Hàng ngày, các con vẫn đi học ở trường, tôi và anh mỗi người 1 công ty. Cứ sáng sớm hai vợ chồng lại cùng nhau đưa con đi lớp, còn buổi chiều thì thay phiên nhau đón con về.
Có 1 dạo chồng tôi thường xuyên bận bịu, đêm nào cũng nhậu nhẹt tới tận khuya muộn mới về. Tôi hỏi thì anh bảo gần đây có nhiều hợp đồng nên phải đi ăn cùng khách để lấy mối quan hệ. Cuối tháng anh cầm lương về giao cho vợ cũng khá rủng rỉnh, thấy vậy tôi cũng mừng, lại nghĩ thương anh vất vả vì gia đình chứ chẳng còn giận chồng nữa.
Có 1 hôm tôi nằm chờ chồng tới tận 2 giờ sáng mới thấy anh mới lò dò mở cửa lảo đảo bước vào.
- Sao hôm nay say thế anh? – Tôi vội vàng chạy tới đỡ chồng hỏi.
Tôi ngồi bên chồng gặng hỏi mãi nhưng anh không nói, cứ ngồi trên ghế buồn rầu vò đầu bứt tóc. Tôi tưởng anh đi với khách ký hợp đồng không thành nên ôm lấy chồng động viên:
- Thôi anh ạ, làm ăn cũng có khi được khi không, buồn mà làm gì.

Ảnh minh họa
Chợt chồng quay sang vòng tay ôm chặt tôi vào lòng, chẳng nói lấy 1 câu.
1 hôm, tôi dắt xe đi làm về thì thấy trước cổng cơ quan có 1 vụ đánh ghen. Tối ấy, lúc cả nhà ngồi ăn cơm, tôi cũng chỉ kể ra cho biết chứ chẳng ý tứ gì. Thế mà lúc về phòng đi nằm, anh vòng tay sang ôm tôi ngập ngừng bảo:
- Vợ à, giả sử anh có ngoại tình, em sẽ thế nào?
Tôi giật nảy mình quay sang nhìn chồng ngơ ngác khó hiểu. Anh khẽ mỉm cười rồi nói:
- Anh chỉ giả sử thôi!
- Thì ly dị. - Tôi buột miệng nói đại 1 câu.
Anh không nói thêm câu gì, cứ nằm im ôm tôi như thế rồi ngủ.
Có 1 dạo tôi thấy chồng cứ tối ngày điện thoại, anh vẫn ra ngoài bảo hẹn khách đều đều nhưng tiền mang về thì chẳng thấy hoa hồng đâu. Thấy vậy tôi bảo:
- Đi suốt như thế chẳng được gì thì thôi anh ạ, nghỉ ở nhà cho khỏe.
- Đi còn chưa thấy đâu huống là ngồi ở nhà.
Anh buông 1 câu lạnh lùng rồi lại xách túi đi luôn.
Hôm kỷ niệm ngày cưới, 2 vợ chồng tôi tiết kiệm mua được 1 cặp điện thoại giống nhau, chỉ khác ở cái vỏ ngoài. Cả anh và tôi đều đặt hình nền là ảnh của 2 đứa con.
Không hiểu tối hôm trước 2 đứa trẻ nghịch kiểu gì mà lại táy máy tháo cả 2 cái vỏ ra. Sáng sớm, cả nhà loay hoay xở xang người đi làm, người đi học nên quên béng mất. Thành thử anh và tôi lấy nhầm điện thoại của nhau.
Tôi lên đến cơ quan, thấy có cuộc gọi đến mở ra nghe mới biết mình cầm của anh.
- Alo anh Tuấn phải không ạ? Em ở bên siêu thị mẹ và bé. Em gọi điện để xác nhận đơn hàng ạ.
- À vâng, tôi là vợ của anh Tuấn. – Tôi e dè trả lời.
- Dạ chào chị, anh nhà có đặt bên em 2 hộp sữa bầu Enfamama loại 850 gram. Tụi em sẽ giao đến bệnh viện X vào trước 12 giờ trưa nay được không ạ?
Tôi giật nảy mình hỏi lại:
- Chồng tôi đặt sữa bầu á? Anh có gọi nhầm cho ai không đấy?
- Dạ không, em gọi bằng số anh ấy đặt hàng mà. Anh nhà cũng đặt ở đây nhiều lần sản phẩm như thế rồi nên em nghĩ là không nhầm đâu ạ. Anh chị vẫn muốn lấy sản phẩm chứ ạ?
Tôi cứ đứng bần thần 1 lúc, thấy cậu ta “alo” mãi mới lúng túng “ừ ừ” vào đấy cho xong rồi tắt máy.
Gần 1 tiếng sau anh chạy xe đến cơ quan tôi để đổi điện thoại. Anh thì vẫn tình cảm và vui vẻ như thường mà tôi cứ băn khoăn mãi.
Tôi quyết định chưa nói ra chuyện này, để theo dõi anh 1 thời gian cho thật chắc chắn. Tôi lén kiểm tra tin nhắn của anh ở cả điện thoại lẫn fb đều không thấy có gì bất thường. Hay là chồng sợ tôi phát hiện nên đã xóa nó đi mất? Nghĩ vậy nên tôi cài định vị để theo dõi anh.
Mấy hôm đầu tôi thấy chồng đúng là tới quán nhậu thật. Chỉ tới hôm thứ 5, xe anh mới vòng sang 1 cung đường khác. Anh tới đúng cái bệnh viện mà hôm nọ người ta nói sẽ giao sữa. Tôi bồi hồi đứng theo dõi ở ngoài hành lang, chỉ thấy anh vào trong 1 căn phòng tầm khoảng 15 phút rồi lại ra ngay.
