Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Chuyện cái "nắp vung" không vừa khít "cái nồi" (4)

KENHPHUNU.COM  | 09:00 , 20/06/2015
Chuyện cái "nắp vung" không vừa khít "cái nồi" (4)

Nói xong, tôi chúc cô ấy khỏe mạnh, mẹ tròn con vuông rồi ra về! Trong lòng tôi như trút được gánh nặng, rất nặng, tôi thấy thanh thản hơn.

App hoa anh đào

Sau đợt tôi nằm viện, gia đình chồng đã yêu quý tôi hơn. Bố chồng và chị chồng tới thăm tôi ở viện, khuyên tôi giữ sức khỏe. Điều đó cũng khiến tôi an ủi phần nào, với họ, tôi đã bớt đi cảm giác mặc cảm và sợ. Nói thật là trước đó, tôi sợ về nhà chồng, nhưng tôi vẫn phải về thôi. Tôi về viện được vài hôm thì tôi nhận được điện thoại của H. Tôi rất bất ngờ vì người tìm đến không phải là tôi mà là cô ấy. Chúng tôi gặp nhau. H đã có bầu gần 5 tháng rồi. Tuy bầu bì nhưng trông cô ấy vẫn xinh đẹp và duyên dáng đến không ngờ. Cô ấy hầu như không già đi so với hồi chúng tôi gặp lần đầu hơn 7 năm trước!

Tôi không biết nói gì với H, hỏi cô ấy và thai nhi khỏe không? Rồi tôi không biết nói gì, mặc dù đã có lúc tôi muốn làm những điều mạnh mẽ hơn, chỉ trong ý nghĩ! H nhìn tôi, tự tin như chính con người và địa vị mà cô ấy đang có, cô ấy bảo với tôi rằng cô ấy không có ý định lôi kéo chồng tôi. Cho dù chồng tôi rất yêu cô ấy! Lời nói từ chính miệng tình địch nói ra, khiến tôi đau không kém lời nói mà chồng tôi nói hôm nào. Chắc họ hả hê lắm! H chỉ muốn lưu giữ một cái gì đó của chồng tôi thôi, còn cô ấy sẽ không xen vào gia đình tôi. Vì thế, tôi không cần tự hành hạ bản thân và trách cứ chồng mình! Cô ấy thật bản lãnh quá! Trước mặt cô ấy bây giờ tôi là người vợ vừa ghê gớm, vừa kém cỏi vì không được chồng yêu mà còn trách mắng chồng mình? 

Tôi chỉ cười và bảo H, chồng tôi, không biết đã nói với cô ấy, nhưng anh khẳng định không muốn bỏ tôi, không bao giờ. Hơn nữa, tôi thừa biết chồng mình hay nể tình cũ, có thể chỉ là thoáng qua, có lẽ cô ấy đã nhầm tưởng. Người đàn ông đã có địa vị, có gia đình ổn định, có con trai nối dõi tông đường được khai sinh đủ tên cha mẹ của nó, sẽ không bao giờ dại dột bỏ vợ để đi theo một bóng hồng nào đó đâu. Có lẻ chỉ là trong nhất thời hồ đồ. Tôi có thể cho qua, vì chồng tôi đã ăn năn và biết lỗi rồi, H cũng không cần phải lo lắng như thế đâu. Vợ chồng tôi, luôn thông cảm và hiểu nhau!

Nói xong, tôi chúc cô ấy khỏe mạnh, mẹ tròn con vuông rồi ra về! Trong lòng tôi như trút được gánh nặng, rất nặng, tôi thấy thanh thản hơn. Cuộc đời, cần phải biết chấp nhận, và vẫn ngẩng cao đầu trong điều buồn nhất, nếu có thể!

