Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Chuyện cái "nắp vung" không vừa khít "cái nồi" (5)

KENHPHUNU.COM  | 11:00 , 21/06/2015
Chuyện cái "nắp vung" không vừa khít "cái nồi" (5)

Tôi mỉm cười bảo anh, có cái gông nào mà hãm người ta bay sang Mỹ đâu anh? Gông như thế, thì còn gì mơ?

App hoa anh đào

Lúc đó tôi thấy buồn và hụt hẫng! Giá như anh có thể nói khác đi để tôi bớt đau lòng! Anh nói thẳng ra cái suy nghĩ đã ngấm ngầm trong anh bấy lâu, phải không? Tôi chợt nghĩ, nếu đổi lại là H, thì anh có phản ứng như vậy không? Tôi không dám liên tưởng tiếp, vì sẽ chỉ càng thêm chua xót! Có lẽ cái Nghĩa mà anh từng nói với tôi, nó không đủ mạnh để bào chữa cho thái độ kém mềm mỏng và sự thiếu cảm thông của tôi đối với anh thời gian qua! Sau này con gái trưởng thành, chắc chắn bằng mọi giá, tôi sẽ ngăn cản con lấy một người chồng đẹp hơn con và mến con hơn yêu con để con không phải như tôi! Tôi sẽ làm thế!

Tôi không còn gì để nói, chỉ biết lết vào phòng, gục mặt xuống gối mà khóc! Con gái lại tỉnh giấc, khóc thét lên! Hai mẹ con cùng khóc vậy! Đời người, có mấy khi cười cả ngày đâu? Sinh ra chả ai cười, lớn lên cũng có mấy ai mà không khóc? Có lẽ anh thấy hối hận vì đã nặng lời với tôi, anh vào phòng, chạm nhẹ vào vai tôi để thể hiện sự ân hận, vỗ về! Tôi càng thấy tủi thân hơn, nước mắt vẫn không ngừng tuôn. Đêm đó, cả nhà đều thức! Hôm sau anh vẫn lên đường ra sân bay, anh đi rồi, tôi chợt thấy trống vắng lạ thường. Linh cảm mách bảo tôi sẽ có chuyện không hay. Nhưng tôi biết làm gì hơn? Đành chấp nhận, chờ anh về và sống vì con. Cả nhà vẫn cứ đi du lịch thôi, đã trót đặt rồi mà!

Việc chồng tôi không tham gia du lịch cùng gia đình khiến ai cũng buồn. Nhất là cha mẹ tôi. Họ đã biết được nội tình nên lo cho tôi nhiều lắm. Nhìn vào mắt cha mẹ, tôi chỉ muốn òa khóc. Nhưng tôi không thể. Tôi vẫn tỏ ra vui vẻ, mãn nguyện. Tôi nói anh ấy có 1 hợp đồng rất lớn, nếu không giải quyết xong thì công ty thiệt hại nhiều lắm. Cả nhà cứ đi chơi vui vẻ, biết đâu chồng tôi về sau mấy hôm thì sao! Biết là vô vọng, tôi vẫn mong ngóng anh gọi điện, nhắn tin thông báo là anh sắp tới nơi chúng tôi nghỉ. Bình thường tôi có thói quen để fly mode khi ngủ, nhưng trong chuyến đi này, tôi không làm vậy. Tôi sợ nhỡ anh có gọi hoặc nhắn cho tôi mà máy lại không liên lạc được thì sao? 10 ngày trôi qua, anh không hề nhắn tin hay gọi cho tôi. Ít ra anh cũng cho tôi biết anh đang ở đâu, công việc tiến triển ra sao? Hay anh có việc khó nói? Tôi cố xua đi những mối nghi ngờ, mặc dù, như tôi đã linh cảm, có vẻ như anh đang giấu tôi điều gì đó!

