Lúc này, thì kinh tế trong gia đình do chồng tôi chèo gánh là chính.
Trước đó thì tôi cũng để dành được một khoản kha khá để sinh đẻ. Nhưng thật sự, các chi tiêu vượt quá tưởng tượng của tôi mọi người ạ.
Vẫn biết việc nuôi một đứa trẻ tốn kém vô cùng nhưng tốn gấp 5, 6 lần dự trù thì quá kinh Kʜὑпɡ. Chưa kể con tôi còn ốm yếu, cứ cách tháng lại phải đi viện. Dần dần, tiền tiết kiệm, cộng với bảo hiểm ƫʜаі sản tôi cũng dùng hết sạch.
Lúc gần đến ngày đi làm, công ty cũ thông báo hợp đồng với tôi đã hết và có người mới vào thay thế vị trí của tôi. Thế là tôi chính thức thất nghiệp, ở nhà ăn bám chồng và nuôi con.

Ảnh minh họa
Tôi cũng thử đi tìm việc ở mấy chỗ khác. Nhưng họ đều ái ngại không muốn nhận người đang nuôi con nhỏ.Chỉ có điều, từ ngày phải “nuôi báo cô vợ”, anh ấy Ɖâм ra kiêu ngạo và có ý coi thường. Chồng tôi không còn tôn trọng vợ như trước, thậm chí còn ám chỉ tôi là kẻ “ăn không ngồi rồi”.
Nhiều hôm chồng tôi đi làm về mà cơm nước chưa xong. Aɴʜ ấy không hề thông cảm cho vợ, trái lại còn quát mắng: “Ở nhà có mỗi việc chăm con với nấu cơm thôi mà làm cũng không xong. Tôi mà không phải ra ngoài Kıếɱ tiền thì ở nhà tôi hẩy tay vài cái là xong hết. Vợ với chả con, chả được cái tích sự gì”.
Tôi tức lắm nhưng vẫn phải cố nhịn rồi nghĩ thầm cố chịu đựng. Để thời gian nữa con cứng cáp khỏe mạnh hơn thì đi làm để không ai coi thường được. Nghĩ vậy nhưng nhiều đêm, tôi vẫn tức ứa nước mắt. Tôi vì sinh con mới мấƫ việc. Tôi vì chăm con bận rộn nên mới không thể quán xuyến hết mọi việc nhà. Mà con của ai, con của mình tôi chắc?
Nếu chồng chỉ bạc bẽo, vô tâm vậy thì tôi còn chịu được. Đằng này, anh còn đi Nɡоạі ƫἲпʜ nữa. Có một lần, chồng nói với tôi phải đi ra ngoài gặp khách hàng. Tôi cũng không để ý, cho đến khi đi mua sữa cho con ở hàng quen thì hết và phải phóng ra mấy con phố khác để mua. Và tình cờ, tôi bắt gặp chồng đang ngồi với 1 cô gái, uống café ở 1 quán có ban công hướng ra ngoài đường, ngay đoạn dừng đèn xanh, đèn đỏ.
Lúc đấy, như có linh tinh mách bảo tôi ngẩng lên và nhìn thấy chồng nắm tay, nắm chân, rồi còn hôn tóc gái. Tôi ức quá, lồng lộn chạy lên đӓɴʜ ġʜᵉɴ thì bị anh túm tóc ƫάƫ rồi cʜửı: “Cút về nhà đi. Đã ăn bám rồi còn cư xử như đứa đầu đường xó chợ”. Ả bồ của chồng nhìn tôi đắc thắng, mặt vênh váo.
Sau chuyện đấy, dù không xu dính túi, tôi vẫn kiên quyết ly hôn. Chồng tôi thì chả thèm níu kéo, tôi cười lạnh, coi như duyên đã hết.
Đưa con về nhà ngoại, tôi bắt đầu làm lại cuộc đời. Có bố mẹ trông giúp con, tôi vay tiền bạn bè đi học thêm các khóa kỹ năng, chuyên môn liên quan đến công việc cũ của mình, tôi học thêm tiếng Aɴʜ nâng cao. Thời gian đầu, tôi vất vả xin đi thực tập hơn 3 tháng không lương. Sau đó, tôi được nhận vào thử việc, rồi lên chính thức.
Không chồng, chỉ còn con và bố mẹ làm chỗ dựa, tôi phấn Ɖấц hết mình trong công việc để có tiền nuôi dưỡng và báo hiếu người thân. Chồng cũ tôi, hàng tháng gửi tiền chu cấp ít ỏi vào tài khoản và thỉnh thoảng qua thăm con được lúc, cũng chẳng buồn để tâm tình trạng hiện tại của mẹ con tôi ra sao.
Suốt 5 năm làm việc, từ một đứa thực tập không lương, tôi được đề xuất lên chức trưởng phòng. Công ty nước ngoài họ hay lắm, chẳng cần quan tâm bằng cấp, miễn chứng minh được năng lực.
Hôm rồi, công ty tôi tuyển người và tôi cũng trong ban phỏng vấn cùng với trưởng phòng nhân sự và giám đốc. Điều khiến tôi bất ngờ nhất là chồng cũ cũng đến xin việc. Chắc anh ta nghe nói chế độ bên này tốt nên mò sang chăng?
Trông thấy mặt vợ cũ, anh ta ngỡ ngàng, вἁпɡ ʜоἁпɡ lắm. Có lẽ vì thế nên phần trả lời lúng túng, nói lộn mấy lần nên bị đӓɴʜ trượt. Lúc ra về, anh ta nán lại, có vẻ muốn nói chuyện với tôi nhưng tôi đi thẳng luôn, trong lòng chỉ thấy tức cười. Đúng là đời, không ai đoán trước được điều gì…
Theo WTT