Tôi ở chung với ba mẹ chồng. Biết là thất nghiệp khó mà ăn nói, làm gì cũng không dám mạnh miệng, nhưng vì ức chế với sếp quá nên phải nghỉ. Vừa nghỉ việc bên công ty cũ thì có nơi mới gọi đi làm, nhưng trớ trêu thay, đi khám tôi phát hiện có bầu gần 2 tháng.
Giờ thất nghiệp, tiền chồng kiếm ra chỉ đưa cho bố mẹ chồng, bố mẹ vợ thì không được biếu mỗi tháng nữa, tôi nghĩ mà tủi thân nhưng chẳng dám nói. Gia đình chồng từ ngày tôi xin nghỉ thì lúc nào cũng nói như kiểu tôi là gánh nặng cho chồng.
- Con có kế hoạch đi làm gì không, cứ ở nhà chơi thế này thôi à?
Tôi thầm nghĩ, bụng chình ình, hơn 20 tuần rồi, ai mà nhận thì tôi đi làm ngay chứ cũng chẳng thèm ở nhà.
Ngày nào tôi cũng lên mạng tìm cách kinh doanh thêm mà chẳng biết bán gì, tiền đi làm công ty cũ tiết kiệm được có 5 triệu, tôi không dám tiêu pha hoang phí vì còn đề phòng trường hợp không còn đồng nào để tiêu.
Đúng là phụ nữ thiệt thòi quá. Làm dâu không vừa ý bị mắng, thất nghiệp thì bị nói dù ba mẹ chồng chẳng nuôi mình ngày nào. Nghĩ đến sau này sinh con, con ốm yếu thì lại tại mình không biết chăm.. Càng nghĩ, tôi càng stress đến phát điên.

Ảnh minh họa
Tết năm nay thất nghiệp nên từ đầu đến cuối bếp núc, sắp sửa dọn dẹp là ba mẹ chồng sai tôi làm không thiếu thứ gì. Từ 23 Tết tôi đã quay cuồng trong mớ công việc nhà, chuẩn bị đồ cúng, đồ ăn Tết. Đã có lúc mệt mỏi muốn nằm gục xuống, nhưng nghĩ cảnh không kiếm ra tiền, chỉ có cách này ba mẹ chồng mới không kêu ca nên lại cắn răng làm tiếp.
Tối hôm trước, chồng tôi rủ đám bạn thân về nhà nhậu. Bạn bè cả năm mới ngồi với nhau, chén chú chén anh mãi từ chiều đến tối, lon bia vứt tung tóe, thức ăn cũng vương vãi khắp nhà. Mùi tanh nồng bốc lên trộn với mùi thuốc lá, tôi ốm nghén chỉ muốn nôn nhưng không biết nói với chồng thế nào.
Mãi gần 12h đêm tiệc rượu của chồng với bạn mới tàn. Bạn anh thấy ngại với tôi nên bảo:
- Dọn đỡ em ấy rồi về chúng mày.
Tôi cười ngượng, đang định cám ơn thì chồng tôi ngồi trên ghế đã xua tay:
- Tết mà, cứ để vợ tao dọn dẹp tất. Cô ấy thất nghiệp ở nhà có làm gì đâu.
Tôi sững người, nhưng vì trước mặt bạn bè chồng nên cố nở nụ cười:
- Các anh cứ về đi ạ, em dọn cho.
Mấy người bạn của chồng nghe vậy nên cũng lục đục kéo nhau ra về. Anh đã say nên nôn một trận ra phòng khách rồi lên giường ngủ thẳng.
Đêm ấy, tôi bầu 4 tháng vẫn 1 mình lọ mọ dọn dẹp, rửa 3 mâm bát. Xong xuôi cũng đã 3h sáng. Tôi lên giường, thấy chồng ngủ không biết gì mà khóc nấc lên, rồi tôi chợt thấy bụng đau dữ dội. Tôi hét, lay chồng dậy đưa đi viện. Cả nhà được một phen hoảng hồn ngay hôm đó.
Nằm trong phòng cấp cứu, tôi nghe bác sĩ nói với chồng mà nước mắt chảy dài:
- Anh làm chồng kiểu gì mà gần sáng để vợ mệt mỏi đến mức động thai. Cơ thể thiếu chất trầm trọng!
Anh về mua những thứ tôi kê đây, bồi bổ cho 2 mẹ con đi. Thật cẩn trọng nếu không là mất con ngay đấy!
Tôi nằm khóc, chồng cúi đầu nắm chặt tay:
- Vợ ơi, anh xin lỗi..
St