Bố mẹ chồng cũng sốt ruột không kém. Hai cụ bây giờ rất yêu quý tôi. Mẹ chồng thường sang phòng tôi an ủi, chơi với cháu mặc dù bà cũng yếu nhiều sau đợt nằm viện. Mẹ chồng tôi bảo, bà hiểu chồng tôi lắm, anh ấy là người sống tình cảm, sẽ không có chuyện gì đâu! Có vẻ như bà cũng nghĩ như tôi, và đang an ủi lại tôi! Tôi sợ chính cái tình cảm đó của anh sẽ khiến anh sa ngã! Vì đã có lần anh như thế rồi! Kỳ nghỉ rồi cũng kết thúc, cả nhà trở về, vẫn chừng ấy người mà không có anh! Vẫn không nhận được bất kỳ thông tin gì từ anh. Tôi thấy nản quá! Điều an ủi duy nhất là mọi người trong nhà đoàn kết, vui vẻ với nhau. Con gái ngủ ngoan hơn, ăn đỡ trở hơn, cười nhiều hơn khóc. Chắc nhờ khí hậu biển trong lành thoáng mát. Con trai tôi được lặn ngụp suốt ngày, đen trùi trũi! Tội cho con, cứ hỏi ba đâu, sao không đi cùng mọi người để dạy con học bơi? Con có vẻ buồn buồn, con đã lớn nhiều rồi! Sau này lớn hơn nữa, con sẽ hiểu. Còn bây giờ, mẹ chỉ có thể nói với con là bố bận!

Trên đường về nhà, tôi vẫn cứ ôm ấp cái hy vọng mong manh là anh cũng đang ở nhà rồi, hay anh vừa mới vế? Nhà cửa vẫn khóa then cài, không có ai cả! Về tới nhà, các con mệt lăn ra ngủ, còn tôi thì không tài nào ngủ được dù cũng khá mệt. Tôi thấy sợ, sợ sẽ mất anh lần nữa! Tôi tìm lại số điện thoại cô bạn làm cùng chồng và gọi cho nó. Bạn tôi bảo chồng tôi có đi công tác thật, và anh sang Mỹ! Vậy là rõ rồi, thực sự có chuyến công tác đấy, nhưng anh kéo dài thêm thời gian! Anh sang Mỹ thôi mà, sao phải giấu tôi anh đi đâu? Hay anh sợ tôi nghĩ linh tinh, vì ở Mỹ có người mà anh vẫn thầm yêu trộm nhớ? Buồn hơn là anh kết hợp cả nghỉ phép vào chuyến công tác này! Vậy là đã rõ rồi, anh tranh thủ để sang thăm mẹ con cô ấy đó thôi! Cứ nói thẳng ra với tôi, sao phải nói dối tôi làm gì, hả chồng! Cái mối tình vụng trộm đó đã khiến anh dối tôi bao lần! Ngày xưa anh có bao giờ nói dối tôi, vậy mà từ hồi cô ấy trở về, tôi như một con ngốc! Anh thừa biết tôi có thể kiểm tra, vậy mà anh vẫn cứ nói dối! Có lẽ anh nghĩ rằng, tôi không dám làm gì anh, ngoài việc khóc lóc, nỉ non, buồn tủi...thế thôi! Không có tôi, anh vẫn còn H. Anh đang ở bên mẹ con cô ấy rồi, còn 3 mẹ con tôi, ngày ngày trông ngóng anh. Đến 1 cái tin nhắn anh cũng không thèm gửi! Không hỏi thăm, cho dù giả vờ quan tâm, xem con gái có ngoan không, còn quấy mẹ không, có trớ liên tục mỗi lần ăn không? Con trai đi chơi vui không? Có nhớ bố không? Về bố mua quà cho con!!! Càng nghĩ tôi càng thấy tủi, thấy hận!

Đã định mail cho anh hỏi thăm tình hình, nhưng giờ chắc khỏi cần! Có đọc, anh cũng không để tâm, mà anh còn thời gian đâu mà đọc nhỉ! Cứ tưởng tượng ra cảnh hai người đó vui vẻ bên nhau, rồi họ làm những gì...tim tôi quặn đau! Tôi chỉ còn biết ôm con mà khóc. Nước mắt rơi nhiều quá rồi, nhưng vẫn chưa đủ! Rồi thì anh cũng về, chuyến "công tác" của anh dài gần 2 tháng! Khi anh đi, trời còn nắng nóng, lúc anh về, gió lạnh cũng sắp đến mức tê tái rồi! Nhìn khuôn mặt chồng hả hê, viên mãn, tôi mới biết, nước Mỹ mới tuyệt làm sao! Anh về, mua quà cho mẹ con. Nhiều quần áo và đồ chơi, vitamin cho ông bà...nhìn những món đồ đó, tôi nghĩ, chắc có người đàn bà khéo léo đã gịúp anh chọn đây! Để anh nghỉ ngơi hôm đó. Tối hôm sau, tôi sẽ hỏi thăm chồng! Dù gì, anh cũng nên thẳng thắn với tôi, cho dù sự thật có nghiệt ngã đến mức nào.