Tôi quyết định bước lại xem ai đang nằm trong đó thì giật mình nhìn thấy Thanh - cô đồng nghiệp cùng phòng làm việc với chồng tôi. Tôi đã nghe anh kể về Thanh nhiều, cô ấy là trẻ mồ côi lớn lên trong trại trẻ nhưng có ý chí vươn lên rất mạnh mẽ. Thấy thương cảm nên tôi cũng vài lần bảo anh rủ cô ấy qua nhà chơi. Nhưng lâu nay Thanh không lại, nghe nói là bị ốm nên đã nghỉ làm ở cơ quan.
Thanh đang nằm trên giường bệnh, chẳng biết đã cưới chồng khi nào mà đang mang thai, mặt mũi thì xanh xao tiều tụy.
Tôi quay bước ra về , lòng cảm thấy rối bời.
Sáng hôm sau, tôi đang làm việc thì có điện thoại của Thanh gọi tới nói muốn được gặp tôi. Tôi cứ nghĩ là hôm qua đã trót để cô ta trông thấy mình, nhưng ngờ đâu không phải, tất cả chỉ là tình cờ trùng hợp.
- Chị Hiền à, em chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Thanh nắm lấy tay tôi vừa khóc vừa nói. Tôi chưa biết động viên thế nào thì cô ấy đã bảo:
- Em có 1 chuyện này muốn nói với chị. Chị có thể nghe em nói hết rồi hẵng trách mắng em được không?
Tôi hơi rợn rợn khi nghĩ đến cái việc cô ấy sắp sửa nói ra sẽ liên quan đến chồng của mình nên khẽ rụt tay lại mà không nói câu gì.
- Chị thật hạnh phúc vì có được người chồng thương yêu mình nhiều như anh Tuấn. Em xin lỗi vì đã có lúc ghen tuông với chị vì điều đó. Nhưng chị yên tâm, em không bao giờ có suy nghĩ sẽ đoạt anh ấy từ tay chị.
Tôi hơi chột dạ, cau mày nhìn Thanh bảo:
- Cô muốn gì?
Thanh lo lắng cuống quýt van vỉ:
- Xin chị hãy tha thứ cho em. Tối ấy 2 đứa đi tiếp khách về khuya quá, lại uống say. Anh Tuấn đã đưa em về nhà. Trong lúc không tự chủ được, tụi em đã cùng nhau. Nhưng chị yên tâm, anh Tuấn không phải vì em mà muốn rời bỏ chị.
Tôi đứng tim nhìn Thanh, cảm giác lúc ấy như nghẹt thở.
- 2 người dám làm điều đó thật ư? - Tôi trừng mắt chua chát nhìn Thanh nói.
- Em xin chị! Hãy tha thứ cho em. Cầu xin chị rộng lượng nhận nuôi đứa con này của anh Tuấn được không?
Tôi loạng choạng đứng không vững. Cảm giác như bầu trời đang đổ sụp trước mặt mình. Tôi điên quá gào lên:
- Cô ngủ với chồng tôi, để cho có bầu rồi còn kêu tôi đi nuôi con hộ mà nghe được à!
Thấy to tiếng, mấy người chung quanh quay sang nhìn chúng tôi chỉ trỏ. Tôi cũng chẳng buồn giữ gìn thể diện, liền giơ tay tát cô ta 1 cái để uy hiếp:
- Đừng hòng!
Thấy vậy, mấy y tá bên ngoài chạy vào gỡ tôi ra khỏi Thanh. Họ kêu bảo vệ kéo tôi ra ngoài vì đã làm mất trật tự trong khu khám bệnh.
Tôi lao xe như bay về nhà, định sẽ cho ông chồng của mình 1 trận nên thân. Giận và hận là thế nhưng chẳng hiểu sao tôi cứ thấy tủi thân nên vừa đi vừa khóc. Rồi đột nhiên lao đầu vào xe người ta mà chẳng hay biết gì.
Tôi tỉnh dậy, thấy chồng đang nằm bên cạnh. Cú va chạm khiến tôi bị ngất xỉu, may có người đưa đi cấp cứu. Hình như anh chưa biết tôi đi gặp Thanh nên mọi cử chỉ quan tâm vẫn còn ân cần lắm, chưa có dấu hiệu sợ hãi lo lắng gì cả.
- Hôm nay em đã gặp Thanh. - Tôi nhìn anh lạnh lùng bảo.
Anh thoáng bối rối, run run cầm cốc rót nước cho tôi.
- Thế à, sao tự nhiên lại gặp?
- Mẹ con cô ấy sắp chết rồi kìa. - Tôi cố tình gợi chuyện.
Tôi thấy anh nghiến răng, thở dài rồi ngập ngừng bảo:
- uhm nghe nói Thanh bị ung thư, nhưng vì mang thai nên không làm hóa trị.
- Người ta van xin em nuôi con rơi cho anh đấy!
Chồng giật mình quay sang kinh ngạc nhìn tôi. Chắc anh cũng chẳng ngờ Thanh gặp tôi cũng nói ra chuyện ấy.
- Vợ à, anh...anh... Chuyện với Thanh chỉ là sự cố.
Anh cuống cuống nắm lấy tay tôi, rối rít thanh minh.
Tôi vùng tay anh ra, quay mặt vào tường khóc nức nở. Cảm giác như trái tim bị ai đó bóp cho nghẹt thở...
St