Gạt nước mắt, bước xuống giường, Vy nhận ra không chỉ trái tim cô đau đớn, mà cả người cô cũng đang ê ẩm. Cố bước tới trước bàn trang điểm, Vy bén tóc hất ra sau, miệng cười chua chát, có lẽ lâu quá rồi cô không chải tóc.
Đứng trước gương, nhìn khuôn mặt hóc hác thất thần, hai mắt sưng mọng không còn thấy mí Vy nghĩ: “Sao mình phải khổ thế, người ta không yêu mình thì mình càng phải biết yêu bản thân gấp trăm ngàn lần chứ. Khóc thế đủ rồi, nước mắt không thể rơi thêm vì người chồng vô tình vô nghĩa này nữa”.
Cố lấy lại nụ cười, tuy còn có đôi chút ngượng ngạo, Vy chậm rãi dời khỏi chiếc bàn trang điểm.
Mấy ngày nay cô sống như người đã chết, dằn vặt đau đớn bởi chồng ông khai đi lại với người tình như không còn có sự tồn tại của cô trên đời:
– Bao năm qua tôi một lòng một dạ với anh, vậy mà giờ đây anh lại ra ngoài trăng hoa ong bướm với người đàn bà khác. Đã vậy còn dẫn đi khắp nơi gặp mặt bạn bè, không coi tôi là gì.
– Cô muốn nghĩ sao thì tùy.
Những lời cây đắng vô tình vô nghiã của Lâm đã đánh thức Vy khỏi cơn u mê bi lụy.

Ảnh minh họa
Cô quyết định sẽ không khóc lóc van lơn xin chồng quay lại như bao người đàn bà khác. Thay cho việc ngồi đợi tình yêu cuả chồng thì mình hãy tự yêu lấy bản thân. Chăm chút cho bản thân nhiều hơn như vậy ý nghĩa hơn nhiều. Rồi Vy tự nhủ chồng không cần mình, sẽ có người khác cần.
Đúng lúc ấy Vy gặp lại Nam, mối tình đầu của cô.
Trước khi lấy Lâm, cô đã có những ngày tháng êm đẹp mộng mơ bên anh, hai người từng thề non hẹn biển. Nhưng vì bố mẹ cô cấm cản không cho họ được ở bên nhau với vô vàn những lý do chồng chéo.
Cuối cùng, Vy đành ngậm ngùi chia tay, một thời gian sau cô nhận lời yêu và làm vợ Lâm. Còn Nam vẫn đứng lại với hi vọng một ngày nào đó cô lại quay trở lại bên anh.
Giờ đây, còn lý do gì nữa mà cô không chạy lại bên Nam. Anh giàu có, thành đạt, bản lĩnh và hơn hết là luôn chờ đợi được mang lại hạnh phúc cho cô. Vy sẽ cho Nam cơ hội cũng là cho chính bản thân cơ hội.
Ngày hôm đó, vừa mây mưa với người tình xong, Lâm dẫn ả xuống quầy lễ tân để thanh toán tiền phòng. Đang loay hoay lục ví lấy tiền thì anh nghe thấy tiếng Vy phía sau khiến anh giật mình quay lại.
– Cô làm gì ở đây thế hả?
Nhìn thấy Vy đang được người đàn ông to cao bên cạnh ôm ấp và Lâm đỏ mặt tía tai.
– Nếu tôi nói để xem ti vi, anh có tin không?
Câu trả lời của Vy khiến Lâm tím tái mặt mày, miệng còn há hốc chưa nói được câu nào thì Vy nhìn chồng cười nhếch miệng.
– Cô đúng là loại đàn bà hư hỏng.
– Còn anh thì tử tế nhỉ? Anh và cô ả kia không phải gian phu dâm phụ chắc. Bao nhiêu ngày nay anh với ả ta đưa nhau đi khắp nhà nghỉ lớn bé trong thành phố này rồi. Vậy mà giờ anh còn đứng đây dậy đời tôi.
– Cô… cô… nên nhớ, cô vẫn còn là vợ tôi, đừng có hỗn.
Vy cười chua chát.
– Không biết anh hay đưa ả kia tới đây chứ không tôi đã nói cho anh biết, thật ra tôi là khách VIP của nhà nghỉ này. Vậy nên lúc nào hai người cần thêm bao hay phiếu giảm giá thì cứ bảo tôi.
Máu ghen dồn tới đầu, Lâm lao lại định túm vợ đánh thì bị tay Nam giữ lại.
– Đừng có chạm bàn tay bẩn thỉu của anh vào người vợ chưa cưới của tôi.
– Vợ chưa cưới? Đừng mơ cướp được vợ của thằng này.
– Anh chẳng có quyền gì với tôi nữa. Nói cho anh nghe, tôi sẽ đơn phương ly hôn với anh để làm đám cưới với anh ấy. Giữa tôi với anh không còn gì cả.
Dứt lời, Vy quay sang nhìn Nam.
– Thôi mình đi đi anh.
Vậy là Vy khoác tay Nam bước ra khỏi nhà nghỉ mặc cho Lâm đứng đó nhìn vợ trong ngây dại. Anh không thể tin người vợ ngoan hiền nhu mì của mình ngày nào nay lại thay đổi nhanh đến thế. Cũng chính giây phút này anh nhận ra mình đã mất tất cả bởi anh biết không bao giờ có thể gọi vợ quay về.
Theo WTT