Tối hôm sau anh về muộn. Anh có gọi cho tôi thông báo anh không ăn cơm, công ty có cậu sắp cưới nên mời mọi người đi chúc mừng! Ba mẹ con ăn với nhau vậy. Không hiểu sao tối hôm đó con gái cứ khóc ngằn ngặt, không chịu ăn, ép mãi mới được tí sữa. Khổ thân con vẫn thèm sữa mẹ, nhưng còn giọt nào đâu! Hai mẹ con quần nhau chán chê, con trai rất ngoan, tự ăn, tự rửa miệng rồi chạy vào bảo mẹ ăn đi, con trông em cho! Tôi có được 2 người đàn ông mình yêu nhất trên đời, cũng may, còn 1 người yêu và thương tôi đến thế, con trai ngoan của mẹ, cám ơn con nhiều lắm! Rồi thì mọi việc cũng tạm ổn, hai con đã ngủ, còn tôi chong đèn chờ anh. Tôi vẫn muốn nói chuyện với chồng tôi. Gần 12 giờ anh mới về nhà! Mấy lần tôi ngủ gục trên bàn rồi lại giật mình tỉnh dậy vì sợ ngủ quên. Anh giải thích là mọi người ăn uống xong còn đi hát karaoke, cho cậu đó "xả láng" trước khi bị "gông đeo cổ"!

Tôi mỉm cười bảo anh, có cái gông nào mà hãm người ta bay sang Mỹ đâu anh? Gông như thế, thì còn gì mơ? Chồng quay lại nhìn tôi, anh bảo em đừng nói móc như thế, để anh đi tắm rồi ngủ, muộn rồi! Tôi nóng bừng mặt, anh bảo tôi nói móc, sao anh không nói thật để tôi trở nên nhỏ mọn như vậy nhỉ? Đã thế, tôi làm liều, tôi lục đồ của anh. Tôi sững người khi nhìn thấy tấm hình trên điện thoại của anh! Trên đó không phải là mẹ con tôi, mà là anh, H và 1 bé gái, giống anh như đúc!

Trời đất chao đảo, không ngờ anh đã tới mức này rồi sao? Ngày trước khi mới sinh con trai, anh luôn tự hào để tấm hình 3 người để mỗi khi sờ tới điện thoại, lại ngắm cả nhà! Vậy có nghĩa anh đã có gia đình mới! Vậy tức là tôi không sai, anh sang bên đó, hú hí với cô ấy, chiều chuộng hai mẹ con họ! Đau hơn là tấm hình được chụp ở một resort nào đó, anh đưa họ đi chơi, còn mẹ con tôi, bố mẹ anh, bố mẹ tôi, tự đưa nhau đi chơi! Hài quá, đau xót quá, hận quá! Tôi còn biết nói gì hơn đây? Khi nhìn thấy tấm hình "hạnh phúc" ấy, tôi biết mình đã không còn có ý nghĩa gì với anh nữa! Anh có thể đặt pass, cất giấu tấm hình đó ở một folder mà tôi phải mầy mò mãi mới ra! Nhưng tại sao anh công khai để ngay trên màn hình điện thoại như vậy? Hay anh ngầm ý muốn để tôi biết mà tự biết thân, tự rút lui? Sao nhục nhã và ê chề thế này? Tình nghĩa vợ chồng, nay còn đâu?

