- Tao cá, đây là xe của lão Trung “râu”. Mày đến đây đi, quả này tao với mày… bắt quả tang tại trận lão vụng trộm!
Tôi nắm chặt điện thoại, run rẩy. Rõ ràng hồi tối chồng tôi gọi điện về nói:
- Công ty nhiều việc quá, nay anh phải làm thêm.
Tôi còn xót xa, hì hụi nấu cho chồng hẳn một nồi gà ác tần thuốc bắc. Thế mà đùng một cái giờ tôi lại phát hiện sự thật tê tái này. Anh lấy cớ ấy để lừa tôi.
Càng nghĩ tôi càng đau lòng. Đêm đó tôi nằm ôm con trằn trọc, rơi nước mắt. Thế rồi cho đến lúc mệt lử tôi cứ thế thiêm thiếp, ngay cả Trung về nhà lúc nào cũng không hay.
Sớm hôm sau, tôi vẫn dậy vào đúng 6 giờ, là lượt quần áo thẳng thớm cho chồng ăn diện. Lúc tôi thắt cà vạt cho anh Trung bỗng nhìn nhìn mặt tôi hỏi:

Ảnh minh họa
- Sao mắt em sưng thế kia?
- À, hôm qua em khóc.
- Tại sao lại khóc?
Tôi nhìn thẳng vào mắt Trung nói:
- Tại… anh.
Trong một khoảnh khắc tôi tưởng mình đã bắt được sự bối rối trong đáy mắt chồng. Nhưng rất nhanh Trung lại bật cười:
- Em đúng là vớ vẩn!
Tất nhiên tôi biết Trung sẽ chẳng dễ dàng thừa nhận. Tôi cũng không cần ở anh một lời thú tội làm gì. Cái tôi muốn bây giờ chính là, Trung nhận ra sai lầm và tự mình quay trở lại.
Quả nhiên, một hai tuần sau đó, Trung bỗng thay đổi hẳn. Anh đi làm về rất đúng giờ, không những thế còn chăm chỉ chăm con đỡ vợ. Tôi nghĩ thầm trong bụng:
- Chắc anh ấy cảm thấy có lỗi với mình …
Cũng một vài lần tôi “lén” kiểm tra điện thoại của Trung nhưng anh đã thay đổi mật khẩu từ lúc nào không biết. Điều đó càng khiến cho tôi thấp thỏm.
Rồi đúng như điều tôi lo lắng, Trung chỉ tạm thời “án binh bất động” chứ không có ý định dừng việc ngoại tình lại hoàn toàn. Anh chỉ ngoan ngoãn được một thời gian, sau đó lại bắt đầu đi sớm về muộn. Có những hôm 11 -12 giờ khuya, con gái đã ngủ say tôi mới nghe tiếng Trung lịch kịch mở cửa nhà.
Tôi quyết định gửi con sang cho ông bà ngoại vừa để cai sữa, vừa tiện cho kế hoach theo dõi chồng.
Bỏ công bỏ sức cuối cùng tôi cũng phát hiện ra chồng mình có bồ và bồ của anh ấy chính là cô nhân viên mới về công ty Trung thực tập. Một bên trai lẳng lơ, một bên gái cần “bệ đỡ”. Hai người thường xuyên cặp kè với nhau trong công việc rồi đi ăn uống và vào nhà nghỉ cũng là chuyện bình thường.
Ban đầu ý định của tôi là đánh ghen nhưng nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng tôi lại không đủ dũng cảm.
- Làm ầm ĩ lên thì còn gì là thể diện? Hơn nữa sau cái màn đánh ghen tơi bời hoa lá ấy tôi và con gái sẽ phải sống tiếp như thế nào?
Không đánh ghen nhưng cũng không thể chịu đựng được nếu cứ để mọi chuyện như thế này! Cuối cùng tôi quyết định, trước khi nói chuyện thẳng thắn với chồng thì mình phải chuẩn bị sẵn một kế hoạch“dự phòng” cho bản thân và con gái.
Tôi bắt đầu yêu cầu Trung đưa thẻ lương cho mình giữ. Ban đầu Trung tỏ rõ là anh không thoải mái nhưng tôi nói:
- Trước khi đẻ em vẫn giữ còn gì. Mà anh cũng phải công nhận là em giữ tiền chắc hơn anh đấy chứ. Đưa đây em giữ tạm một thời gian nữa thì vợ chồng mình mới sớm góp đủ tiền mua ô tô cho anh đi...
Nghe tôi nói bùi tai, Trung gật đầu. Nắm được thẻ lương và tài khoản tiết kiệm về tay mình, tôi âm thầm rút hết tất cả. Tôi đem số tiền đó gửi anh trai mua giúp một căn nhà ở ngoại ô. Nhà ấy tôi đem cho thuê để sau này nếu phải một mình nuôi con có thêm đồng ra đồng vào cũng tốt. Còn căn hộ chung cư hiện tại vợ chồng tôi đang ở là của bố mẹ đẻ cho tôi chứ chẳng liên quan gì đến chồng.
Trong khi tôi đã sắp xếp xong xuôi Trung vẫn không hề hay biết gì. Anh còn mải say sưa với viễn cảnh sẽ sắm được ô tô mới để đi đón nhân ngãi. Nhìn cái mặt hớn hở của Trung tôi nghĩ:
- Anh đã phản bội, thì cũng đừng trách tôi bạc bẽo, vô tình.
Một tối, Trung xiêu vẹo trở về nhà khi đã gần nửa đêm. Tôi ném những bằng chứng ngoại tình của Trung vào mặt anh ta:
- Nói đi. Tôi cần nghe một lời giải thích!
Đúng như tôi dự đoán, Trung không hề hối hận. Anh ta sửng cồ lên, to tiếng quát nạt:
- Cô thử nhìn lại mình xem, đầu tóc rối bù, quần áo thì chỗ nào cũng thấy bột của con nhoe nhoét… Tôi nói thật, tôi nhìn cô phát ngán rồi. Đã thế cô lại còn nói lắm, khiến tôi nhức cả đầu.
Dù đã đoán từ trước nhưng khi nghe chính miệng gã chồng bội bạc nói ra những lời ấy tôi vẫn thấy đau lòng. Tôi đứng dậy quả quyết nói với Trung:
- Được thôi, tôi cũng không muốn sống với một kẻ bội bạc như anh nữa.
Đặt lá đơn ly hôn xuống trước mặt Trung tôi không rơi nổi một giọt nước mắt mà ngược lại còn thấy nhẹ nhõm. Hơn ai hết tôi hiểu, cuộc hôn nhân của chúng tôi từ lâu đã đi đến đường cùng. Chỉ là bây giờ tôi mới đủ dũng cảm và cơ sở để “lật bài ngửa” với Trung. Tôi muốn nhìn xem anh ta sẽ phát điên hay hối hận khi phát hiện ra “món quà bí mật” bấy lâu nay tôi kỳ công chuẩn bị.
St