Những ngày sau, tôi tự tin và vui vẻ trở lại. Tôi ăn uống theo đơn bác sĩ kê, tôi giữ gìn sức khỏe, không suy nghĩ, dằn vặt nữa. Mẹ chồng tôi khá lên từng ngày, cả nhà ai cũng phấn khởi vì tai qua nạn khỏi. Chồng tôi, tôi biết, vẫn còn qua lại với H, nhưng anh vẫn làm tốt trách nhiệm của một người cha. Còn trách nhiệm của một người chồng, có lẽ anh chưa sẵn sàng! Tôi cũng không nghĩ nhiều về việc này, với tình hình sức khỏe hiện tại, tôi không muốn tự hành hạ bản thân! Thời gian cứ thế trôi, chẳng mấy chốc tới mùa hè. Mẹ chồng gần như đã bình phục hoàn toàn, sức khỏe tôi đã khá hơn, còn H thì đã hạ sinh con gái. Chính cô ấy nhắn tin báo cho tôi biết, tôi nhắn lại chúc mừng hai mẹ con mạnh khỏe, an toàn, mặc dù có phần hụt hẫng. Tôi cũng không thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra cả!

Bố mẹ chồng tôi cũng đã biết chuyện. Ông bà gọi vợ chồng tôi tới và cảnh báo chồng tôi, nếu có lỗi với vợ, thì đừng gọi hai cụ là cha mẹ. Ông bà cũng nói nếu H đồng ý, ông bà sẽ nhận nuôi đứa bé, còn nếu không, tùy cô ấy. Nhưng chồng tôi không được bỏ bê vợ con. Đã tới nước này, tôi không thể không thông cảm cho chồng. Tôi đã nói với anh, anh cũng nên có trách nhiệm đi chăm sóc hai mẹ con cô ấy lúc mới sinh nở. Tôi đã từng trải qua nên tôi biết vất vả mệt nhọc lắm. Tôi e rằng, H không đủ sức khỏe và bản lĩnh để ôm con thức đêm như tôi! Dù sao đó cũng là giọt máu của chồng, cháu của ông bà. Bố mẹ chồng chỉ nắm tay tôi nói câu cảm ơn. Tôi, dù đắng lòng, nhưng lại thấy vô cùng an ủi. Con người, không bao giờ có hạnh phúc và niềm vui trọn vẹn!

Anh vẫn hàng ngày thăm nom hai mẹ con H. Bố mẹ cô ấy cũng về Việt Nam để thăm con gái và cháu ngoại. Khi cháu bé được hai tháng, H đã về Mỹ cùng gia đình. Chồng tôi, tuy thẫn thờ, nhưng cũng đành biết thế. Tình chưa dứt nhưng chưa tới duyên, tôi thấy thương chồng, thương mình và thương cả H. Ông Trời đang muốn thử thách chúng tôi. Cũng may, gia đình tôi chưa tan nát! Hè năm đó, cả nhà nội ngoại đi du lịch. Đây có lẽ là chuyến du lịch đầu tiên mà đông đủ đến thế. Chồng tôi cũng đã bớt tâm tư, anh nắm chặt tay tôi như để nói lời cảm ơn. Tôi thấy ấm áp trong lòng. Chuyến đi đó dài ngày vậy mà ngắn ngủi, ai cũng cảm thấy thế. Hai nhà thân thiết với nhau hơn, tôi luôn được bố mẹ chồng khen ngợi khiến bố mẹ tôi vui ra mặt. Còn vợ chồng tôi, cũng đã có những đêm nồng thắm bên nhau!

Trở về sau một tháng, tôi có dấu hiệu nghén. Vậy là chúng tôi sắp sửa chào đón bé thứ hai. Chồng tôi vui lắm. Lần này anh không cho tôi đụng tay vào bất kỳ việc gì, anh bảo phải giữ gìn cho con. Chúng tôi nhờ một người họ hàng ở quê tôi lên đỡ đần việc nhà. Lần mang bầu thứ hai này, tôi lại được chăm sóc kỹ hơn lần đầu. Tháng thứ 4 siêu âm, là một bé gái. Không có gì vui hơn vì chúng tôi có cả nếp lẫn tẻ. Ngày tôi sinh cháu, chị chồng trong SG cũng bay ra thăm hỏi. Niềm hạnh phúc tưởng chừng vô bờ bến và sẽ trường tồn!

