. Em biết xa vợ con anh thiếu thốn tình cảm, nhưng đừng bao giờ để em biết anh vẫn qua lại với cô ta hoặc bất kỳ cô gái nào khác. Hãy nhớ lấy.

Sau câu nói đó chị đóng sầm cửa lại, chị không còn khóc mà thay vào đó là sự lạnh lùng. Mất gần 2 tháng chị mới có thể tỏ ra bình thường như trước, chị vẫn chăm chồng chăm con và như lời đã hứa chị không hề nhắc lại chuyện cũ dù cho trái tim vẫn nhói lên từng hồi, từng phút từng giây. 

Nhắm mắt lại những câu nói tục tĩu về chuyện giường chiếu của họ cứ hiện lên, đôi khi chị âm thầm khóc ướt gối, nhưng chị vẫn cố yêu anh lần nữa để gia đình mình được trọn vẹn.

4 năm trôi qua khi chị đã dần buông bỏ được nỗi đau đó thì vào 1 hôm đẹp trời bạn chị nhắn tin bảo lên mạng gấp. Chị cũng lên mạng như lời bạn bảo, để rồi chết lặng khi cô bạn ấy gửi cho chị bức ảnh chồng chị và người đàn bà kia đi vào khách sạn với nhau. Biển số xe đó, con người đó có biến thành tro chị cũng nhận ra.

Chị hóa đá, câm lặng không có từ nào để diễn tả nữa. Kết thúc thật rồi, hết thuốc để chữa rồi. Chị buông tay xuống điện thoại rơi khô khốc trên nền nhà. Bạn chị bảo có đi đánh ghen không? 

Cô ấy sẽ đi cùng. Chị nhếch mép cười chua chát: 

- Đánh ghen làm gì hả mày, cứ để anh ta muốn làm gì thì làm. 

Cô bạn sững sờ trước thái độ bình thản của chị. Đêm ấy anh về muộn, cứ nghĩ vợ con đã ngủ nhưng không chị ngồi đó lặng lẽ trong bóng tối.

Anh giật bắn mình khi thấy vợ:

- Sao em vẫn chưa ngủ mà lại ngồi trong bóng tối vậy? Em không ngủ sớm đi kẻo mệt mai còn đi làm.

- Anh đi tiếp khách về à?

- Ừ, anh đi tiếp khách về, hôm nay anh lại không ăn cơm nhà được xin lỗi em.

- Anh tiếp khách vui chứ?

- À.. thì cũng nói chuyện công việc thôi mà có gì vui đâu em.

Chị cười nhếch mép:

- Vậy à, tiếp khách mà phải vào tân khách sạn hả anh? Công ty anh có chế độ tiếp khách mới à?

Anh đứng như trời trồng, toát mồ hôi:

- Sao… sao em lại nói vậy? Khách sạn nào?

- Cái ấy anh biết rõ hơn em mà, nhưng anh yên tâm em chẳng ghen tuông hay làm gì cô ta đâu, chuyển lời với cô bồ của anh là em cảm ơn cô ấy nhé. Mấy năm qua cô ta vất vả phục vụ anh thay em rồi, đúng là vất vả quá.

Chị để điện thoại với ảnh anh đi khách sạn ở trên bàn rồi vòng tay trước ngực đi lên phòng. Anh cảm tưởng trời đất như sụp đổ trước mắt, tay anh run run cầm điện thoại lên. Anh sợ hãi, thực sự sợ hãi cái thái độ bình thản lạnh lùng đó, vợ anh không hề ghen tuông nổi đóa như những người phụ nữ khác. 

Anh không còn tư cách để xin chị tha thứ, còn chị quá đau đớn để phải làm ầm để phải khóc như trước. Nói đúng hơn chị trở nên chai lỳ và vô cảm, trái tim chị đã chết chìm trong sự dối trá của người chồng mà mình đã hết mực yêu thương.

Chưa bao giờ anh sợ mất vợ con như thế, từng tế bào anh đang run rẩy. Những khi anh lên giường với cô bồ ấy liệu anh có nghĩ đến cảm giác của chị hay không? 

Nếu sau này có xảy ra chuyện gì thì tất cả là do chính anh gây ra mà thôi. Đàn ông là vậy vô tâm và tham lam đến đáng sợ còn phụ nữ thì quá đỗi đáng thương. Họ đáng thương vì đã hy sinh mù quáng cho những người không hề xứng đáng..

st

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep