- Mẹ cứ để bố tự làm, tự tiêu đi. Đàn ông ra ngoài ai chẳng cần có tiền, bố đi đâu cũng phải xin mẹ thế bất tiện lắm.
- Cô không phải dạy tôi, cái tính tiêu hoang như bố con nhà cô thì bao nhiêu chẳng hết. Rồi sau này khéo lại rước phải anh chồng ki bo thì lúc ấy cười ra nước mắt nhé.
- Được thế thì tốt quá, con chẳng phải căn ke tính toán đến đau đầu như mẹ.
Đó chỉ là câu chuyện vui giữa tôi và mẹ mà không biết số phận run rủi thế nào tôi lại vớ đúng Nam – 1 người keo kiệt có tiếng.
Lúc mới cưới về, tôi biết chồng làm gì cũng phải tính đếm trước sau. Tôi nghĩ anh như vậy cũng là lo cho gia đình chứ không đến nỗi tệ bạc hay xúc phạm gì tới vợ nên tôi mặc kệ cho anh sống theo cách của mình. Nhưng càng về sau, chồng không yên phận với lương của mình mà muốn quản lý luôn cả những khoản thu của vợ làm tôi đành phải lên kế hoạch đối phó lại.

Ảnh minh họa
Nam sĩ diện cao, thích ra oai nhưng chẳng bao giờ dám bỏ tiền ra chi cho bất kì sở thích cá nhân nào. Anh hâm mộ đá bóng tới mức cuồng quên ăn, quên ngủ được. Thế mà mùa giải U23 vừa rồi Việt Nam được vào đá trận chung kết ở Trung Quốc, tôi bảo anh thích thì mua vé sang đó mà cổ vũ, anh cười đểu bảo:
- Em đang thách thức anh mò kim đáy biển đấy à? Ngu gì mà làm mấy trò viển vông ấy.
- Em nói thật đấy, đời sống được mấy đâu mà không hết lòng vì đam mê 1 lần đi anh.
- Thế em không thấy anh nghiện thuốc lá đến vậy còn phải bỏ vì tốn kém à mà còn bảo anh chi cả đống tiền. cho bóng đá. Quá nhảm nhí.
- Tùy anh thôi.
- Tiền điện tháng này em chưa đưa anh đâu đấy, cả 15k hôm trước anh rửa xe thuê cho em nữa. Em trả luôn thể đi.
Tôi thấy thật nực cười với ông chồng bủn xỉn này. Xe của vợ bẩn, mang ra hàng rửa thì không cho, bảo để đó anh rửa rồi trả tiền cho anh. Lần nào rửa xong anh cũng đòi tiền luôn, hôm trước không có tiền lẻ nên tôi nợ, vậy mà ngày nào anh cũng nhắc đến đau đầu.
Nhà có xe ô tô nhưng cứ hôm nào trời mưa là anh đi Grap vì sợ bẩn xe.
Tối qua Nam chủ động cầm chổi lau nhà, mà việc đó bình thường anh yêu cầu vợ làm nên tôi biết ngay lại có việc gì nhờ vả:
- Em ơi, mai là sinh nhật anh, mấy thằng bạn thân cứ gạ ra hàng ăn nhưng anh tính về nhà ăn uống cho an toàn, lại rẻ nữa.
- Đúng đấy, thì anh mời bạn đến đây.
- Nhưng tiền lương tháng này anh trót đi gửi tiết kiệm hết rồi, em có thể chủ trì cho anh không?
- Anh không tiếc tiền thì dẹp đi.
Nói vậy thôi nhưng tôi nghĩ chồng cũng phải cắn răng mà mời bạn về chứ, nào ngờ tối muộn mà cũng chẳng có bóng nào tới. Tôi hỏi thì anh bảo: “Không có tiền”. Những ngày sau, chồng rất giận vợ vì không chịu chi tiền làm sinh nhật cho anh. Tôi mặc kệ và được đà làm tới, ngoài những món chồng quy định bữa nào, ăn gì như thường lệ thì tôi mua như cua biển, tôm càng xanh, cá hồi... con gái với mình ăn. Những món này, với các gia đình khác là bình thường, nhưng với nhà tôi, nó là đặc sản rồi, vì bình thường, chồng tôi chỉ cho ăn rau với đậu hoặc lạc và sang lắm là quả trứng mà thôi.
Ba bữa liền như vậy, chồng tức tối ra mặt:
- Em chi tiêu kiểu này để chết à?
-Em mua tiền của em, anh có thể không ăn mà. Từ ngày cưới anh, em mới trở thành suy dinh dưỡng vì thiếu chất đấy. Con mình thì anh nhìn xem, con thấp bé nhẹ cân hơn các bạn cùng tuổi nhiều.
- Em nói cứ như bị anh bóc lột thế, kiểu gì đi làm chẳng ăn đủ thứ mới về.
- Anh nói đúng, việc gì phải khổ, chết cũng có mang tiền theo được đâu.
- Lấy được người vợ như em đúng là vô phúc.
Tôi biết chồng tức điên lên nhưng chẳng làm gì được. Hôm sau, thấy tôi chuẩn bị đồ đi chợ thì chồng gọi:
- Em mua rau thôi, cá khô trong tủ vẫn còn, đừng có hoang phí nữa.
- Ăn vào mồm chứ đi đâu mà thiệt, kệ em.
- Em giỏi nhỉ, em không thương anh vất vả kiếm tiền à mà cãi.
- Ô hay, em tiêu tiền của em làm ra, anh cản cái gì. Mà nói đến thương mới nhớ, em bị ngã xe, chân sưng vù mà anh chạy ra chỉ vội xem cái xe có hỏng hóc hay xước xát gì không chứ có xót vợ đâu. Anh nghĩ xem ai thương ai hơn?
- Anh đến chịu thua em rồi.
- Thua thì trả em 5k hôm trước tiền rửa xe thừa đây để em đi mua rau.
Chồng tôi hậm hực đi lấy 5k trong ví quẳng xuống bàn cho tôi:
- Đây, trước có bao giờ em tính đếm với anh đâu?
- Với anh thì phải như thế, em nhắc cho anh nhớ, ki bo thế thì chẳng bao giờ khá được đâu.
Nói rồi tôi đi thẳng ra cổng. Tính ki bo, keo kiệt của chồng ngấm vào máu rồi, tôi có làm gì cũng khó có thể thay đổi được. Chỉ có điều, tôi đang làm ngược lại những gì anh mong muốn chỉ vì muốn anh sớm nhận ra cuộc sống mà không có hưởng thụ thì thật vô nghĩa.
St