Lại nói đến vấn đề tiền nong, vợ chồng tôi cũng gọi là kha khá thôi các bạn ạ. Tôi biết nhiều người trẻ lắm mà đã rất thành đạt rồi. Cái đó cũng khó so sánh lắm, vì nó vô cùng. Tôi sinh con xuôn xẻ. Nhưng con gái hay quấy khóc vào đêm và ngủ ngày nên tôi mệt thật sự. Bệnh của tôi tuy đã ổn định, nhưng thức đêm nhiều sẽ lại tái phát! Tôi cũng không nhờ chồng trông bé được vì sáng anh còn làm, người họ hàng giúp việc cũng quần quật cả ngày rồi, phải cho cô ấy nghỉ đêm. Chính vì lẽ đó mà tôi nhờ mẹ tới ở cùng giúp chăm bé. Nhưng mẹ tôi cũng không khỏe lắm, được vài hôm và tụt huyết áp! Vì lẽ đó mà tôi đành tự thân vận động. Mệt mỏi, thiếu ngủ, căng thẳng, tôi không còn mềm mỏng như xưa. Nhiều lúc ức chế và căng thẳng, tôi cũng gắt gỏng, nặng lời với mọi người. Không hiểu sao bé quen thói được bế bồng, rung lắc. Cứ đặt xuống là khóc ngằn ngặt! Mệt mỏi vô cùng các bạn ạ! Những ai đã từng trải qua giai đoạn này, chắc mới hiểu nó tra tấn như thế nào! Cho dù bổ sung multi vita, thuốc bổ gan, trợ lực... Tôi vẫn thấy như kiệt sức! 

Chồng tôi gợi ý thuê gv bế đêm, cực chẳng đã, tôi gật đầu. Chúng tôi chọn 1 chị phúc hậu, sạch sẽ và khỏe mạnh, trả mức lương chị ấy đòi, vậy mà, chỉ sau 1 tuần, chị ấy xin nghỉ vì...không chịu nổi! Tôi cho con đi khám, bác sĩ nói thiếu canxi. Bổ sung canxi D, vẫn không khá hơn. Sau ba tháng, trông tôi như một bà già, mặt hốc hác, mắt thâm đen, da xám nhợt! Tự dưng tôi sợ con mình, chỉ muốn tống bé cho bất kỳ ai có thể, để tôi lăn ra giường mà ngủ thỏa thích! Sức khỏe và ngoại hình của tôi kém đi từng ngày. Từ khi sinh con, hầu như tôi không buồn soi gương, vì nhìn vào bản thân mình, tôi thấy sợ! Trông tôi tàn tạ tệ hại. Khuôn mặt tôi, vốn đã không được mỹ miều gì, lại càng thêm khó coi. Không chỉ có vậy, tôi trở nên cáu gắt hơn, lúc nào tôi cũng có cảm giác mình đang bị đè nén, bị nhốt trong 1 cái lồng lớn mà không tài nào thoát ra được. Con gái khó ngủ, gắt ngủ, nên mỗi lần con ngủ được một chút là tôi phải tranh thủ chợp mắt, nhưng chỉ một tiếng động nhỏ thôi, bé cũng tỉnh giấc và lại gào toáng lên!

Mất ngủ, căng thẳng thần kinh, ức chế...đó là chuỗi ngày tra tấn đối với tôi. Tôi cũng cáu gắt với cả người họ hàng giúp việc. Chắc vì thế mà sau 3 tháng, cô ấy xin về quê lo việc nhà, rồi không quay trở lại. Một mình tôi đảm đương mọi việc. Bình thường chăm con đã quá mệt, lại thêm việc nhà. Mẹ tôi cũng lo tìm giúp osin, nhưng họ chỉ tới vài hôm rồi lại đi, phần vì họ không thích, phần cũng vì tôi không hài lòng. Lúc đó tôi khó tính lắm thì phải? Tôi quá mệt mỏi và căng thẳng. Đối với chồng và con trai, đôi lúc tôi cũng không giữ được thái độ ôn hòa. Nhiều lúc nhờ chồng làm việc này, việc kia mà chậm một chút, tôi có nặng lời với anh. Giờ nghĩ lại, tôi thấy mình thật đáng trách, đáng giận. Giá như tôi có thể lực tốt hơn, có nghị lực hơn, thì đâu đến nỗi thế! 

