- Ly hôn đi. Em chán ngấy anh rồi.
- Ừ vậy đi. Cô viết đơn, tôi ký.
Nói rồi, chồng tôi bỏ ra ngoài, như bao lần cãi nhau gần đây. Ừ vậy thì ly hôn đi. Tôi đã nghĩ vậy suốt nhưng chưa lần nào có thể nói ra, cho đến hôm nay…
Tôi và chồng lấy nhau đã 5 năm, có hai cô con gái nhỏ. Cuộc sống hôn nhau của chúng tôi chắc cũng như bao gia đình khác.
Cả tôi và chồng đều có công việc ổn định. Sáng sáng, chồng sẽ đưa một bé đến trường sớm, tôi sẽ đưa bé còn lại đi sau. Đến chiều, tôi tất tả về nhà nấu cơm cho con.
Ảnh minh họa
Chồng tôi thì thời gian mấy năm gần đây đến chiều là sẽ tiệc tùng với khách hàng, không thì nhậu nhẹt cùng bạn bè.Cứ thế mà sáng mở mắt ra, tôi đã không thấy chồng.
Đến tối khi nhắm mắt lại, lắm khi cũng chẳng biết chồng đã về chưa. Cuộc sống của vợ chồng tôi cứ cuốn vào một vòng tròn quẩn quanh như thế 2, 3 năm nay. Nhiều khi tôi nghĩ, là chúng tôi sống cạnh nhau, chứ nào còn là cùng nhau nữa?
Tôi bây giờ cũng chẳng có mấy bạn bè mà kể lể, chỉ biết quay về tỉ tê với bà mẹ già ở nhà thì bà trách tôi mưu cầu toàn thứ chẳng thực tế. Nghe bà nói mà tôi cũng chỉ có thể lắc đầu cười khổ, chẳng biết phải giải thích thế nào. Cho đến gần đây, chúng tôi dần nảy sinh nhiều mâu thuẫn hơn.
Khoảng thời gian dài không còn chia sẻ hay nói chuyện cùng nhau nhiều khiến vợ chồng tôi không còn tìm được tiếng nói chung như xưa. Chồng tôi từ người không hút thuốc, giờ lại phì phèo vài điếu mỗi ngày. Có con ở nhà thì anh sẽ hút trong phòng ngủ của hai vợ chồng.
- Anh lại hút thuốc đấy à. Rõ ràng trước khi cưới em đã nói anh bỏ cái thói xấu ấy đi rồi cơ mà.
- Con nó ở nhà thì anh chẳng vào trong này hút thì sao? Hút có mấy điếu mà em cũng khó chịu.
Tôi nghe thế liền bực mình, cự cãi:
- Cả cái phòng nó bốc mùi nồng nặc thế này mà anh còn bảo là có mấy điếu à. Anh có biết tôi không chịu được mùi thuốc lá không?
- Nói bé cái mồm thôi cho hàng xóm còn ngủ.
Chồng bực dọc bỏ ra góc phòng cho mấy con cá cảnh của anh ăn. Nhìn thấy cảnh ấy tôi càng điên tiết. Cái phòng ngủ bé bằng cái lỗ mũi thế mà chẳng hiểu sao lão không dưng vác đâu cái bể to uỵch về nuôi mấy con cá chưng trong phòng.
- Đấy, anh liệu liệu mà đem cái đống cá này ném đi đâu cho khuất mắt tôi. Nhà thì bé như cái lỗ mũi, tự dưng rảnh nợ đi mang về.
- Cô nói đủ chưa? Tôi tháng nào cũng đưa lương đầy đủ cho cô. Nói cái gì mà lắm thế.
- Anh bảo tôi nói lắm thì tự đi mà thay nước cho mấy con cá của mình đi, đừng bắt tôi làm nữa. Tôi hết chịu nổi với mấy cái thói xa xỉ này của anh rồi. Nhà thì đã không có tiền thì chớ.
- Cô im đi.