Tôi thẫn thờ ngồi chờ anh. Tay tôi cầm chiếc điện thoại của anh trên tay, phải cố lắm tôi mới không để nó rơi, cho nó vỡ tan tành! Tôi không còn giận anh nữa, tôi thấy tê tái cả cõi lòng, người tôi như nhão ra, đầu óc tôi mông lung! Khi ý thức được rằng mình sẽ mất đi một thứ gì đó mà mình vẫn hằng yêu dấu, vẫn luôn mong mỏi, mình liệu có gượng nổi không đây? Cuối cùng rồi anh cũng tắm xong! Anh định đi ngay vào phòng ngủ, nhưng tôi gọi anh lại! Anh đã nhìn thấy chiếc điện thoại trên tay tôi. Vẻ mặt anh lộ chút bối rối, sự bối rối giả tạo đến không ngờ! Anh ngồi phịch xuống ghế và hỏi sao tôi lại lục đồ của anh, tôi cầm điện thoại của anh để làm gì? Tôi cười, miệng cười mà tim lạnh ngắt, tôi hỏi sao anh không hỏi tôi hai tháng qua sống thế nào, con cái có khỏe mạnh không, chúng tôi sẽ vui ra sao khi biết anh thà sang Mỹ đi nghỉ cùng "vợ bé" còn hơn đi biển cùng cả nhà vào dịp Quốc khánh! Anh có cần tôi chúc phúc cho anh không? Luật Việt Nam không cho phép 1 ông, hai bà. Nhưng nếu sang Mỹ, có khi anh vẫn làm được điều đó! Anh thật giỏi, anh thật may mắn, anh có tất cả, còn tôi, kém hơn anh nhiều quá!

Chồng tôi cúi mặt. Một lát sau anh nói, thực ra anh tranh thủ mấy ngày đi công tác, sang thăm hỏi con gái của anh với H thôi. Tôi không cần cả nghĩ như vậy! Đến nước này vẫn còn bao biện! Tôi hỏi anh, chuyến đi của anh kéo dài mấy ngày, còn cái "mấy ngày" của anh kéo dài gần 2 tháng! Thời gian đó, đủ để anh làm nhiều chuyện vui lắm, phải không? 2 tháng qua, chưa kể khi đi nghỉ con nhớ cha, bố mẹ nhớ con trai, con rể, vợ mong chồng, thì ngày thường, tôi phải nói dối con trai bao nhiêu lần là bố lần này đi công tác mấy nơi liền! Anh luôn dối trá tôi, nếu anh đã plan đi thăm H từ trước, sao còn bảo tôi cứ đặt vé đi chơi cho cả nhà làm gì? Anh sang Mỹ vui vẻ, còn mẹ con tôi ở nhà vật lộn với nhau, đạo đức và lương tâm anh để đâu đây? Đành rằng tôi xấu, tôi cáu gắt, tôi bệ rạc, nhưng tất cả là vì tôi chăm con cho anh, tôi vì cái gia đình này! Anh có bao giờ đặt địa vị mình vào vị trí của tôi không? Nếu là tôi, anh sẽ cầu cứu ai? Một người mẹ với 2 đứa con còn quá nhỏ, ngày ngày mong ngóng người chồng đi đâu không rõ, đến 1 cú điện thoại cũng không có! Ít ra, anh có thể giả vờ gọi hỏi han vợ con anh, chỉ cần vài phút thôi mà cũng khó thế sao? 

Anh nói với tôi, vì sinh nhật con gái H anh không thể sang được, nên anh đành chờ dịp để sang Mỹ. Qua đó, anh cần bù đắp cho hai mẹ con. H một mình sinh con rồi nuôi con, cũng vất vả lắm chứ! Sao tôi lại ghen tị với cô ấy, cô ấy đã biết thân biết phận rồi, nhẽ nào có mấy chục ngày mà tôi cũng phải nhảy dựng lên như thế sao? Tôi thật là sướng không biết đường sướng, được voi đòi tiên quá!! Trời, vậy là đã rõ anh ta đang nghĩ gì! Hóa ra tôi lại được nhiều ân huệ đến thế! H tội nghiệp quá, còn tôi, đã có cái xác của anh rồi, vẫn còn mơ nhiều đến thế ư! Đau quá, tủi quá! Cha mẹ sinh ra con, cho con ăn học đàng hoàng, gả chồng cho con để rồi chồng con nói với con những lời như vậy đó!

