Bởi trong cuộc sống chuyện gì cũng có thể xảy ra, huống chi là đời sống hôn nhân gia đình. Đôi khi chúng ta nghĩ làm một người đàn ông trụ cột, gánh vác gia đình bạn phải có nhiệm vụ làm bất chấp ngày đêm để cho vợ con một cuộc sống đủ đầy hạnh phúc. Nhưng bạn đâu ngờ rằng, đến lúc đời sống kinh tế ổn định cũng là lúc bạn nói lời tạm biệt với cuộc hôn nhân của mình. Đó là câu chuyện về cuộc hôn nhân tôi từng cho là đẹp nhất của anh hai và chị dâu.
Vừa nhận quyết định bổ nhiệm thăng chức, còn chưa hết háo hức, anh gần như chết lặng khi vợ thú nhận: “Em yêu người khác rồi, anh ấy chỉ làm công nhân thôi, em không còn yêu anh nữa. Mình ly hôn đi”.
Khi anh bắt đầu cưới chị lúc đó, cả hai vợ chồng rất thiếu thốn. Anh chỉ là nhân viên bình thường của một công ty. Còn vợ anh làm ở một cơ quan nhà nước, tuy ổn định, có nhiều thời gian rảnh rỗi nhưng lại không có tiền mấy.
Chính vì thế khi vừa cưới xong anh đã lao vào làm việc. Anh xác định ngay từ đầu, mình là đàn ông, là trụ cột gia đình, phải lo được cho vợ con. Anh không biết đó là quyết định đúng hay sai bởi vì điều đó mà giờ gia đình anh mới rơi vào hoàn cảnh này.

Ảnh minh họa
Anh làm việc điên cuồng. Hầu như ngày nào anh cũng về nhà vào tầm nửa đêm. Thậm chí tối anh còn đem máy tính ra phòng khách làm cho hết việc.
Nhiều lần anh thấy vợ có vẻ buồn, có vẻ giận, nhưng anh chỉ nói qua loa: “Em phải động viên anh phấn đấu cho công việc chứ. Anh làm việc vì cái gia đình này chứ vì ai”.
Thậm chí, ngày vợ anh đi sinh, anh lại tình nguyện đi công tác xa vì… đó là phi vụ cực kì quan trọng, thay vì ở bên cạnh động viên vợ vượt cạn. Anh đã nghĩ rằng, nếu anh đi và giải quyết được vấn đề, anh chắc chắn sẽ được đề bạt lên vị trí tốt hơn, lương thưởng cũng được tăng lên.
Một mình vợ anh vào viện chờ đẻ, đợi gần nửa ngày ông bà nội ngoại hai bên mới lên thành phố vào viện cùng chị ấy được. Những điều đó, anh hiểu… nhưng anh đã không hiểu cho tâm sự của vợ mình.
Vợ anh có thời gian rảnh rỗi, nhưng anh lại không quan tâm được vợ. Chị ấy buồn, tủi thân, rồi sinh ra lãnh cảm. Thậm chí chuyện chăn gối của vợ chồng anh cũng… đếm trên đầu ngón tay vì… anh quá bận!
Hơn 4 năm sau khi cưới, anh bắt đầu có được những thành công trong sự nghiệp. Đó cũng là sự đánh đổi khi mà anh không có chút thơi gian nào cho gia đình vợ con. 4 năm, không một lần đưa vợ đi ăn tối, không một chuyến du lịch 2 vợ chồng, thậm chí những bữa ăn có mặt cả hai vợ chồng cũng hiếm hoi…
Anh chỉ mặc định một điều, sau khi lên chức, có tiền rồi, anh nhất định sẽ dành thời gian cho vợ con nhiều hơn hiện tại.
Và rồi, điều gì đến cũng phải đến. Nhận quyết định được thăng chức anh mừng đến mức suýt khóc. Người đầu tiên anh nghĩ đến là vợ. Thế nhưng, cũng chính tối hôm đó, khi anh trở về nhà, vợ đã đưa cho anh tờ đơn ly hôn.
Chị ấy nói với anh rằng: “Em ngoại tình lâu rồi, cách đây gần 2 năm, sau khi em sinh con được một thời gian. Em mệt mỏi và chán nản với sự vô tâm và lao vào công việc của anh.
Em đã yêu người đàn ông khác. Anh ấy chỉ là công nhân bình thường. So với vị trí của anh bây giờ thì kém xa. Nhưng anh ấy quan tâm, yêu thương em.
Em đã định nói với anh lâu rồi, nhưng vì nghĩ sự nghiệp là thứ quan trọng, anh đã toàn tâm toàn ý phấn đấu nên em không muốn làm anh phân tâm. Giờ anh toại nguyện rồi, anh kí đơn ly hôn cho em đi”.
Anh gần như chết lặng. Những tưởng mình phấn đấu bao nhiêu vì gia đình, vì vợ con... vậy mà cái anh nhận được là sự phản bội này sao? Anh trách vợ, nhưng anh cũng hiểu, sai lầm là ở mình.
Anh cố gắng xin tha thứ níu kéo, nhưng vợ anh nhất quyết đòi ly hôn để cưới anh công nhận vì họ đã chờ đợi nhau lâu lắm rồi. Cuối cùng, anh lên chức và… mất vợ!
Cả hai người trong câu chuyện những lý do họ đưa ra không sai. Chẳng qua họ đã chọn sai cách để thực hiện. Tiền bạc, chức tước có thể mua được tất cả nhưng không phải tất cả đều được mua được bằng tiền. Đặc biệt là hạnh phúc gia đình, có những cặp vợ chồng dẫu cuộc sống luôn gặp nhiều khó khăn trắc trở nhưng luôn sát cánh chia ngọt sẻ bùi cùng nhau nên hôn nhân của họ vẫn có thể bền chặt đến lúc mắt mờ chân run. Phụ nữ không phải lúc nào họ cũng nghĩ về tiền và yêu cầu người chồng phải chức cao vọng trọng rồi lơ là đời sống gia đình. Đôi khi họ chỉ cần một nụ hôn, cái nắm tay đơn giản của chồng cũng làm họ hạnh phúc và tiếp thêm động lực vượt qua sóng gió khó khăn của cuộc đời. Chỉ cần vợ chồng đồng lòng thì ắt biển Đông cũng có thể tát cạn.
St