Chồng tức giận ném thẳng hộp thức ăn cho cá xuống sàn nhà rồi bỏ ra ngoài cả đêm không về. Từ những lời trách móc dần lớn dần thành cãi vã không dứt, rồi lại như bế tắc. Tôi biết, cả tôi và chồng đều đã mỏi mệt quá rồi…
Tôi và chồng đều đồng ý ký đơn, cũng đã gửi lên tòa án. Tôi dẫn con nhỏ đi, anh nuôi con lớn. Giây phút tôi xách hành lý dắt con đi, chồng tôi không có ở nhà. Nói không đau lòng là tôi dối mình. Nhưng lúc ấy, tôi đã không còn biết phải làm gì, chỉ còn nghĩ ly hôn là lối thoát duy nhất.
Tôi cũng không phải là dạng phụ nữ phụ thuộc chồng. Tôi có thể tự nuôi con, trang trải cuộc sống của mình. Tôi đã nghĩ, cũng sẽ chẳng sao khi không có chồng ở bên...
Tôi và con dọn về một căn chung cư mới mua. Nhưng chỉ mới ở được vài hôm, thì tôi hoảng hốt khi nghe tiếng con lớn nức nở trong điện thoại:
- Mẹ ơi, người ba nóng lắm, con phải làm sao bây giờ?.
Thế là tôi đành dẫn con nhỏ theo, quay về nhà xem chồng thế nào. Vừa vào nhà là xộc thẳng vào mũi tôi mùi quần áo dơ chưa giặt, chén đĩa chưa rửa. Con gái lớn của tôi ngồi thút thít bên sô pha. Còn chồng tôi bất động nằm cạnh bên con gái.
Hai đứa nhỏ gặp nhau, thế là ôm nhau khóc. Tôi vừa chạy tới lui lo cho chồng sốt, vừa nhìn thấy hai đứa nhỏ mà lòng quặn thắt. Chồng tôi uống thuốc vào rồi thì cũng đỡ sốt, anh dần tỉnh táo hơn.
Lúc tôi đang loay hoay trong nhà vệ sinh thì nghe tiếng chồng đứng ngoài hỏi:
- Em… em cũng biết sửa vòi nước à, còn cả cái bóng đèn hư này…
- Mấy cái này hay hư lắm, chả hiểu nổi. Anh lại không hay ở nhà, em không học làm thì ai làm đây?
Chồng tôi im lìm, chẳng nói lời nào nữa. Tôi chuẩn bị vài món cho hai cha con rồi định ra về. Nhưng vừa dẫn con gái nhỏ ra đến cửa thì con bé khóc nức nở:
- Mẹ ơi, mình đừng đi nữa được không? Ba bệnh mà, chị lớn cũng đang ho kìa.
Tôi nghe mà lòng lại mềm ra, mắt bỗng ươn ướt, tôi khựng lại một hồi lâu. Anh đi đến hai mẹ con từ lúc nào, anh dỗ con gái nhỏ:
- Vậy thì không đi nữa, không đi phải đi nữa con nhé…
Chồng tôi khẽ liếc nhìn tôi, ý muốn tôi nói chuyện cùng anh. Tôi ngồi xuống giường cạnh anh, lại cảm giác hình như đã rất lâu rồi mới có thể ngồi gần anh như thế.
- Hết chán anh chưa hả vợ?
- Chúng ta ly hôn rồi đấy.
- Thế thì sao? Cũng chỉ là cái tờ giấy mà thôi. Xé đi là được. Anh... nhận ra thời gian qua mình đã vô tâm như thế nào, với em, với cái gia đình này. Anh... quên rằng em cũng chỉ là 1 người đàn bà, dù độc lập thế nào cũng cần có người chồng ở bên. Anh... anh biết sai rồi.
Đêm hôm đó chúng tôi nói rất nhiều, như kể lại cả một đoạn đường quá dài mà cả hai quên mất nhau. Ôm lấy chồng ngủ ngon lành, tôi không biết ngày mai mình có lên cơn sốt giống anh không... Nhưng có 1 điều tôi biết chắc rằng, hạnh phúc đã 1 lần nữa quay lại với gia đình rồi...
St