Hùng không đẹp trai nhưng tướng mạo cao to, đĩnh đạc. Không phải trai thành phố chính gốc nhưng trước khi cưới, anh đã tự mua được nhà riêng. Tuy không làm sếp, không chức tước vọng trọng, anh làm trong công ty nước ngoài nên lương tháng của anh tính bằng tiền đô. Đó là chưa kể anh còn góp vốn làm ăn ngoài.
Tuy làm ra tiền nhưng Hùng không có gì là kiêu căng cả, anh rất từ tốn, giản dị, sống có trước có sau và luôn nhường nhịn mọi người.
Tôi cũng tự thấy mình quá may mắn. Không giống như bạn bè cùng quê, người thì lấy chồng Hà Nội lại phải sống cùng nhà chồng. Người lấy chồng tỉnh lẻ thì sống cảnh thuê nhà chật hẹp. Từ ngày cưới nhau, vợ chồng tôi được tung tẩy thoải mái trong căn hộ chung cư rộng rãi, thoáng đãng.
Cưới nhau được 5 tháng tôi có bầu. Tôi nghén ghê lắm, người xanh như tàu lá, chẳng ăn uống được gì. Thương vợ vất vả, anh bảo:
- Em đi làm một tháng không bằng anh cày một đêm. Thôi nghỉ hẳn ở nhà dưỡng thai đi. Con cái là quan trọng!
- Không, em đi làm còn có bạn bè, ở nhà lạc hậu ra.
Hùng làm thuê chán rồi, trong tay cũng có một số vốn nên rút hẳn ra ngoài làm riêng. Thời gian đầu anh dùng luôn nhà mình làm văn phòng.

Ảnh minh họa
Cũng trong thời gian này, Linh một người hàng xóm mới chuyển đến mua nhà bên cạnh. Tình cờ thế nào Hùng lại nhận ra người quen trước đây đã từng hợp tác làm ăn với nhau. Hùng còn bảo tôi:
- Em nên qua chào hàng xóm nhà mình một câu. Là người quen của anh, họ lại bảo mình thế nọ thế kia.
Nghe lời chồng tôi cũng qua nhà chị ấy. Tôi cực kì ấn tượng với khuôn mặt xinh đẹp, dáng người chuẩn như mẫu, đặc biệt là đôi mắt hút hồn. Linh lại còn hay mặt áo cổ trễ, để khoe trọn bộ ngực ngồn ngộn ra khiến tôi càng nhức mắt. Tôi thấy hơi e ngại, nên hỏi Linh:
- Anh nhà chị đi làm gì?
- À, ông xã chị đi công tác nước ngoài 3 năm, nhà chỉ có 2 mẹ con.
Hôm ấy về nhà, tự nhiên trong tôi thấy bất an khó tả. Nhớ đến gương mặt xinh đẹp, tươi như hoa, đôi mắt ướt át và cách ăn nói khéo léo của chị ấy. Đàn bà đang sống cảnh xa chồng, trong khi Hùng suốt ngày ở nhà... tôi cứ ngấm ngầm lo lắng không yên.
Có đợt đi công tác, tôi nhờ cả đứa cháu sang chơi, dặn đi dặn lại cháu nhớ ngủ lại nhé.
Có lúc đi làm về sớm, lại thấy chồng ở chỗ nhà hàng xóm, tôi tỏ vẻ khó chịu:
- Anh làm gì mà hay sang đấy vậy?
- Linh nó mới chuyển đến, nhà đang sửa lại nội thất, không có đàn ông ở nhà nên thỉnh thoảng nhờ anh xem cái này cái kia.
Tôi giả vờ xuống nhà Linh chơi, thì đúng thật nhà chị ấy đang sửa thật. Rồi lần khác thì Linh nhờ Hùng sửa máy tính, có lần lại nhờ xem hộ cái máy giặt... Tôi cũng đến chết với hàng xóm nhà mình.
Nhìn Linh và Hùng cười nói vui vẻ, giúp nhau nhiệt tình, tôi tức lắm. Có hôm 9 giờ đêm Linh còn gõ cửa nhờ Hùng xuống cài hộ phần mềm máy tính. Tôi đang bụng mang dạ chửa, muốn đi nghỉ sớm mà không yên tâm, lại theo chân chồng sang nhà hàng xóm.
