Chồng tôi làm ở 1 công ty tư nhân, còn tôi mở 1 tiệm cắt tóc nhỏ. Thu nhập của tôi tuy không nhiều nhưng cũng đủ trang trải, còn lương của chồng thì để dành tiết kiệm. Sau 6 năm kết hôn, tôi luôn tự hào với bản thân mình mỗi khi nhìn vào tổ ấm bé nhỏ. Cuộc sống cứ đều đều như thế, không có gì phải phàn nàn cả.
Công ty chồng tôi mỗi năm đều được đi du lịch vào dịp hè và theo như anh nói thì có thể đưa người thân đi cùng. Thế nhưng 6 năm làm vợ anh, tôi chưa từng được đi nghỉ mát cùng anh lần nào cả. Năm đầu tiên thì tôi mới có bầu, nghén lên nghén xuống nên chồng tôi bảo ở nhà nghỉ ngơi. Năm thứ 2 thì con còn nhỏ, chồng bảo đợi con lớn thêm tý nữa chứ mang nó đi chỉ trông nó thôi cũng chẳng chơi được. Năm thứ 3 thì mẹ chồng ốm. Năm thứ 4 thì tôi có bầu đứa thứ hai, chồng nói sợ đi đường xa nguy hiểm. Rồi năm thứ 5 lại nuôi con mọn…
Ảnh minh họa
Năm nào cũng có lý do để chồng tôi ái ngại. Anh cũng tỏ vẻ buồn phiền:
- Anh chẳng khó khăn gì cả, chỉ lo cho sức khỏe của em và các con thôi. Đi nghỉ nhìn gia đình người ta vui vẻ, còn anh lúc nào cũng thui thủi 1 mình chán lắm chứ!
- Thôi, có gì đâu mà anh phải buồn. Sau này con lớn rồi cả nhà mình đi sau.
Nói động viên chồng thế chứ thật sự tôi cũng hơi buồn. Cả năm tất bật công việc, nhà cửa, con cái rồi nên cũng thích được đi đây đi đó thư giãn.
Ngay từ đầu hè chồng tôi đã thông báo năm nay công ty sẽ đi du lịch Đà Nẵng. Tôi háo hức lắm, vì biết rằng năm nay chắc chắn mình có thể tham gia. 2 đứa con tôi đã cứng cáp, đã theo bố mẹ đi xa được. Thế nên tôi bảo với chồng đăng kí cho 3 mẹ con đi cùng.
Trước đó chồng tôi có bảo đợt du lịch cơ quan anh sẽ diễn ra vào giữa tháng 7 này. Mấy hôm nay tôi hỏi lại lịch cụ thể thì anh bảo:
- Anh chưa thấy ai nói gì, có thể là sẽ muộn hơn so với dự kiến.
Nhưng với tâm lý lần đầu được đi chơi, tôi đã chuẩn bị, đầu tư khá nhiều tiền cho việc mua váy vóc, trang phục của mẹ và con. Tính tôi xưa nay không ăn diện, chỉ nghĩ là đi với cơ quan chồng thì phải ăn mặc chỉn chu một chút cho anh khỏi xấu hổ với đồng nghiệp.
Thấy vợ sốt sắng như vậy anh cũng chẳng ý kiến gì. Mọi việc đang diễn ra rất suôn sẻ, gần như là chỉ đợi anh báo ngày nữa thôi, mẹ con tôi chỉ việc xách túi lên và đi ngay được. Thế nhưng tôi lại bất ngờ phát hiện 1 sự thật kinh hoàng trước ngày được cùng chồng đi nghỉ mát.
Tối ấy, chồng tôi mải ngồi xem bóng đá ngoài phòng khách không cầm theo điện thoại. Tôi nằm trên giường ở phòng ngủ lướt facebook thì thấy điện thoại của anh liên tục báo tin nhắn đến. Tôi cầm điện thoại của anh lên, hoa mắt vì những gì mình đọc được:
"Anh đã tìm được lý do cho mụ vợ anh ở nhà chưa? Anh mà đưa vợ con đi cùng là mất vui đấy!"
"Em thích như mấy đợt du lịch trước, anh cứ ở chung với mọi người, em sẽ đăng ký một phòng đơn nhé!"
"Anh đâu rồi, phải nghĩ ra lý do đấy. Hay bảo vợ anh là công ty nhiều việc nên hủy chuyến du lịch rồi. Anh làm sao thì làm, em chờ tin vui của anh."
Tôi đứng tim, ngồi thừ ra 1 lúc mới định hình lại được. Hóa ra lâu nay anh cặp bồ mà tôi chẳng hay biết. Nghe tiếng anh vô tư hò hét phía bên ngoài, tôi giận tới mức máu nóng bốc lên tận đỉnh đầu.
6 năm làm vợ anh, năm nào anh cũng có lý do để tôi ở nhà không cùng anh đi du lịch. Tôi thì nghĩ anh lo cho mình, lo cho con, dù buồn cũng không dám nói. 6 năm làm vợ anh, tôi ki cóp từng đồng mong có thể xây một cái nhà mới to hơn căn nhà nhỏ mình đang ở, nhưng anh thì lại bòn tiền nhà đi bao gái ăn chơi bên ngoài. Năm mẹ anh ốm, tôi bầu bì vượt mặt vẫn lê la ở bệnh viện chăm bà cho đến khi mất. Tôi còn động viên anh cứ đi du lịch, việc chăm bà đã có tôi lo. Hóa ra anh lý do này nọ để tôi ở nhà là để thoải mái hú hí tự do với cô gái nào đó ở cơ quan mà tôi không hề biết. Mà du lịch là lý do hợp pháp để họ hú hí với nhau, còn năm dài tháng rộng ở công ty họ qua lại với nhau nữa chứ.
Nghĩ đến đây tôi ứa nước mắt. Tôi đã định lao ra cho anh 1 trận nhưng rồi lại kìm chế. Tôi nghĩ bây giờ làm rùm beng cũng chẳng được gì, có khi lại đánh rắn động cỏ. Thật tâm tôi rất muốn biết ả đàn bà đã cướp chồng mình là ai.
Tôi đang nghĩ lần này sẽ chẳng có lý do gì để anh ấy khuyên tôi ở nhà cả. Tôi vẫn cứ cùng chồng đi nghỉ mát. Tôi sẽ tỏ ra thật vui vẻ hạnh phúc để xem ả “hồ ly tinh” nào đó sẽ cay cú ra sao rồi về mới xử lý mọi chuyện. Hay là tôi cứ kiếm cớ ở nhà, sau đó gửi con đi theo để bắt tại trận cho đôi gian phu dâm phụ kia bẽ mặt một phen giữa ba quân rồi về ly hôn? Tôi nên chọn cách nào để một kẻ lừa dối, phản bội như chồng tôi phải bẽ bàng nhất?
St