Dần dà tôi có cảm giác chồng tôi sợ tôi. Đi làm về, anh vẫn vào hỏi thăm hai mẹ con, hỏi tôi cần gì anh giúp rồi nhanh chóng ra khỏi phòng. Vì tôi yếu nên mẹ đẻ tới nấu cơm hộ. Hôm nào bà bận thì hai mẹ con ăn cháo ninh từ hôm trước, tối về anh nấu cơm, tội nghiệp con trai phải ăn cơm muộn vì chồng tôi ít khi về sớm được. Tôi cũng muốn lo việc cơm nước, nhưng chân tay bủn rủn, mà cứ rời con bé ra thì cháu khóc, không hiểu sao bé cứ bám hơi mẹ! 

Cuộc sống gia đình tôi ngày càng căng thẳng, vết rạn, vốn đã có từ trước, dần dần lớn hơn.

Vì sức khỏe yếu, ăn ngủ thất thường, nên tôi ít sữa. Cũng tầm tháng thứ 3 thì gần như chẳng còn. Con gái tôi phải ăn sữa ngoài. Cháu ốm yếu và thường xuyên gặp bác sĩ. Mặc dù nhà tôi rộng rãi, thoáng mát và sạch sẽ, nhưng con vẫn liên tục bị viêm phế quản, viêm phổi. Một tháng gặp bác sĩ vài lần, mới vài tháng đã phải nằm viện điều trị viêm phổi và viêm thanh quản cấp. Những ngày con nằm viện, cả nhà lại thêm vất vả. Tôi cũng quá mệt rồi nên chồng tôi đành nghỉ phép vào trông con luân phiên với vợ. Con trai tạm nhờ ông bà ngoại chăm sóc và đưa đi mẫu giáo. Nhiều lúc tôi tự hỏi, có phải ông Trời đã cho tôi nhiều hơn tôi đáng được, cho nên bây giờ, tôi phải chịu khổ một chút để bù lại? Giữa tôi và chồng lại xuất hiện bức tường ngăn cách. Chưa nói tới quan hệ ân ái vợ chồng, đến một lời thăm hỏi, động viên, chúng tôi cũng không buồn trao đổi với nhau. Anh cũng mệt mỏi, chắc cũng ngang toi, còn tôi lúc đó, nhiều lúc chỉ muốn nằm xuống và ngủ luôn không cần tỉnh dậy. Tôi chả thiết gì nữa.

Cũng may khi con gái xuất viện, nhà tôi tìm được giúp việc cũng khá ưng ý. Cô ấy tuy nhiều tuổi nhưng thạo việc, sạch sẽ và biết dỗ trẻ con. Tôi cũng bớt mệt và áp lực hơn. Chị gái khuyên tôi cần để ý lại ngoại hình. Trông tôi ghê quá! Chị cảnh báo tôi, đàn ông dù ở lứa tuổi nào, cũng thích đẹp. Nói gì chồng tôi, đã 1 lần dính chuyện, anh ấy lại giao tiếp, gặp gỡ nhiều người đẹp nơi công sở. Về nhà nheo nhóc con cái, vợ sề hay cáu kỉnh và bệ rạc, chồng tôi dễ tái diễn vụ H lắm! Lúc đó tôi mới giật mình nghĩ lại. Thời gian qua mình bê bối quá, lại còn thái độ không hòa nhã với chồng, không biết, chồng tôi đang nghĩ gì? Mỗi lần anh về nhà, chỉ nghe lời tôi sai vặt, chơi với con, tắm cho con trai rồi hai bố con ôm nhau ngủ. Vợ chồng lâu lắm rồi không biết tới 1 vòng tay âu yếm. Tới lời nói yêu thương còn không thấy. Tôi bắt đầu chăm sóc bản thân hơn và để ý tới chồng.

