“Chồng đến ngay bệnh viện X đón vợ”.
Tôi hoảng hốt, không biết vợ mình bị làm sao lại phải vào bệnh viện. Tôi đến địa chỉ thì hóa ra đây là một bệnh viện thẩm mỹ khá nổi tiếng. Vợ tôi nằm ở phòng hậu phẫu, mặt mày tái nhợt.
- Vợ ơi, em bị làm sao vậy?
Vợ tôi cắn răng rên gỉ, không dám khai ra sự thật. Tôi choáng váng khi được bác sỹ thông báo, vợ mình vừa mới trải qua một cuộc đại phẫu trùng tu lại chỗ đó. Gồm các thủ thuật: thu nhỏ tầng sinh môn, cắt bỏ mô thừa môi trên, môi dưới, tiêm chất làm hồng…
Tôi suýt thì hét lên, tưởng cô ấy bị tai nạn hay làm sao nên nhập viện, chứ có nằm mơ tôi cũng không nghĩ ra vợ tôi lại đi trùng tu cái của nợ ấy.
Sau khi được bác sỹ kê đơn thuốc, dặn dò cẩn thận việc phải tuân thủ nghiêm ngặt các chế độ và uống thuốc đầy đủ. Tôi bế vợ lên xe.
- Làm sao lại ra nông nỗi này hả vợ?

Ảnh minh họa
Vợ tôi thút thít khóc.
- Em làm thế cũng là vì anh thôi!
Tôi đần mặt ra suy nghĩ. Vợ chồng tôi cưới nhau đã được hơn mười năm. Sau hai lần sinh thường, mỗi lần vợ tôi bị khâu hơn chục mũi. Thật lòng mà nói thì đúng là chỗ đó của vợ có trống trải, thoáng đãng hơn rất nhiều so với ngày mới cưới.
Cuộc sống gia đình vẫn êm thấm, tôi rất chiều chuộng vợ. Nhưng không hiểu sao, tôi đã cố gắng hết sức, nhưng khoản kia của chúng tôi vẫn không còn được như trước.
Nhiều lần, muốn hâm nóng tình cảm vợ chồng và tìm lại cảm xúc, thỉnh thoảng tôi hay rủ vợ xem phim “người lớn”, có lần tôi chẹp miệng nói trước mặt vợ:
- Của em kia “ngon” thế!
Vợ tôi bực tức, bỏ ra khỏi phòng.
Có những lúc đang ì ạch, cố gắng tìm cảm xúc trong cái không gian thoáng đãng của vợ thì cô ấy bất ngờ hỏi:
- Sao anh lại tắt đèn ngủ, em không thích tối.
- Thì anh muốn tìm cảm giác mới lạ, nên...
Vợ tôi bỗng đẩy tôi ra, khóc tu tu.
- Anh chê của em xấu, cũ kỹ rồi chứ gì! Anh muốn ra ngoài tìm cảm giác mới đúng không?
Thế là tôi tụt hết cả cảm xúc. Chỉ một câu lỡ miệng mà tôi bị vợ cho nhịn mấy đêm liền. Thì ra tất cả những câu trêu đùa của tôi đều bị vợ để ý.
Vốn đã biết chỗ đó của vợ xuống cấp, nhưng tôi hiểu phụ nữ có chồng hơn mười năm rồi, ai mà giữ gìn được như thời xuân trẻ. Thế nên tôi cũng vẫn ngậm ngùi chấp nhận đó thôi.
Nhưng hẳn là vì vợ tôi tự ti, sợ tôi chê của cô ấy đã già nua, cũ kỹ nên ra ngoài tìm cảm giác mới từ những em tươi trẻ. Chẳng biết bạn bè khích bác, giới thiệu ra sao mà cô ấy không hỏi ý kiến tôi, tự ý làm liều, dùng hết số tiền tiết kiệm riêng của mình để đi đại tu cái đó.
Thương vợ nghĩ cho mình nên lúc đầu tôi còn thông cảm, vẫn ôm cô ấy ngủ bình thường. Nhưng hai ba tuần “ăn chay” cái cảm giác nằm gần vợ, da thịt chà sát vào nhau, người nóng rạo rực mà lại chẳng làm ăn được gì cả, tôi đâm ra cáu gắt.
- Tự nhiên lại đi mổ xẻ nó ra.
Hơn hai tháng kiêng khen, vợ chồng tôi hồi hộp đến phòng khám. Bác sỹ vui vẻ thông báo.
- Hoàn hảo! Chúc mừng anh chị!
Nghe bác sỹ nói vậy hai vợ chồng mừng rơi nước mắt. Cuối cùng cái ngày cấm vận cũng hết. Tôi hào hứng không kém gì vợ. Càng nghĩ lại càng thấy yêu vợ biết chừng nào, vì tôi mà cô ấy phải chịu bao đau đớn thể xác để chiều chồng.
Hôm nay vợ làm món thật ngon bồi bổ cho tôi. Không chờ đợi thêm được nữa tôi vòng tay ôm vợ gạ gẫm.
- Luôn bây giờ đi?
- Từ từ anh, để giành đến tối.
Hôm ấy, vợ tôi trang trí phòng ngủ của hai vợ chồng không khác gì phòng cưới. Đèn ngủ cũng được bật lên. Cô mặc chiếc váy màu hồng mỏng tang.
Tôi tròn mắt, quả nhiên là sau khi trùng tu, cái đó của vợ tôi trông rất đẹp, lại còn mũm mĩm, tươi hồng y của gái mười tám, đôi mươi vậy.
Tôi hào hứng, cảm giác lâng lâng, giống hệt cái lần đầu tiên của hai vợ chồng. Thế nhưng sau màn khởi động, tôi loay hoay, mò mẫm mãi không tìm được lối vào của vợ, cố gắng lắm cũng chỉ qua loa được ở ngoài.
Tôi hùng hục mãi vẫn không được. Vợ liền động viên.
- Anh cố lên!
Mồ hôi nhễ nhại, tôi nằm vật ra giường.
- Cố cũng chỉ đến thế thôi!
Thấy mặt vợ ỉu xìu, tôi cố gắng bò dậy, lâm trận lần nữa. Bỗng vợ tôi thét lên một tiếng rồi đẩy tôi ra, tay ôm chặt chỗ ấy, mặt méo xệch, đau đớn.
Hai vợ chồng tôi thức trắng cả đêm hôm đó. Cô ấy ngồi dựa lưng vào tường khóc đến sáng.
Bác sỹ kiểm tra cho vợ tôi nói họ lỡ khâu quá đà, nên chỗ đó bị thu nhỏ lại, phần mô thừa thì đã cắt đi hết rồi. Giờ muốn nới ra cũng phải nghỉ ngơi, kiêng cữ, giữ gìn một thời gian dài mới lành lại được.
Tôi ôm đầu, mặt méo xệch, chỉ còn biết kêu trời.
Thế này thì tan tác hết còn gì nữa! Trả lại cái cũ cho anh đi vợ ơi!
sT