- Không lên thành phố mà giữ chồng à? Xa nhau thế này sớm muộn gì chẳng phải mở cổng để chồng đón vợ 2 về.
Mỗi khi như vậy, tôi chỉ biết cười. Biết xa chồng là nhớ, là lo lắng nhưng hoàn cảnh hiện tại không cho phép tôi làm khác được. Kinh tế khó khăn, tôi đòi lên theo chồng mà chẳng xin được việc thì còn xảy ra nhiều chuyện hơn.
Sau này khi khấm khá, chồng nhờ mối quan hệ xin được cho tôi vào dạy tại 1 trường tư thục với mức thu nhập cũng tạm ổn. Từ đó, mẹ con tôi dọn lên thành phố ở cùng chồng luôn. Những năm tháng đó thực sự rất hạnh phúc, gia đình đầm ấm vui vẻ khi được thấy nhau mỗi ngày.
Cuộc sống trôi qua như vậy cho tới giữa năm nay. Tôi để ý thấy chồng hay đi làm về muộn hơn, về nhà thì đầu óc cứ lơ lửng buồn vui thất thường. Đêm đến anh hay lướt web thay vì nằm xem phim như trước đây, nhiều lúc chát chít với ai rồi lại cười 1 mình. Mỗi lần tôi ngó nghiêng thì anh lại cất điện thoại đi và quát:

Ảnh minh họa
- Đàn ông nói chuyện với nhau, em là phụ nữ đừng tò mò.
Lúc đầu vì tin tưởng chồng nên tôi cũng cho qua nhưng càng ngày càng thấy nghi ngờ. Dạo này chồng chải chuốt hơn, lại còn hay nịnh vợ. Lúc nào cũng:
- Bà xã ơi hôm nay anh bận họp, hôm nay anh bạn anh có tổ chức sinh nhật không đi không được em à...
Lý do nào cũng hợp lí và có tính thuyết phục. Tôi lại không muốn mang tiếng quản thúc chồng nên tặc lưỡi cho qua. Nhưng rồi 1 hôm tôi chết lặng khi nửa đêm chồng lén dậy gọi điện cho ai đó. Tôi dậy đi vệ sinh và rồi như chết điếng khi nghe được cuộc hội thoại đó:
- Em ngủ chưa, anh nhớ em quá.
…
- Vợ anh ngủ say như chết, em đừng lo.
…
- Ôi dời, cô ta như gà quê lên phố ấy, có biết gì đâu. Anh nịnh chút là không biết trời đất gì nữa rồi. Em yên tâm nhé, nhớ cục cưng của anh quá đi thôi, mai anh đến nhé.
….
Lúc này tôi bủn rủn cả chân tay, mặt mũi xây xẩm cảm tưởng như trời đất đang sụp đổ. Cơn đau bụng cũng biến mất, lết chân vào giường nằm nước mắt cứ thi nhau chảy dài. Dù biết rõ sự thật chồng có bồ, mình đang bị cắm sừng và lừa dối nhưng tôi vẫn im lặng để xem anh sẽ diễn kịch tiếp theo như thế nào?
Cuối tháng chồng nhận lương, tôi bảo anh đưa tiền để đóng học cho con nhưng anh cứ lấy cớ này nọ rồi đưa cho vợ mấy đồng lẻ. Mỗi lần về nhà anh vẫn vui vẻ ân cần như yêu vợ lắm, trước mặt mọi người vẫn luôn khen:
- Vợ em chẳng lòe loẹt son phấn như người ta nhưng vẫn xinh. Em chỉ lo chạy theo mà giữ vợ…
Tôi nghe mà thấy buồn nôn vì sự giả dối. Hai tháng trôi qua, anh ta vẫn qua lại với cô gái đó. Còn tôi, tổn thương cứ thế ngày 1 chồng chất nhiều hơn, nỗi đau khiến tôi cảm giác mình sắp kiệt quệ. Bóng gió và cố níu kéo chồng đủ cách nhưng anh cứ nhơn nhơn vì tưởng vợ không biết gì.
Hôm đó là hôm đỉnh điểm tôi xả giận, nửa đêm anh lại nhớ người tình quá không ngủ được nên lại lén đi gọi điện. Tôi vùng dậy theo và quyết định phanh phui tất cả, tôi ném ảnh vào mặt chồng khi anh ta chối đây đẩy rằng:
- Em nghe nhầm rồi chứ anh làm gì có ai ngoài em đâu.
- Anh diễn sâu quá rồi đấy, anh tưởng tôi vẫn là cô vợ quê mùa hiền lành ngày nào sao ? 3 tháng qua tôi đã biết mọi chuyện và cũng nhẫn nhịn đủ rồi. Tôi thuê người theo dõi anh mới có chứng cứ để anh hết đường chối cãi đây.
- Anh thề… Anh chưa bao giờ dám coi thường hay qua mặt em. Chỉ có vợ là nhất...
- Nực cười! Đừng có nịnh bợ, giờ tôi tỉnh đòn rồi. Anh biến đi với ai thì đi, không có anh tôi vẫn sống tốt!
Tôi giận dữ bỏ qua phòng con khóc, thương con, thương mình. Tôi thấy uất ức và đau khổ vô cùng, có lẽ với chồng, tôi chỉ là người vợ quê mùa dốt nát. Sau hôm đó tôi không hé răng nói với chồng nửa lời, tôi thực sự thấy uất nghẹn.
Chồng tôi bắt đầu biết đi làm về sớm, tiền nong cũng đưa đầy đủ hơn, cũng quan tâm con cái hơn. Không biết chồng còn có bồ, giờ còn hay qua lại với cô ta nữa không nhưng trong lòng tôi vẫn đau lắm. Nhiều lần cũng muốn bỏ qua và tha thứ nhưng cứ nghĩ tới việc bị phản bội tôi lại thấy phát điên. Liệu ai đã rơi vào hoàn cảnh của tôi chưa, xin hãy cho tôi 1 lời khuyên.
St