Lúc đó con gái cũng gần 5 tháng, và cũng sắp tới ngày quốc khánh. Tôi bỗng nảy ra ý định tổ chức chuyến du lich cho cả nhà. Tôi nói với anh về dự định này, anh gật đầu, nhưng có vẻ không hào hứng lắm. Không sao, tôi đang có kế hoạch rồi, tôi sẽ lo mọi chuyện. Mọi việc rồi sẽ tốt đẹp cả thôi! Tôi rất phấn chấn. Anh bảo tôi lo liệu hết vì anh bận, tôi ở nhà chăm con, có thời gian hơn. Việc đó không khó khăn gì. Tôi đã thu xếp xong vé máy bay, phòng ốc, thông báo cho hai bên nội ngoại. Mọi người đều vui vẻ nhận lời, mong chờ chuyến đi du lịch đầy thú vị sau hơn một năm không cùng nhau đi chơi xa. Mọi thứ tưởng chừng như đã xong, vậy mà trước chuyến đi vài ngày, anh bảo tôi hoãn lại, rời sang ngày khác, vì anh không đi được. Tôi thảng thốt hỏi anh, thì anh nói hôm đó anh phải đi công tác, ngày mai anh đi rồi, sau 2/9 hơn một tuần anh mới về!!

Đầu tôi nóng bừng khi nghe tin đó. Tôi đã mất công sức thu xếp chuyến đi cho cả đại gia đình, vào cái ngày mà không phải ai cũng mua nổi vé, đặt nổi phòng. Vậy mà chỉ cần anh nói không đi là không đi? Vé đã mua, phòng đã trả hết tiền, làm sao đây? Chưa nói chuyến đi này, ngoài mục đích cho cả nhà sum họp và thư giãn, tôi còn mong vợ chồng ân ái trở lại sau nhiều ngày xa cách. Tôi muốn vun đắp và hâm nóng lại tình cảm vợ chồng. Vậy mà trong chốc lát, mọi thứ sụp đổ! Tôi hỏi anh, tại sao công ty lại bắt đi công tác vào đúng dịp quốc khánh, khi mà ai cũng dành thời gian cho gia đình? Anh đi công tác ở đâu, và làm việc với ai vào những ngày nghỉ này? Sao anh không giao phó cho nhân viên dưới quyền, để dành thời gian cho gia đình. Anh trả lời, khách hàng lớn yêu cầu đích danh anh, nên anh không thể giao phó cho ai được. Cần thì tôi và mọi người cứ đi, anh xong việc, nếu về được sớm anh về và tới với cả nhà. Còn không thì đành để dịp khác, sao cứ phải làm nghiêm trọng vấn đề?

Trời ơi, tôi không thể kiềm chế nổi nữa. Chồng tôi dửng dưng với những gì mà tôi đang háo hức! Tôi mong biết bao tới ngày chúng tôi lên máy bay đi du lịch, mong chờ giây phút vợ chồng ân ái, trao nhau yêu thương. Vậy mà anh không quan tâm. Anh không nghĩ rằng sau hơn một năm trời vất vả, sau những tháng ngày mệt mỏi, chúng tôi cần hâm nóng lại hay sao? Anh đã đồng ý rồi, bây giờ anh lại bảo không đi, tôi khó chịu lắm, tôi không chấp nhận! Làm gì có kiểu vợ đi hướng này còn chồng bay hướng khác! Mà anh đi công tác tận đâu?  Chồng tôi nhìn tôi với ánh mắt rất khác. Anh bảo tôi thay đổi nhiều quá! Trước đây tôi luôn ủng hộ và hậu thuẫn anh làm tốt công việc. Tôi luôn là người đàn bà đảm đứng sau lưng 1 người đàn ông thành đạt. Tôi luôn nhẹ nhàng dịu dàng với anh, cho dù anh có đôi lúc phạm sai lầm hay khó chịu. Còn bây giờ, tôi cáu kỉnh, bực dọc, áp đặt và coi thường chồng, coi thường công việc của chồng! Tôi ích kỷ, nhỏ mọn và khó chịu đến thế ư? 

Giá như anh là tôi, anh sẽ hiểu. Làm người đàn bà nó khổ và vất vả thế nào. Một người đàn bà, được coi là tử tế, nếu cứ nép mình sau lưng chồng, lo lắng mọi việc để chồng thành đạt. Người đàn bà luôn phải tươi cười cho dù có mệt mỏi, buồn khổ đến thế nào. Người đàn bà tốt là phải luôn gật đầu phục tùng ý chồng!!!

Theo Nka1108 - WTT

Xem tiếp: Chuyện cái "nắp vung" không vừa khít "cái nồi" (5)

CHIA SẺ BÀI NÀY
  • tag
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep