Đều là những người có cá tính mạnh nên mỗi khi xảy ra mâu thuẫn, cả hai vợ chồng đều không ai nhún nhường và luôn muốn mình là người đúng và đối phương phải thừa nhận. Rạn nứt xếp chồng, cuối cùng đôi bên cảm thấy quá mệt mỏi và không còn tình cảm với người bạn đời nên ly hôn chính là kết cục.
Con gái chung 3 tuổi của, theo nguyện vọng của Dung, Lâm để cô nuôi dưỡng bé. Con gái còn nhỏ như vậy ở với mẹ vẫn là tốt nhất. Thủ tục ly hôn tiến hành thuận lợi và nhanh chóng. Lâm mang đồ đạc bước ra khỏi căn nhà chung từng là tổ ấm của cả hai, anh sẽ có cuộc sống mới và cô cũng dần lên kế hoạch cho tương lai của 2 mẹ con.
Sau ly hôn, Lâm lao vào công việc và những cuộc bù khú với bạn bè. Anh cũng có tìm hiểu đôi ba cô gái, nhưng rồi cũng chẳng thể tạo nên mối quan hệ nào. Anh cứ thấy mọi thứ ở họ nhạt nhẽo thế nào ấy, hoặc giả chính tâm trạng của anh đang ở mức thấp nhất cũng nên.
Trong thâm tâm, anh luôn thầm so sánh họ với vợ cũ…
Đợt này Lâm đang bận dự án, nên cũng ít có thời gian đón con gái về chơi với mình và ông bà nội. Chủ yếu tối về nhà thì gọi điện cho con, hàng tháng đều đặn gửi tiền chu cấp vào tài khoản của vợ mà thôi. Hết dự án anh lại xung phong đi công tác mấy tháng ở tỉnh.

Ảnh minh họa
"Hôn nhân đã thất bại thì sự nghiệp chí ít cũng phải thành công". - Lâm tự nhủ trong lòng như vậy.
Những ngày tháng qua đi, Lâm bận tối tăm mặt mũi, đến thời gian ăn cơm có khi còn chẳng có, đâm ra ít liên lạc với con gái. Mới được hơn 1 tháng mà người anh gầy rộc đi.
Chán chường thay, Lâm cứ nghĩ bản thân tìm quên trong công việc thì tinh thần sẽ được vực dậy sau sự đổ vỡ hôn nhân, nhưng chẳng hiểu sao anh càng thấy mệt mỏi, rệu rã hơn.
Tối ấy gần 12 giờ đêm anh mới ở công ty về. Lái xe một mình trên đường vắng, anh bỗng thấy cô đơn lạ kì. Giờ này người ta đang chăn ấm đệm êm, ôm vợ con nằm ngủ, còn mấy ai như anh, lang thang rong ruổi lẻ bóng trên đường? Anh thở dài, rút một điếu thuốc. Trời lại bỗng đổ mưa to càng khiến tâm trạng anh xuống thấp cực điểm. Rít một điếu thuốc mà anh thấy mắt mình cay cay.
Bao nỗi nhớ anh cố kìm nén thời gian qua, bỗng chốc trỗi dậy. Ngẩn ngơ một lúc, anh dứt khoát rút điện thoại ra gọi. Một cuộc gọi kỳ lạ lúc 12 giờ đêm…
Dung đang ngủ say bên con gái nhỏ, thì giật mình khi điện thoại ở mặt bàn rung lên bần bật. Quái, ai mà gọi vào lúc muộn thế này? Cô nhìn màn hình, hóa ra là anh! Bình thường anh gọi cô toàn đưa cho con gái nghe luôn, song anh gọi giờ muộn thế này hẳn không phải để gặp con gái rồi.
- Alô - Dung nhẹ nhàng lên tiếng.
- Em.. em ơi, anh nhớ con gái quá! - Tiếng Lâm nghẹn ngào như lẫn trong tiếng khóc.
Dung sững sờ, bàng hoàng cả người. Anh khóc? Anh khóc vì nhớ con? Nếu vậy, trong thâm tâm anh có giây phút nào nhớ đến cô hay không?
- Anh… anh cũng nhớ em!
Giữa đêm khuya lặng vắng, câu nói nỉ non của anh đặc biệt gây chấn động cõi lòng Dung. Bất giác, nước mắt cô cũng rơi.
- Vâng... - Dung ngoan ngoãn đáp lời.
Dường như lâu lắm rồi cô không dịu dàng với Lâm như vậy.
- Mai anh về thăm 2 mẹ con - Lâm đã lấy lại bình tĩnh, chậm rãi bảo Dung.
- Vâng…
Đêm ấy, Lâm và Dung đều mất ngủ và suy nghĩ rất nhiều, nhưng không hề là những ý nghĩ buồn phiền hay sầu não. Chẳng ai hẹn ai, sau cuộc gọi kỳ lạ lúc 12 giờ đêm ấy, cả hai đều nghĩ về buổi gặp mặt ngày mai với niềm xúc động và mong chờ.
Trong những tháng ngày xa cách, dường như cái tôi của đôi vợ chồng trẻ đều đã bé lại, nhường chỗ cho nỗi nhớ, nỗi tiếc nuối khi để gia đình tan vỡ vì những lí do không đáng.
Suy cho cùng ai có thể là mảnh ghép hoàn hảo của ai ngay từ đầu? Cuộc sống là chuỗi ngày tôn trọng lẫn nhau và cải biến để hợp rơ hơn với đối phương. Nó còn là sự nhường nhịn, bao dung khi cần. Dung và Lâm chưa làm được điều đó, gia đình li tán và người khổ nhất chính là con gái của 2 người!
Cuộc gọi kỳ lạ lúc 12 giờ đêm của Lâm, nghẹn ngào thổ lộ nỗi lòng sâu kín của mình, chính là động thái muốn xuống nước làm hòa trước của anh. Điều đó cũng khiến Dung nhận thức sâu sắc một điều: Vì chính 2 người, quan trọng hơn là vì con, việc hàn gắn là điều rất đúng đắn bởi thực sự đôi bên vẫn còn nặng tình với nhau chứ không hề hết tình cảm như họ từng nghĩ…
St