Năm nay tôi 47 tuổi, là chủ của một công ty, tôi có tiền, có sự nghiệp nhưng lại rất cô đơn. Không phải tôi có vấn đề gì nên mới ế đến bây giờ mà là tôi muốn tập trung gây dựng cho công ty và tôi cũng chưa tìm thấy cô gái lý tưởng của riêng mình.
Cách đây 3 năm, tôi phải lòng cô thư ký bởi vẻ xinh đẹp cùng sự thùy mị, nết na. Em là cô gái đầu tiên khiến tôi rung động và muốn lấy làm vợ.
Trong ngày cưới, đám nhân viên của tôi ai cũng trầm trồ trước nhan sắc của em.
- Trông chị Hà xinh cứ như hot girl ý nhỉ. Tớ chỉ ước vợ mình xinh bằng 1/3 chị ấy thôi.
Thậm chí, có nhiều kẻ lắm chuyện, ganh ghét buông những lời không hay sau lưng, nhưng tôi bỏ ngoài tai tất cả:
- Nhìn vợ với chồng chênh nhau đến cả hai chục tuổi, cứ như bố con ấy nhỉ. Lấy chồng già nhưng giàu, ai chẳng thích.
- Không khéo lại bị lừa hết tiền ấy chứ.

Ảnh minh họa
Nửa năm sau khi lấy vợ, tôi cảm thấy cuộc sống của mình thật viên mãn. Vợ tôi rất biết cách chăm sóc gia đình, chiều chồng nên cô ấy muốn gì tôi cũng đồng ý vô điều kiện. Duy chỉ có một chuyện khiến vợ chồng tôi không thoải mái...
Cứ mỗi tối trước khi đi ngủ, nhìn thấy vợ mặc đồ ngủ nằm sẵn trên giường chờ đợi là tôi lại toát mồ hôi hột.
Nhiều khi vợ cố tình gợi ý nhưng tôi lại "treo cờ trắng" vì người mệt mỏi nên không có chút hứng thú nào.
Càng ngày, mâu thuẫn giữa vợ chồng tôi càng tăng lên, thậm chí còn chiến tranh lạnh với nhau mấy ngày liền. Cả ngày em nhìn thấy tôi mà không thèm nói câu nào, thậm chí còn không liếc lấy nửa cái khiến tôi rất khó chịu. Hay là vì lấy chồng già nên em trở nên như vậy?
Một buổi tối, 12 giờ đêm tôi mới hoàn thành xong những công việc còn dang dở mới đóng cửa phòng làm việc để trở về phòng ngủ. Bình thường, cứ 10 giờ 30 là vợ tôi đã lên giường đi ngủ rồi vì cô ấy phải đi làm sớm vào sáng hôm sau, nhưng hôm nay bước vào phòng lại thấy đèn điện sáng trưng và vợ tôi đang ngồi ôm gối khóc thút thít.
- Sao vậy em? Có chuyện gì nói anh nghe đi.
- Lại còn bắt em phải nói nữa à. Anh phải tự mà hiểu chứ.
Nghe tới đây thì tôi dường như biết được phần nào vợ mình đang nói về điều gì nên cố tình dở chiêu trốn tránh ra dùng lại.
- Thôi, em đừng suy nghĩ nhiều nữa, ngủ sớm mai còn có sức đi làm.
Nhưng cô ấy lại cứ thế khóc to hơn. Tôi cố tình nịnh nọt mà cũng không làm dịu được không khí căng thẳng.
- Hôm nay anh nói chuyện rõ ràng đi. chứ cứ như thế này em không chịu được. Hay anh có bồ bên ngoài nên mới không thèm động vào người em?
Cô ấy quá lên rồi bắt đầu đập đồ đạc trong phòng. Chưa bao giờ tôi thấy vợ mình kích động đến như vậy đành xuống giọng:
- Nào, nghe anh. Em nghỉ ngơi đi rồi mai mình sẽ nói chuyện thẳng thắn với nhau về việc này. Em muốn hỏi gì anh cũng trả lời hết, thế được chưa?
Nịnh mãi cô ấy mới chịu nghe, tôi vội chuồn sang phòng làm việc khóa trái cửa lại rồi tắt luôn cả điện thoại. Quả nhiên đúng là vợ tôi sinh sự cũng chỉ vì lấy chồng già, tôi không đáp ứng được cô ấy.
Cả đêm, tôi cứ nằm vắt tay trên trán suy nghĩ xem ngày mai nên giải thích với vợ như thế nào. Chả nhẽ lại nói thẳng với vợ rằng mình không có "nhu cầu", mình bất lực hay sao? Nói xong, cô ấy có bỏ tôi không chứ? Tôi thực sự rất yêu vợ, tôi không thể nào để mất cô ấy được.
Ngày xưa, cứ nghĩ lấy được vợ trẻ là sướng, giờ thì tôi khổ, khóc không thành tiếng rồi. Không "chiều" được vợ, tôi thấy mình thật kém cỏi. Giờ có cách gì để tôi cải thiện chuyện này được không?
St