Trong khi Hùng dán mắt vào laptop thì Linh niềm nở chuyện trò với tôi. Lúc nào Linh cũng chị chị, em em, rồi khen tôi:
- Em sướng thật vì có chồng ở gần, chăm chỉ, cái gì cũng biết làm...
Song sự khéo léo của Linh chỉ càng làm tôi thêm lo lắng về mối quan hệ giữa chồng với chị hàng xóm.
Một hôm, đi làm về không thấy chồng đâu, điện thoại thì vứt ở nhà. Tôi đang mệt rũ rượi nhưng đứng ngồi không yên, tôi sang ngay nhà Linh.
Tôi thấy đôi dép của Hùng để xộc xệch ngoài cửa. Tôi gõ cửa thì chỉ 2 giây sau, Linh đã ra mở:
- Em vừa đi làm về à? Chị nhờ anh Hùng xuống lắp cùng thợ cái tủ bếp cho xong, mình chị chẳng đỡ được.
Vài lần tương tự, cứ khi nào về nhà không thấy chồng đâu là y như rằng xuống nhà Linh. Tôi lại thấy đôi dép của Hùng để mỗi chiếc một nơi ngoài cửa.
Khó chịu, tôi hạ quyết tâm nói thẳng với chồng:
- Sao anh hay xuống nhà chị Linh vậy, mà chị ấy lắm việc nhờ anh thế?
- Em đúng là... đàn bà. Bạn bè không giúp nhau thì giúp ai, lại là hàng xóm. Chồng Linh đi công tác chứ không cô ấy nhờ anh làm gì.
- Vậy thì xuống ở luôn nhà đó với cô ta đi, đỡ mất công họ gọi nhiều lần.
Một lần khác, tôi phải đi công tác 2 ngày. Nhưng do có việc ở văn phòng cần giải quyết sớm vào hôm sau nên tôi quay về lúc 8 giờ tối. Về đến nhà, tôi mệt quá mà chẳng thấy chồng đâu. Gọi điện Hùng không nhấc máy. Tôi nghĩ ngay đến nhà Linh, nên vội vã chạy sang.
Vẫn đôi dép của chồng đặt hớ hênh ngay bên ngoài cánh cửa khép chặt nhà hàng xóm. Tim tôi đập thình thịch, tôi quyết tâm mở cửa xông vào chứ không gõ cửa như mọi lần nữa.
Bóng đèn phòng khách hơi tối, Hùng nằm trên ghế sofa ngủ ngon lành. Áo ngực phanh hết ra. Cơn ghen trong tôi bốc lên, tôi đang định gọi Linh thì nghe tiếng có người đàn ông trong cánh cửa phòng ngủ khép hờ.
- Em nói đi, tại sao hắn lại ngủ trên giường với em?
- Anh à, anh ấy say quá nên em để ngủ đây, sợ cảm.
- Hai người có gì với nhau chưa.
- ...Bọn em...
Thấy tôi đi vào, vợ chồng họ im lặng. Mãi sau chị ấy mới nói nhỏ với tôi không để chồng nghe thấy:
- Vợ chồng chị mời Hùng xuống ăn cơm, không ngờ lại say quá, ngủ luôn rồi.
Tôi thấy chồng Linh có điều gì đó rất bực tức, không giống như là đã uống rượu với chồng tôi. Tôi dựng chồng dậy, lôi về nhà. Anh say đến mức chẳng biết gì cả. Đến hôm sau tỉnh dậy tôi mắng té tát một trận:
- Đẹp mặt chưa, để chồng người ta về nhà bắt được tại trận đó.
Hùng giật bắn mình:
- Em nói gì cơ?
- Chồng chị Linh đó, về bắt được anh làm gì vợ người ta đấy. Đêm qua anh say quá nên được tha thôi. Chắc người ta chuẩn bị sang hỏi tội anh rồi cũng nên.
Chồng tôi tỏ ra lúng túng rõ rệt. Giờ tôi thấy sợ hàng xóm quá, chẳng biết phải đối phó làm sao nữa.
St