Tôi không còn biết nói gì hơn nữa! Mọi việc đã rõ ràng rồi! Người đang mỉm cười chiến thắng vẫn là H thôi, còn tôi là kẻ bại trận! Tôi cũng không còn nước mắt để khóc nữa. Tôi thấy người đàn ông trước mặt mình thật xa lạ và tàn nhẫn. Tôi xót cho bản thân, xót cho hai đứa con thơ! Tôi trả lại điện thoại cho chồng, tôi về phòng ngủ. Chồng tôi đề nghị nói chuyện thêm. Tôi hỏi anh còn gì để nói nữa, những gì cần nói anh đã tuôn ra hết rồi, tôi đã hiểu hết, anh không cần nói gì thêm. Chồng tôi bảo rằng, anh mong tôi đừng suy nghĩ nhiều, vẫn cứ duy trì cuộc sống bình thường như hiện tại, vì con cái. Nếu có chuyện gì, khổ các con! Anh lo cho con như vậy đó! Một người cha vĩ đại nhất mà tôi từng biết! Tôi không nói thêm, mặc cho anh nói gì nữa, tôi về phòng và đóng cửa lại! Đêm đó, tôi vẫn ngủ, nhưng đầy ác mộng! Sáng ra, tỉnh dậy, tôi thấy cuộc đời của mình sao vô ích thế, có lẽ tôi chết đi lại hay hơn thì sao?

Nhưng rồi tôi lại bỏ ngay cái ý định điên rồ đó, tôi chết, chắc gì anh đã buồn. Hai người sẽ công khai về ở mái ấm của chúng tôi. Con tôi sẽ phải gọi cô ta là mẹ. Ai sẽ chăm con thơ đây? Không thể như thế được. Hai người đó đừng hòng tự đắc, tôi sẽ không để cho họ mãn nguyện! Vẫn phải sống tốt, cố lên! Vợ chồng tôi vẫn ở chung nhà, vẫn cùng chăm sóc con cái. Nhưng chỉ là thế, chúng tôi giống 2 kẻ xa lạ có cùng một mối quan tâm chung. Tôi đi làm lại, mọi người vẫn chờ đón dù tôi xin nghỉ thêm mấy tháng so với chế độ. Một tháng sau kể từ cái ngày tàn nhẫn đó, tôi lại đón thêm 1 tin dữ nữa! Tối hôm đó, anh gói gém đồ đạc vào va li như thể sắp đi công tác. Tôi tuy thờ ơ và dặn lòng mình đừng bao giờ quan tâm tới "kẻ bội bạc" đó, vẫn không thể không băn khoăn anh sắp đi đâu? Ăn cơm xong, tôi cho con đi ngủ, chồng tôi vẫn thu xếp đồ đạc. Anh ra ngoài gọi điện thoại khá lâu, trở vào trở ra. Cái dáng cao cao của anh đã từng làm xao xuyến con tim bao thiếu nữ, trong đó đặc biệt là tôi, vẫn như thế! Trong tôi bỗng lại trỗi dậy niềm mong mỏi tái hợp vợ chồng. Tôi vẫn mong níu kéo chồng lại. Chẳng phải anh đã nói cứ bỏ qua mà sống hay sao? Vì con cái, mà cũng vì gia đình nữa. Hai người sống chung dưới mái nhà, chiến tranh lạnh cho đến bao giờ!

Có phải tôi quá nhỏ nhen và ích kỷ? H đã bỏ về Mỹ, thỉnh thoảng anh sang thăm và đưa mẹ con H đi chơi là bình thường. Biết đâu anh làm thế chỉ để đỡ áy náy trong lương tâm thôi? Nếu anh muốn bỏ bê vợ con thì anh đã không về? Có lẽ tôi không nên trách móc chồng. Tôi cần biết cảm thông và vị tha. Dù gì, H cũng là đàn bà, giống mình. Mình còn có chồng, cô ấy thì không! Nghĩ vậy nên tôi đã tới gần anh hỏi han, tôi giúp anh xếp đồ đạc. Chồng tôi có vẻ ngạc nhiên với thái độ bớt 'băng giá" của tôi. Anh cũng để cho tôi cùng xếp đồ. Tôi hỏi anh sắp đi công tác à? Mai anh đi phải không, anh đi đâu thế, khi nào anh về? Chồng tôi trả lời, anh đi châu Âu, 2-3 tuần thôi, rồi anh về. Tôi ở nhà cố gắng chăm sóc con cái, anh về sẽ mua quà cho mẹ con. Tôi thích gì, anh mua? Vợ chồng tôi trò chuyện bình thường sau 1 tháng lạnh nhạt. Tôi lại thấy vui vui, có lẽ, mình tự hành hạ bản thân thôi. Nên biết bỏ qua để sống cho vui vẻ!

Theo Nka1108 - WTT

Xem tiếp: Chuyện cái "nắp vung" không vừa khít "cái nồi" (6)

CHIA SẺ BÀI NÀY
  • tag
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep